Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 802

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:30:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ ơi ơi, bao giờ bé Ron mới gặp ạ?"

 

Giọng của bé Ron bỗng vang lên.

 

“Sắp , nhưng đợi cụ thể ngày nào về sẽ gọi điện báo cho các con."

 

Nghĩ đến dáng vẻ bé Ron mặc quần áo dày trông như một quả cầu tròn, Khương Lê nhịn mà bật , cô trêu đứa trẻ:

 

“Mẹ ở bên cạnh, bé Ron chắc nhè đấy chứ?"

 

“Không nhè, ơi, bé Ron nhè ạ."

 

Bé Ron lắc đầu như trống bỏi.

 

“Con thế cũng thấy ."

 

Minh Vi xen .

 

“Em mà."

 

Bé Ron đáp chị Minh Vi một tiếng bằng giọng sữa, tiếp đó đối diện với ống giọng sữa:

 

“Mẹ ơi, bé Ron thích các em lắm ạ!"

 

“Mẹ thấy , các em cũng thích bé Ron của chúng."

 

Cuộc điện thoại của Khương Lê gọi chừng sáu bảy phút thì mới chào tạm biệt bốn đứa trẻ.

 

“Anh cả ơi, em nhớ lắm!"

 

Bé Ron chút vui, Minh Duệ bế ghế sofa, giọng của đứa trẻ thật đáng yêu, :

 

“Em lâu, lâu lắm gặp !"

 

“Em là quên mất chúng mới gọi điện thoại cho xong ?"

 

Minh Duệ mắt bé Ron hỏi.

 

“Không quên ạ."

 

Bé Ron lắc đầu, nhưng vẫn vui:

 

bé Ron chính là nhớ mà!"

 

“Tất cả chúng đều nhớ , nhưng đang học tập ở nước ngoài, vả trong bụng các em nên giờ tiện về."

 

Minh Duệ an ủi bé Ron:

 

“Hay là hai đưa em phòng xem ảnh gửi về nhé?"

 

Đối với đề nghị của Minh Hàm, bé Ron ý kiến gì, gần như lập tức lộ nụ , gật đầu nhỏ :

 

“Bé Ron xem ạ!"

 

“Con cũng xem ảnh của ."

 

Minh Vi lúc một câu.

 

“Em cũng trẻ con , xem còn để dẫn đường ?!"

 

Nói xong, Minh Hàm thấy bé Ron Minh Duệ đặt xuống đất vững, hi hi đưa tay về phía nhóc con:

 

“Đi thôi, hai đưa em phòng."

 

Bé Ron đặt bàn tay nhỏ của lòng bàn tay Minh Hàm, hai đứa rời khỏi phòng khách.

 

Minh Vi lườm một cái bóng lưng của Minh Hàm, vội vàng theo, chỉ còn một Minh Duệ vẫn ghế sofa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-802.html.]

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại bàn vang lên.

 

“Alo..."

 

Minh Duệ nhấc ống , thấy bên trong truyền đến giọng của một phụ nữ lạ, khỏi lộ vẻ nghi hoặc, đợi đối phương nhắc đến tên Khương Lê, :

 

“Mẹ cháu ở nhà."

 

Theo câu đó của Minh Duệ, đối phương thêm lời nào mà trực tiếp cúp điện thoại.

 

“Anh cả ơi, ai gọi điện đến thế ạ?"

 

Tiếng của Minh Vi từ trong phòng vọng .

 

“Anh ."

 

Mẹ nước ngoài mấy tháng , là bạn bè thì chứ?

 

Trong lòng Minh Duệ đầy nghi hoặc, cảm thấy phụ nữ gọi điện đến chắc là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o chứ?

 

Mà kẻ l.ừ.a đ.ả.o mà Minh Duệ nghĩ tới thực chất chính là Từ Xuân Hà.

 

Trước khi nghỉ đông, Phương Tố nhắc đến chuyện hôn sự của mặt cả nhà, phản ứng đầu tiên của Từ Xuân Hà lúc đó là mừng lo, nhưng nhanh cô phát hiện ngoại trừ Phương Tố , vẻ mặt của những khác trong nhà đều trở nên kỳ lạ.

 

Trong đó ông cụ Phùng sắc mặt đen sầm, kế Phùng Ngụy và vợ chồng Phùng Khải kinh ngạc đồng thời còn chút thể tin nổi.

 

Ngay cả con cái hiểu chuyện của hai kế cũng từng đứa một há hốc mồm kinh ngạc.

 

Tóm , ngoại trừ Phương Tố mồm miệng ngừng, hớn hở mặt, Từ Xuân Hà thấy một chút sắc thái vui mừng nào gương mặt của những khác.

 

cảm thấy kỳ lạ.

 

Không kìm mà để tâm một chút, âm thầm ngóng trong đại viện, mới tại ngoại trừ bà Phương là , những khác trong nhà đều lộ biểu cảm kỳ lạ đối với cuộc hôn nhân nhà họ Hồ .

 

Thì nhà họ Hồ là một nơi gì!

 

Mặc dù gia thế , nhưng con trai nhà họ Hồ là đối tượng , cụ thể hơn là con trai nhà họ Hồ những là một kẻ ngốc mà còn xu hướng bạo lực.

 

Trước đây từng cưới vợ, kết hôn hai năm thì vợ còn, từ đó về vẫn cưới ai khác thành công.

 

Từ Xuân Hà hoảng loạn !

 

cũng ngờ tới, cho dù cô trốn khỏi nhà họ Từ, chạy đến Bắc Thành nhận ruột thì cũng thoát khỏi việc sa chân một cuộc hôn nhân giống như hố lửa như .

 

Phải chấp nhận phận ?

 

Không, Từ Xuân Hà chấp nhận phận, nhưng cô chấp nhận phận thì thể chứ?

 

Quay về nhà họ Từ thì ngày lành để sống, rời khỏi nhà họ Phùng thì cô còn thể ?

 

Vả , nhà họ Từ và cô còn bất kỳ quan hệ nào, còn về nhà họ Phùng cũng chỉ bà Phương là ruột là của cô thôi.

 

Công việc mất , nếu đến cả ruột là chỗ dựa cũng còn nữa thì đây?

 

Vắt óc suy nghĩ, Từ Xuân Hà chạy đến trường mầm non nơi cô từng việc, cũng chính là ngôi trường mầm non nơi ba em Minh Duệ và bé Ron từng theo học, tìm Vương Tiêu Tiêu để nhờ giúp đỡ.

 

Tất nhiên, để Vương Tiêu Tiêu thể đồng ý giúp việc , Từ Xuân Hà nhét cho đối phương mười đồng tiền.

 

Mục đích đạt , nhưng Từ Xuân Hà bắt đầu do dự, dạo gần đây thường xuyên trốn trong phòng chằm chằm một dãy s-ố đ-iện th-oại bàn, một dãy s-ố đ-iện th-oại bàn ghi một tờ giấy nháp.

 

Phải rằng, dãy s-ố đ-iện th-oại bàn thuộc về nhà của Khương Lê.

 

, chính là s-ố đ-iện th-oại bàn nhà Khương Lê, mà Từ Xuân Hà tìm Vương Tiêu Tiêu giúp đỡ chính là thông qua việc Vương Tiêu Tiêu lật xem s-ố đ-iện th-oại liên lạc của gia đình các bé.

 

Các bé ở đây, đặc biệt chỉ bé Ron.

 

Bởi vì Từ Xuân Hà bé Ron, cô tưởng bé Ron là con của Khương Lê, dựa điểm chỉ cần tìm s-ố đ-iện th-oại liên lạc của nhà bé Ron là đồng nghĩa với việc cô thể tìm thấy Khương Lê.

 

Ở Bắc Thành, Từ Xuân Hà bạn nào, đặc biệt là bạn thể giúp cô giải quyết vấn đề, cho nên cô vô thức nghĩ đến Khương Lê, cho dù xích mích với Khương Lê nhưng để sa chân hố lửa, cô chỉ thể chọn cách liên lạc với Khương Lê, cầu xin đồng hương giúp cô một tay."

 

Loading...