“Chẳng lẽ thăm ?"
Minh Hàm hỏi trai Minh Duệ, nhưng mãi thấy hồi âm, nhịn tự lẩm bẩm:
“Em , em nhớ lắm lắm luôn, hơn nửa năm gặp , em chỉ ngay lập tức bay đến bên cạnh thôi."
Minh Duệ:
“Em học nữa ?"
“Có thể xin nghỉ mà!"
Minh Hàm giọng nghèn nghẹt:
“Lớp em đứa nào tung tin đồn, là bỏ trốn theo , lúc đó em xong tức lắm, em bảo em du học nước ngoài, nhưng mấy bạn tin, lúc đó em thật sự đ-ập tụi nó một trận."
“Em não ?"
Trong mắt Minh Duệ đầy vẻ chê bai, nhưng vì ánh sáng trong phòng tối nên Minh Hàm thấy, :
“Chuyện du học nhiều trong khu tập thể , vả cứ nửa tháng gọi điện về cho chúng một , hơn nữa mỗi tháng đều thư gửi về, ngoài trong thư còn kẹp ảnh nữa, những thứ chẳng lẽ em ?"
“Biết chứ."
Minh Hàm buồn bã đáp .
Minh Duệ:
“Đã thì em còn để ý mấy lời đàm tiếu đó gì?"
“ tụi nó , em thấy trong lòng khó chịu."
Minh Hàm sụt sịt mũi, :
“Thực em cũng lo ở nước ngoài sẽ thiết với khác, cần em với và em gái nữa, cả ba nữa..."
“ là chỉ em mới nghĩ ."
Minh Duệ vặn tai em trai Minh Hàm một cái:
“Dùng cái não , đối xử với chúng thế nào trong lòng em rõ ?"
Minh Hàm xoa xoa cái tai trai véo đau, ấm ức :
“Em đương nhiên là rõ , nhưng trẻ như , chắc chắn sẽ nhiều đàn ông thích, mà ba thì chỉ lớn hơn mấy tuổi, quan trọng nhất là ba bận đến nỗi thời gian ở bên , cho dù hiếm hoi lắm mới ngày nghỉ ở nhà thì cũng khó thấy nụ , ở bên cạnh như ba, thấy vui ?"
“Em đúng là lo hão!"
Minh Duệ tức giận lườm em trai Minh Hàm một cái:
“Vểnh tai lên cho kỹ đây, ba và tình cảm lắm, em mà còn bậy nữa, cẩn thận tẩn cho đấy!"
“Ba đúng là một khối băng lớn, thêm ba đứa con riêng tụi nữa, em thấy ba chẳng tí nào, lúc đầu chịu gả cho ba nhỉ?"
“Em ai là con riêng?"
“Chẳng lẽ em với em gái với cả ?"
Minh Hàm hừ nhẹ một tiếng:
“Cưới là phúc phận của ba, mà ba chẳng trân trọng, chỉ bận rộn công việc, nếu em là , em sẽ... em sẽ đ-á ba , tìm hơn mà gả."
“Lời em để dành mà với ba ."
Người thì nhỏ mà trong đầu ngày ngày nghĩ cái gì, lúc thì lo kế thiết với đàn ông khác, lúc thì đòi công bằng cho kế, thật sự để ý đến đứa em ngốc nghếch nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-832.html.]
“Anh , em nghĩ thế , đợi khi nào ba nước ngoài thăm , em sẽ cầu xin ba xin nghỉ học cho em, lúc đó em cùng ba, lỡ như lỡ thiết với khác thật, em sẽ giúp ba giành về, thấy ?"
“Em tin đem những lời kể cho ba , chờ đợi em sẽ là màn 'song kiếm hợp bích' của cả hai ?"
“..."
Minh Hàm rụt trong chăn:
“Anh , tối nay thấy gì hết, em cũng gì cả."
“Lần nào thi cũng nhất khối, mà cái não , thật sự nghi ngờ cái hạng nhất đó em thi kiểu gì ."
Giọng điệu Minh Duệ lộ rõ vẻ chê bai em trai:
“Nếu thấy ba đủ , thấy với em và Vi Vi là gánh nặng, năm đó gả cho ba ?
Có luôn đối xử với chúng ?
Hơn nữa, em trai em gái đang m.a.n.g t.h.a.i hiện giờ, cũng giống như chúng , đều là con của ba, chuyện chắc em quên chứ?"
“Là tại em suy diễn nhiều quá, ơi em sai , đừng giận."
Minh Hàm nhận .
“Anh lười giận một đứa đại ngốc như em."
Minh Duệ tiếp tục chê bai em trai:
“Mẹ kế chẳng xa, cứ cái hàng xóm cạnh nhà kìa, em nghĩ xem mấy năm qua mấy chị em Văn Duyệt sống khổ thế nào, nghĩ xem tụi sống .
Nghĩ cho kỹ hãy xem những lời em xứng với ?
Lạc Minh Hàm, em thế nào là kẻ vô ơn bạc nghĩa chứ?"
“Anh ơi, em thật sự sai !
đừng vu oan cho em ?
Em , ý của em là quá nên em mới nỗi lo đó."
“Bây giờ quan tâm em nghĩ cái gì, từ giờ trở em nhớ kỹ cho , nếu em dám kẻ vô ơn, thì đừng trách đ-ánh cho em răng rơi đầy đất!"
Bị trai cảnh cáo, Minh Hàm căn bản để tâm, :
“Trong cái nhà , nếu ai yêu nhất thì chắc chắn là Lạc Minh Hàm em, cho dù ngày nào đó kẻ dùng d.a.o ép em đối đầu với , em thà bỏ mạng chứ tuyệt đối chuyện gì khiến đau lòng!"
Lời Minh Hàm nghiêm túc.
Mặc dù chuyện hồi hai ba tuổi còn nhớ rõ lắm, nhưng mấy năm qua luôn cảm nhận , cũng thấy tình yêu của dành cho .
Đó tuyệt đối là sự yêu thương chân thành dành cho đứa con trai !
“Ngủ ."
Nhân phẩm của kế thì bàn, nhiều năm qua, ba em bọn họ cơ bản đều do kế dạy dỗ, tin rằng các em cũng giống như những cây bạch dương nhỏ mọc thẳng tắp đoan chính, sẽ ngày nào kẻ vô ơn bạc nghĩa.
Đương nhiên, cũng bao gồm trong đó.
Dù lúc kế về nhà, chuyện, hiểu rõ kế đối với em họ là thật lòng giả ý.
Suy nghĩ chuyển đến đây, Minh Duệ nhịn nhớ đến đẻ , còn nhớ rõ bà trông thế nào, nhưng quên những nỗi đau từng chịu đựng trong tay bà .
Nói đến đây thì thể nhắc đến, bất kể là Minh Duệ cặp song sinh đều đẻ của vẫn còn sống đời, càng đẻ của là một kẻ thần kinh còn mù quáng vì tình, giấu giếm gia đình bước lên chuyến bay về nước.