Giang Bác Nhã đang đến đây, bỗng nhiên bên ngoài cửa vang lên tiếng của Giang Hồng Phát:
“Lê Lê, con và cha con đây một lát."
“Cha xem ."
Đứng dậy, Giang Bác Nhã mở cửa phòng, liền thấy Giang Hồng Phát :
“Cô Davis mới gọi điện thoại đến, phía bệnh viện tìm hiến tặng phù hợp ."
“..."
Giang Bác Nhã ngẩn .
Khương Lê cũng .
“Sao thế?"
Giang Hồng Phát hiểu:
“Hai cha con con thế là..."
“Hơi đột ngột quá."
Giang Bác Nhã hồn :
“Con mới chuyện với Lê Lê xong, ngờ phía bệnh viện truyền tin đến ."
“ là như ạ, cháu khi xong câu chuyện của Giang đồng ý đợi khi sinh bảo bảo xong sẽ xét nghiệm, kết quả lão Giang mang đến một tin như ."
Khương Lê mày mắt mỉm :
“Có thể phẫu thuật sớm một ngày đối với Alan mà chính là đại diện cho việc khôi phục sức khỏe sớm một ngày, ạ."
“ là một tin ."
Giang Hồng Phát:
“Đứa trẻ đó mắc chứng tự kỷ, vấn đề về chức năng tạo m-áu, hơn mười năm qua nó sống dễ dàng gì !"
Nghe , Giang Bác Nhã lên tiếng.
Khương Lê gật đầu, bày tỏ sự tán đồng với những gì Giang Hồng Phát .
thực sự mà , sống dễ dàng là bệnh nhân, mà là của bệnh nhân.
Cứ lấy Alan mà , bệnh ?
Một đứa trẻ sống trong thế giới của riêng , vốn chẳng hề chịu ảnh hưởng từ bên ngoài.
Trái là cô Davis, của Alan, suốt mười mấy năm qua con trai giống như những đứa trẻ bình thường khác, trong lòng chắc chắn chịu đựng sự giày vò đau đớn vô cùng.
Thầm thở dài một , Khương Lê hỏi Giang Hồng Phát và Giang Bác Nhã:
“Lão Giang, Giang, hai còn chuyện gì với con ạ?
Nếu thì con tiếp tục sách đây."
Giang Hồng Phát hai lắc đầu, đó Giang Bác Nhã :
“Con bận việc của ."
Dứt lời, Giang Bác Nhã và Giang Hồng Phát xuống tầng một.
Trở về phòng, Khương Lê nghĩ về chuyện của Alan, cảm thấy tin từ miệng Giang Hồng Phát thật là trùng hợp, nhưng cô thực sự vui mừng cho thiếu niên.
Thời gian trôi mau, loáng một cái đến gần Tết, hôm nay từ sáng sớm Khương Lê cầm ống gọi điện thoại về nước, chính xác mà là gọi điện về nhà.
“Alo!"
Nghe thấy tiếng chuông điện thoại bàn vang lên, bé Ron bước những bước chân ngắn ngủn, nhanh chân cướp lấy ống .
Được , là Minh Duệ, Minh Hàm và Minh Vi nhường nhịn bé con thôi.
“Là ạ?"
Bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t ống , bé Ron cất giọng sữa hỏi:
“Alo, ạ?"
Nhất định là điện thoại gọi về nhà .
“ , là đây!"
Giọng của Khương Lê truyền tới từ trong ống .
“Anh cả!
Anh hai!
Chị ơi!
Là điện thoại của ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-801.html.]
Bé Ron giọng của Khương Lê, đôi mắt sáng lấp lánh, vui mừng với ba em Minh Duệ một câu, tiếp đó dùng bàn tay nhỏ còn nhấn nút loa ngoài, đồng thời đặt ống xuống bên cạnh máy điện thoại, cất cao giọng sữa :
“Mẹ ơi, bé Ron dùng loa ngoài chuyện với , như cả, hai và chị cũng thể giống như bé Ron, chuyện với ạ!"
Minh Duệ:
“Mẹ, dạo khỏe ?"
“Mẹ ơi, con là Minh Hàm đây, và các em đều khỏe cả chứ ạ?"
Ngay khi Minh Hàm dứt lời, giọng trong trẻo của Minh Vi vang lên:
“Mẹ ơi, con nhớ lắm!"
“Ngoan nào, cũng nhớ các con lắm!"
Giọng dịu dàng của Khương Lê mang theo ý :
“Đừng lo lắng cho và các em, chúng đều khỏe cả, đúng , các con khỏe ?
Kết quả thi cuối kỳ thế nào?
Bà ngoại ông ngoại, cả ba các con đều khỏe cả chứ?"
“Mẹ ơi, cô giáo khen bé Ron giỏi ạ!"
Bé Ron cướp lời đáp bằng giọng sữa.
Minh Hàm:
“Mẹ ơi, con hai điểm mười ạ!"
Minh Vi chút chán nản:
“Con toán mười, văn kém hai hai điểm ạ."
Chương 1193 Phản kháng
“Vi Vi, con giỏi , tin là qua nỗ lực con nhất định sẽ lấy hai điểm đó trong kỳ thi tới.
Ngoài , bé Ron, Hàm Hàm và Duệ Duệ cũng giỏi, tự hào về các con."
Giọng dịu dàng của Khương Lê tràn ngập ý :
“ , trời lạnh, các con nhất định chú ý giữ ấm nhé!"
Minh Duệ đáp :
“Mẹ, hồi đầu đông chuyên môn gọi điện về dặn dò , vả còn bà ngoại ở bên cạnh giám sát nữa, chúng con đều mặc ấm áp ạ."
“Vậy thì ."
Lũ trẻ ở nhà lời hiểu chuyện, Khương Lê cảm thấy an ủi:
“Suýt nữa thì quên hỏi, Hàm Hàm chơi tuyết lâu đấy chứ?"
“Dạ ạ.
Mẹ ơi, con , cứ yên tâm ạ!"
Minh Hàm thốt lời đáp ngay lập tức.
Khương Lê:
“Chắc chắn chứ?"
“Mẹ ơi, con hứa là con dối ạ!"
Minh Hàm tăng thêm ngữ khí, khẳng định chắc nịch để trả lời.
“Được , tin con."
Khương Lê đoạn, bỗng hỏi:
“Bà ngoại ông ngoại ở nhà ?"
Minh Duệ:
“Đi sắm Tết cho gia đình ạ."
“Vậy út của các con thì ?"
Sắp Tết , các trường tiểu học, trung học cho đến cả đại học đều nghỉ đông, nhưng Khương Lê thấy tiếng của Khương Quốc An và những khác trong điện thoại, khỏi nảy sinh tò mò.
“Cậu út cùng với bà ngoại ông ngoại ạ, họ cả đang ở tứ hợp viện, lúc ở nhà chỉ bốn em chúng con thôi ạ."
Bốn đương nhiên bao gồm cả bé Ron trong đó.
“Ra là , thế thì con chăm sóc cho các em nhé, trời lạnh thì đừng chạy ngoài, con đưa các em ở nhà xem tivi, hoặc chơi piano, kéo đàn nhị, sách, như thoải mái hơn là chịu lạnh ở bên ngoài, hiểu ?"
“Dạ ạ."
Minh Duệ đáp lời.