Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 833

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:52:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời gian trôi qua nhanh, đại đội trưởng Khương và Thái Tú Phân theo Giang Bác Nhã máy bay tám chín tiếng đồng hồ.

 

Nước ngoài.

 

Trang viên nhà họ Giang.

 

“Lê Lê, cha con và ba con hai ba tiếng nữa là xuống máy bay, ông nội sẽ sắp xếp xe sân bay ngay đây, con xem gì cần dặn dò tài xế ?"

 

Khương Lê và Alan đang dạo trong vườn hoa, thấy giọng của Giang Hồng Phát vang lên phía , cô dừng bước, đối phương:

 

“Không ạ."

 

gì để dặn dò chứ?

 

Nhà họ Giang giàu nứt đố đổ vách, ngoài vệ sĩ theo, chỉ là sân bay đón thôi mà vị cụ Giang phái hẳn ba chiếc xe, theo cô thấy thì thực chút lãng phí tài nguyên.

 

“Vậy , ông nội dặn bọn họ xuất phát ngay đây."

 

Vẻ mặt Giang Hồng Phát hiền từ, thấy Khương Lê gật đầu, ông một tiếng với quản gia phía , đó hai dần dần xa.

 

“Tại mở miệng chuyện nhiều?"

 

“Không ."

 

“Chắc nguyên nhân chứ?"

 

“Không ."

 

“Chỉ đơn thuần là mở miệng?"

 

“Ừm."

 

em hy vọng em thể chuyện, hy vọng em thể giống như những đứa trẻ bình thường, chuyện em chứ?"

 

“Ừm."

 

“Alan... chị là chị gái em, là chị ruột, giữa chúng quan hệ huyết thống, chị hy vọng em thể vui vẻ, những việc ."

 

“Em chào đón... nên sinh ..."

 

“Xem những lời ông Giang và em khi gặp mặt đó, em đều thấy hết và ghi nhớ trong lòng ."

 

Cậu thiếu niên lên tiếng, coi như là mặc nhận.

 

“Vậy em nên rằng, em chào đón, đặc biệt là đối với em, nếu bà thích em thì chọn sinh em ?

 

Còn về ông Giang... lúc đầu ông đến sự tồn tại của em, hơn nữa chuyện giữa em và ông Giang, đối với ông Giang mà , chút tổn thương đến lòng tự trọng đàn ông của ông ,

 

Cho nên... khi em, ông tránh khỏi chút bài xích, nhưng điều đó nghĩa là ông ghét em, nếu , ông Giang đến bệnh viện kiểm tra để cứu em ngay đầu tiên em tìm ông ."

 

Alan mím môi, hồi lâu mới :

 

ông nhận em."

 

“Ý em là, ông Giang đích thừa nhận em là con trai?"

 

Khương Lê thiếu niên bên cạnh :

 

“Nếu em thực sự nghĩ như , chị thể giúp em chuyện với ông Giang."

 

Ai ngờ, thiếu niên lắc đầu, nhưng miệng vẫn :

 

“Ông nhận em."

 

“Alan, ông Giang tuy miệng nhận em, nhưng chị tin trong lòng ông thừa nhận sự tồn tại của đứa con trai là em."

 

Nói đến đây, Khương Lê im lặng một lát, tiếp:

 

“Thực ai cũng nỗi khổ riêng, giống như chị, đến bây giờ vẫn nhận cụ Giang và ông Giang là ông nội và cha của .

 

Chị nhiều năm ông Giang buộc bỏ đẻ của chị và chị khi còn chào đời, cũng từ khi chị đến đây ông Giang đối xử với chị thế nào, nhưng chị cha chị ở quê đau lòng, dù nếu sự nuôi dưỡng tận tình của cha chị nhiều năm qua thì chị của ngày hôm nay.

 

Chỉ dựa điểm thôi, chị thể nhận ông Giang là cha, huống hồ cha chị, cho đến những khác trong gia đình đều hết lòng yêu thương, nuông chiều chị, chị thể chỉ vì quan hệ huyết thống mà nhận ông Giang, khiến cha chị ở quê buồn lòng?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-833.html.]

 

Cậu thiếu niên lên tiếng:

 

“Em..."

 

chỉ thốt một chữ, mãi cũng lời tiếp theo.

 

“Alan, em thông minh, chị cảm thấy một việc chúng cần quá cố chấp, nhưng chị vẫn sẽ chuyện với ông Giang, hỏi xem ông rốt cuộc nghĩ thế nào về em."

 

Khương Lê dừng bước, thiếu niên bên cạnh cô cũng dừng .

 

“Alan, em mắt chị ."

 

Cậu thiếu niên thẳng mắt cô.

 

“Chị giúp em hỏi thì chắc chắn sẽ ."

 

“Vâng."

 

Cậu thiếu niên gật đầu, biểu thị .

 

Hai tiếp tục dạo trong vườn hoa cho đến khi Khương Lê cảm thấy mệt, hai về biệt thự, lâu , Alan xin phép rời .

 

Giữa buổi chiều, thím Phúc đến mặt Khương Lê:

 

“Cô chủ nhỏ, phòng của cha sắp xếp dọn dẹp xong xuôi ạ."

 

“Cảm ơn thím!"

 

Khương Lê mỉm :

 

“Phiền thím Phúc với những trong nhà một tiếng, từ hôm nay trở đừng gọi cháu là cô chủ nhỏ nữa."

 

Nghe , thím Phúc khựng một chút, ngay đó dường như nghĩ điều gì đó, chỉ thấy bà vẻ mặt cung kính:

 

“Vâng."

 

Thực tế, ngay khi Khương Lê đỡ bụng bầu khỏi phòng khách, thím Phúc lập tức đến thư phòng của Giang Hồng Phát.

 

“Thưa ông chủ."

 

“Có chuyện gì?"

 

Giang Hồng Phát đặt tài liệu tay xuống, tháo kính lão , nheo nheo đôi lông mày, đó về phía thím Phúc.

 

“Cô chủ nhỏ dặn , bắt đầu từ hôm nay, bảo những đừng gọi cô là cô chủ nhỏ nữa."

 

Thím Phúc cúi đầu, hồi lâu thấy Giang Hồng Phát lên tiếng, bà hỏi:

 

“Như lắm ạ?"

 

“...

 

Cứ theo lời Lê Lê ..."

 

Giang Hồng Phát khó để đoán tại Khương Lê dặn thím Phúc như , chẳng qua là lo lắng cha ở quê của con bé nghĩ nhiều.

 

nhà họ Giang chỉ một đứa cháu nội , ông thể cứ để con bé nhận tổ quy tông mãi , dù ... dù ông còn đang nghĩ đến việc để một đứa trẻ trong bụng con bé mang họ Giang, để nối dõi tông đường cho nhà họ Giang.

 

Thím Phúc:

 

“Vậy thông báo cho trong nhà đây ạ."

 

Giang Hồng Phát:

 

“Đi ."

 

Xua xua tay, khi thím Phúc rời , Giang Hồng Phát dời tầm mắt về phía tài liệu.

 

Hai tiếng , vợ chồng đại đội trưởng Khương theo Giang Bác Nhã xuống máy bay, lên xe ô tô nhỏ của nhà họ Giang, thẳng về phía trang viên nhà họ Giang.

 

“Khoảng mười phút nữa là đến nơi."

 

 

Loading...