Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 792
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:30:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ…”
Cô và Khương Lê bằng tuổi , đối phương mấy năm gả , mà chuyện cưới xin của cô cứ mãi kết quả, điều bảo cô gấp cho ?
Hơn nữa cô gả hơn Khương Lê, tự nhiên khi gặp Jack, cảm nhận sự của đối phương dành cho , thể động lòng?
, đến cuối cùng cô lừa, nhưng chuyện đó ai mà lường chứ?
“Đồ tiện nhân!
cô, thấy cô thấy tởm !”
Ánh mắt của Phương Tố như phun lửa, trong đó còn kèm theo sự chán ghét hề che giấu, bà hỏi:
“Có đem xác cho thằng nước ngoài đó ?”
“…
Anh sẽ cưới con…”
Từ Xuân Hà màng đến cảm giác đau rát gò má, lóc một cách chẳng chút thẩm mỹ nào:
“Con là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, … tha thứ cho con một ?
Từ nay về con cái gì cũng hết…”
Để nhận sự tha thứ của Phương Tố, Từ Xuân Hà quỳ xuống mặt đối phương:
“Mẹ… con thật sự là lừa mà, là Jack chủ động tìm đến con, đối xử với con…
Con tưởng đối với con đều là chân thành, kết quả đến nước ngoài bao lâu, mới tất cả những gì với con đều là lừa dối, hu hu…”
Trên mặt Phương Tố thấy chút động lòng nào.
“Kể chi tiết việc cô nước ngoài thế nào và những chuyện xảy ở nước ngoài cho .”
Vừa lời của Phương Tố, Từ Xuân Hà lập tức như trút hết thứ , gì nấy, hề giấu giếm nửa lời.
“Tiểu thư Lily?”
“Jack gọi như ạ.”
“Làm kiểm tra cho cô, hơn nữa còn lấy m-áu của cô?”
“Vâng, kiểm tra kỹ lưỡng, lúc đầu tiểu thư Lily đối xử với con khách khí, khi xong kiểm tra, tiểu thư Lily xem xong kết quả kiểm tra bác sĩ đưa cho, liền con lấy một cái, trực tiếp rời luôn.”
“Giang Bác Hiên?
Cô chắc chắn cái đàn ông cô gặp khi trốn khỏi trang viên Tường Vi đó tên là Giang Bác Hiên?”
“Anh tự giới thiệu như ạ…”
Không nghĩ đến điều gì, Từ Xuân Hà ngừng , ngẩng mắt Phương Tố hỏi:
“Mẹ, cha con họ Giang, cái Giang Bác Hiên đó… lẽ nào và con là em?”
“Mắt cô mù ?
Với cái tuổi tác của đó mà cô thấy, cô chắc chắn các sẽ là quan hệ em ?”
Nếu trí nhớ của bà nhầm thì, Giang Bác Hiên… hình như là con trai thứ ba của Nhị lão gia.
với sự hiểu của bà về Giang Bác Nhã, lúc trẻ quan hệ với em họ Giang Bác Hiên hề , thể để Giang Bác Hiên giúp ông việc, vả còn là việc riêng chứ?
Phương Tố cụp mắt xuống, suy ngẫm về những gì Từ Xuân Hà thấy và ở nước ngoài, dần dần, trong lòng bà thầm thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy việc sắp xếp một mỹ nam nước ngoài lừa Từ Xuân Hà nước ngoài, tuyệt đối là việc mà Giang Bác Nhã thể .
Hơn nữa, Từ Xuân Hà cũng , tên Jack đó đối với tiểu thư Lily cung kính, giống như quan hệ chủ tớ thời xã hội cũ, từ đó càng chứng thực thêm, Jack là của Giang Bác Nhã.
cái cô Lê Lê tiểu Giang đó và Giang Bác Nhã quan hệ gì chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-792.html.]
Nghĩ đến đây, lòng Phương Tố bùng lên ngọn lửa đố kỵ.
Chắc chắn quan hệ hề bình thường, nếu , một tiểu thư ở nước ngoài thể Giang Bác Nhã một đứa con gái ở trong nước chứ?
Còn sắp xếp lừa “con gái” của bà nước ngoài?
“Mẹ…”
Thời gian dài thấy Phương Tố lên tiếng, Từ Xuân Hà kìm nén gọi một tiếng.
“Im miệng!”
Suy nghĩ cắt đứt, Phương Tố trừng mắt Từ Xuân Hà dữ tợn:
“Gần đây cô hãy ngoan ngoãn ở trong nhà cho , hết, sẽ nhanh ch.óng tìm cho cô một mối hôn sự.”
Nói xong, Phương Tố thu ánh mắt Từ Xuân Hà, thèm quan tâm Từ Xuân Hà biểu cảm gì, lạnh lùng về phòng ngủ chính.
Chẳng thích đàn ông , thì đừng trách những việc bà sắp tiếp theo.
“Bà cái gì?”
Trong lúc ngủ đêm đó, Phương Tố đem dự định của bà dành cho Từ Xuân Hà với ông cụ Phùng, ngay lập tức dẫn đến ánh mắt khác lạ của ông cụ Phùng:
“Bà chắc chắn như ?
Bà hãy nghĩ cho kỹ , Lôi Lôi là đứa con gái thất lạc nhiều năm mới nhận của bà, bà thật sự nhẫn tâm gả nó nhà họ Hồ ?”
“Làm gì mà dùng ánh mắt đó ?”
Phương Tố ánh mắt mang theo sự kinh ngạc và thể tin nổi của ông cụ Phùng khiến thoải mái, bà nhịn :
“Con nhỏ thối tha đó còn trong trắng nữa , mà với những gia đình như chúng , gia đình nào sẵn sàng cưới một như thế về con dâu nhà chứ?”
Ông cụ Phùng im lặng gì.
Phương Tố:
“ nhà họ Hồ thì khác, chỉ cần với họ, Lôi Lôi khi nhận từng một đoạn hôn nhân hạnh phúc ở nông thôn, nhưng chăm chỉ, tính nết , cộng thêm nhà họ Phùng chúng lưng, nhà họ Hồ chắc chắn sẵn sàng cưới Lôi Lôi cửa.
Vả , con trai nhà họ Hồ là một gã góa vợ, gần ba mươi tuổi , khi vợ mất, vẫn luôn tìm phù hợp để cưới về, nhà thể gả Lôi Lôi qua đó, nhà họ Hồ chắc chắn sẽ mừng rỡ khôn xiết.”
Nghe , ông cụ Phùng vẫn im lặng tiếng.
Thấy , Phương Tố nổi cáu:
“Ông rốt cuộc là ý gì?
gả Giang Lôi nhà họ Hồ, cũng là đang giúp ông, lẽ nào trong lòng ông hiểu?”
“Giúp ?
cần bà dùng phương thức để giúp ?”
Sắc mặt ông cụ Phùng đen như đ-ít nồi.
“Lão Hồ sắp tiến thêm một bước , cái vị trí của ông ông ?”
Phương Tố mang đầy lòng công lợi, thấy sắc mặt ông cụ Phùng càng thêm khó coi, bà :
“Không nhẫn tâm gả Lôi Lôi nhà họ Hồ, là tình cảnh thực tế của Lôi Lôi định sẵn nó thể gả cho một đàn ông , ông cũng thật sự đừng cảm thấy lòng độc ác.”
Để tránh việc Từ Xuân Hà một nữa thoát khỏi tầm kiểm soát, Phương Tố mới nghĩ việc gả Từ Xuân Hà , dùng một đoạn hôn nhân để trói .
đoạn hôn nhân thực chất chính là một hố lửa, ông cụ Phùng vì trong lòng hiểu rõ, nên mới cho Phương Tố sắc mặt .
“Bà đừng quên, con trai của lão Hồ là một tên ngốc, hơn nữa còn khuynh hướng bạo lực.
Người vợ là bệnh qua đời, nhưng thực tế là ch-ết như thế nào, tin là bà .”