Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 858

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:53:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lạc Yến Thanh ở ghế phụ, Khương Lê , thỉnh thoảng phát tiếng khẽ trong cổ họng.”

 

Trở về trang viên, thời gian gần mười một giờ rưỡi trưa.

 

Theo giờ dùng bữa như thường lệ, Khương Lê ăn trưa xong, cùng Lạc Yến Thanh dạo trong vườn hoa với Khương đại đội trưởng và Thái Tú Phân.

 

Trong lúc trò chuyện phiếm, Thái Tú Phân nhắc đến việc cửa hàng lẩu của vợ chồng cả Khương ăn hồng phát như thế nào.

 

Sau đó, bà bất giác nhớ tới chuyện vài ngày chị dâu cả Khương nhắc đến trong điện thoại, liền khỏi hỏi Lạc Yến Thanh:

 

“Mấy hôm bọn Duệ Duệ gọi điện tới, lúc đó chị dâu cháu cũng chuyện với vài câu qua điện thoại.

 

Chị bảo cháu đ-ánh đồng chí Văn ở nhà bên cạnh một trận, chuyện thật ?"

 

Nghe , Lạc Yến Thanh sững ngay lập tức, nửa ngày , sắc mặt trở nên lắm, gật đầu:

 

“Cháu đúng là đ-ánh , nhưng đó là vì đáng đ-ánh."

 

“Chuyện là thế nào?"

 

Khương Lê Lạc Yến Thanh, ánh mắt đầy vẻ tò mò.

 

“..."

 

Không ?

 

Nhận ý tứ trong mắt Lạc Yến Thanh, Khương Lê trao cho đối phương một ánh mắt “ cứ thử xem".

 

Nhận ý tứ Khương Lê truyền tới, thấy nhạc phụ nhạc mẫu đều đang trân trân, Lạc Yến Thanh thấy thật sự giấu nữa, đành kể chuyện tối hôm đó Tô Mạn và Văn Tư Viễn cãi , lôi Khương Lê cuộc.

 

Cuối cùng, ánh mắt hiện rõ vẻ lạnh lùng:

 

“Vợ dám phỉ báng danh dự của em, thì chỉ thể đòi công bằng cho em từ chính thôi!"

 

“Vợ của đồng chí Văn giống như một con ch.ó điên ?!"

 

Thái Tú Phân khi Lạc Yến Thanh kể việc Tô Mạn phỉ báng Khương Lê, sắc mặt lập tức tối sầm , thậm chí bà còn nghĩ nếu tối đó bà ở đó, nhất định xé nát cái miệng của Tô Mạn.

 

Cũng chính lúc , Lạc Yến Thanh :

 

“Chị dâu cả tát vợ Văn Tư Viễn ít cái, hơn nữa còn cưỡi lên đối phương, chuyên nhắm mồm và mặt mà đ-ánh, những xem náo nhiệt chẳng ai bảo chị dâu sai cả."

 

“Đ-ánh lắm!"

 

Thái Tú Phân vẻ mặt hân hoan:

 

“Chị dâu các con là đanh đ-á, hơn nữa còn bênh nhà, cho dù là lúc còn con gái khi gả đến thôn chúng , cãi với khác bao giờ chịu thiệt."

 

“Quay về con sẽ chọn một món quà thật cho chị dâu."

 

Khương Lê đuôi mắt tràn đầy ý , cô :

 

“Thật con cũng hiểu nổi, từ khi con dọn đại viện, vị đồng chí Tô đó dường như cứ nhắm con mà gây rắc rối, thật là con đào mộ tổ tiên nhà cô gì cô nữa, đến mức cô cứ túm lấy con buông.

 

Chuyện nếu ai , đa phần sẽ nghĩ cô yêu con sâu đậm đấy!"

 

“Con đang cái gì thế?"

 

Thái Tú Phân nghiêm mặt hỏi.

 

“Không gì ạ, con !"

 

Khương Lê thấy Thái Tú Phân nheo mắt , lo lắng liền thốt tiếng địa phương.

 

Khương đại đội trưởng khá bất lực lắc đầu.

 

Lạc Yến Thanh thì nhịn đến mức khó chịu, nhịn nắm tay che miệng ho khẽ hai tiếng, tránh để bản thành tiếng.

 

Trao cho Khương Lê một ánh mắt “ cứ con ngụy biện xem nào", Thái Tú Phân khoanh tay ng-ực, chờ Khương Lê tiếp.

 

Hiểu ý tứ trong mắt bà, Khương Lê gượng:

 

“Mẹ, con chỉ là lỡ miệng thế thôi, thật chẳng ý gì ạ."

 

Thái Tú Phân:

 

“Có là con gái hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-858.html.]

 

Khương Lê gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

 

Thái Tú Phân:

 

“Biết mà còn năng bậy bạ?!

 

Cái gì mà yêu con sâu đậm, lời nếu để khác thấy, chừng bàn tán lưng con thế nào đấy."

 

“Mẹ dạy bảo ạ, con hứa từ nay về sẽ quản c.h.ặ.t cái miệng của ."

 

Làm động tác kéo khóa kéo miệng, Khương Lê ngoan ngoãn chịu .

 

“Con cứ tiếp tục trò !"

 

Thái Tú Phân động tác của Khương Lê, buồn bất lực, đó bà :

 

“Cũng vị đồng chí Tô đó vì cứ gây chuyện, gây đến mức đồng chí Văn đòi ly hôn với cô mà vẫn chịu thu liễm.

 

Chuyện nếu ngày đồng chí Văn sắt đ-á quyết tâm thủ tục ly hôn, lúc đó, ngày tháng của cô e là sẽ dễ dàng ."

 

Khương Lê:

 

“Chắc chắn là nguyên nhân nên mới loạn như thế."

 

Lạc Yến Thanh lúc mới lên tiếng:

 

“Văn Tư Viễn vợ là vì đố kỵ với em."

 

“Đố kỵ với em?"

 

Khương Lê cảm thấy vô cùng khó hiểu:

 

“Cô đố kỵ em cái gì chứ?

 

Hơn nữa, em và cô chẳng quen gì cả, ngày thường em cũng chỉ việc của , chẳng chút liên quan nào tới cô hết."

 

Chẳng lẽ thật sự là bệnh thần kinh ?

 

Nếu , đố kỵ với cô chứ?

 

“Em xinh hơn cô , dạy con hơn cô , giỏi giang hơn cô , hai nhà chúng ở sát vách , mà và Văn Tư Viễn đều là kết hôn hai."

 

Lạc Yến Thanh , Khương Lê bừng tỉnh đại ngộ:

 

“Cô đây là đang lấy em đối trọng !"

 

Không ngờ cô nhóm đối chiếu cho nữ chính, mà nữ chính cứ đ-âm đầu nhóm đối chiếu cho cô, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!

 

“Mẹ thấy vị đồng chí Tô đó là rảnh quá hóa rồ, ngày tháng nhà lo sống cho , cứ dòm ngó em, so bì với em cái gì ."

 

Thái Tú Phân cảm thấy Tô Mạn đang phạm sai lầm ngớ ngẩn.

 

Trên thực tế, Tô Mạn đúng là ngốc nghếch thể tả, gặp cơ duyên lớn như trọng sinh, gì mà chẳng ?

 

Vậy mà cô những gì?

 

Hết tính kế hôn sự của chị gái ruột, suốt ngày đặt tầm mắt lên Khương Lê, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đè đầu cưỡi cổ Khương Lê, màng gia đình, màng con cái, bày hàng vỉa hè, nắm bắt trọng điểm, khiến cuộc sống của trở nên rối ren một đoàn.

 

Từ đó khó để suy đoán, con đường tương lai của chắc chắn sẽ .

 

Bởi vì Văn Tư Viễn kẻ ngốc, khi nhân phẩm của Tô Mạn gì, còn cắm sừng, chắc chắn sẽ mãi nhẫn nhịn cho đối phương loạn.

 

Buổi tối khi ngủ, Khương Lê trong lòng Lạc Yến Thanh, đàn ông :

 

“Anh nghĩ kỹ , nếu nhà bên cạnh tiếp tục ăn chừng mực, hủy hoại danh dự của em, Văn Tư Viễn đừng hòng tiếp tục ở viện nghiên cứu nữa."

 

“Anh đây là công báo tư thù , cần ."

 

Khương Lê khẽ lắc đầu, cô :

 

“Vợ chồng tuy là một thể, nhưng cũng là những cá thể độc lập.

 

Đồng chí Văn Tư Viễn là dựa bản lĩnh của để viện nghiên cứu, nếu vì bản sai sót trong công việc mà buộc điều chuyển khỏi viện, thì đó là chuyện của chính .

 

nếu vì mâu thuẫn giữa vợ và em, mà qua tay khiến mất công việc hiện tại, thì chuyện ức h.i.ế.p quá ."

 

 

Loading...