Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 871

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:53:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tóm , trong mối quan hệ giữa hai bọn họ, chỉ mới tư cách dừng .”

 

Nguyên do?

 

Là lúc đầu bà bày trò mập mờ với

 

lúc đó bà chẳng qua là lợi dụng để tìm nguồn hàng giá rẻ, chất lượng nên mới… mới để lộ vài phần mập mờ trong lời , nếu tâm tư với bà thì chút mập mờ đó tính là gì chứ?

 

là đồ mặt thú, cái gã họ Từ đúng là một con súc vật!

 

“Biết sợ ?

 

Nếu sợ thì ban đầu tại tự cam lòng sa đọa như thế?”

 

Ánh mắt Văn Tư Viễn lạnh thấu xương, :

 

“Đứa bé đó của , chỉ bằng chứng mà còn cả nhân chứng nữa, nếu cô đổ vỏ lên đầu thì tính nhầm .”

 

Dứt lời, Văn Tư Viễn chút do dự rời .

 

Nghe tiếng bước chân xa dần, Tô Mạn bịt miệng nức nở thành tiếng “uhu uhu”.

 

Anh thật sự ép bà đường ch-ết ?

 

Một khi trong đại viện và những quen vì lý do gì mà ly hôn, đừng là bà còn mặt mũi nào mặt , mà ngay cả Bằng Bằng đa phần cũng sẽ danh tiếng của liên lụy.

 

Phải đây?

 

Ngoài c-ái ch-ết thực sự , bà còn cách nào khác để ngăn cản Văn Tư Viễn ly hôn với ?

 

Vừa vận động trí não, Tô Mạn chợt nghĩ đến một , đó bà nảy một ý — khuấy cho đục nước lên!

 

Chẳng quan hệ bất chính với đàn ông khác , cũng thể gán cho Văn Tư Viễn cái danh ngoại tình, mặc kệ thừa nhận , bà !

 

Quệt sạch nước mắt mặt, Tô Mạn xuống giường, vịn tường, chậm chạp lết bước đến thư phòng của Văn Tư Viễn, bà cần thử xem thái độ của Văn Tư Viễn sẽ như thế nào.

 

“Đi ngoài!”

 

Cửa thư phòng đẩy , Văn Tư Viễn thấy Tô Mạn bước liền lập tức đuổi .

 

Tô Mạn vững giữa thư phòng, bà lạnh lùng Văn Tư Viễn:

 

“Nếu bên ngoài rằng trong lòng vẫn luôn tơ tưởng đến con hồ ly tinh đó, xem lúc đó sẽ thế nào?

 

Đừng trách tàn nhẫn, đây đều là do ép thôi.

 

Văn Tư Viễn, bây giờ cho kỹ đây, chỉ cần nộp đơn kiện ly hôn lên tòa án, sẽ ngay lập tức rêu rao chuyện tơ tưởng đến con hồ ly tinh nhà bên cạnh ngoài.”

 

Phát hiện sắc mặt Văn Tư Viễn trở nên khó coi, trong mắt Tô Mạn lộ một tia đắc ý:

 

“Đừng nghĩ rằng chỉ cần phủ nhận là thể giải quyết vấn đề, rằng những chuyện căn bản là thể cho rõ ràng , nhất là chuyện giữa nam và nữ.”

 

Chương 1212 Tiêm phòng

 

“Cô……”

 

Văn Tư Viễn đột ngột dậy, vẻ mặt lạnh lùng bình thản ban đầu nứt vỡ, trong mắt hiện rõ vẻ chán ghét, nghiến răng nghiến lợi thốt ba chữ:

 

“Cô vô liêm sỉ!”

 

, vô liêm sỉ đấy, nhưng thể nào?”

 

Tô Mạn càng thêm đắc ý, hơn nữa trong lòng tràn ngập kh-oái c-ảm khi trả thù:

 

“Vẫn còn ly hôn với nữa ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-871.html.]

Văn Tư Viễn nắm c.h.ặ.t hai nắm đ-ấm, Tô Mạn chọc tức đến mức khóe miệng run rẩy.

 

đợi đấy, nghĩ kỹ , chúng sẽ thủ tục ly hôn.”

 

Để lời , Tô Mạn nhẹ nhõm rời .

 

Hừ!

 

Bây giờ bà xem xem, là kẻ nào ly hôn!

 

Vào khoảnh khắc lưng với Văn Tư Viễn, khóe miệng Tô Mạn khẽ nhếch lên một nụ lạnh.

 

Nhìn phụ nữ mặt — vợ danh nghĩa của bước khỏi thư phòng, Văn Tư Viễn đ-ấm một phát thật mạnh xuống bàn việc.

 

Đáng ch-ết!

 

Lại trở nên thông minh cơ đấy…… để tâm đến công việc nên mới chụp cho cái nồi đen như thế……

 

Thở hổn hển, Văn Tư Viễn cảm giác g-iết luôn .

 

Anh rõ ràng, một khi Tô Mạn đem những lời mặt rêu rao cho cả đại viện đều , Lạc Yến Thanh chắc chắn sẽ tha cho !

 

Cho dù hề tâm tư đó, cho dù cũng là nạn nhân, nhưng Tô Mạn là vợ là một sự thật thể chối cãi.

 

Mà đồng chí Khương — một nữ đồng chí trong sạch, chẳng hề liên quan gì đến vợ chồng họ, chỉ vì mâu thuẫn giữa vợ chồng họ mà danh tiếng vô cớ tổn hại.

 

Đừng bản đồng chí Khương chuyện sẽ phẫn nộ , riêng Lạc Yến Thanh — chồng chắc chắn sẽ tha cho vợ chồng , đặc biệt là sẽ tha cho !

 

Hơn nữa đồng chí Khương ít ở Bắc Thành, cha còn đang ở ngay cạnh nhà , thể để Tô Mạn bước khỏi cửa nhà ăn bừa bãi ?

 

Sắc mặt Văn Tư Viễn đổi liên tục, đ-ấm thêm một phát thật mạnh xuống bàn việc một nữa.

 

Các khớp ngón tay rách da, thể tưởng tượng nắm đ-ấm của hiện tại đau đến mức nào, nhưng dường như cảm nhận , thần sắc ngoài vẻ phẫn nộ và oán hận thì còn cảm xúc nào khác.

 

Thời gian trôi qua bao lâu, Văn Tư Viễn phịch xuống ghế, cả trông thật rệu rã.

 

Anh yêu thích công việc nghiên cứu khoa học, năm đó để viện nghiên cứu, tốn ít công sức.

 

Bảo bây giờ rời khỏi vị trí công tác, hơn nữa còn là mang theo cái danh tiếng gì mà rời , thật, đây là điều thể chấp nhận !

 

Nghĩ đến đây, Văn Tư Viễn thể tạm thời gác ý định khởi kiện ly hôn.

 

Anh cần thời gian để suy nghĩ kỹ , xem cách nào giúp và Tô Mạn thuận lợi ly hôn mà gây ảnh hưởng đến danh tiếng của khác .

 

Không nghi ngờ gì nữa, cái gọi là “ khác” đó chắc chắn là chỉ Khương Lê.

 

Mặt khác, Tô Mạn trở về phòng ngủ chính, giống như một vị tướng đ-ánh thắng trận, cả vô cùng vui vẻ, nhưng chẳng bao lâu, bà cảm thấy bản vạn phần đáng thương.

 

Vì để ly hôn mà dùng đến thủ đoạn dơ bẩn như , Văn Tư Viễn chỉ e càng thêm coi thường bà , chán ghét bà , thấy bà thật buồn nôn!

 

Nằm giường, nước mắt trong mắt Tô Mạn tuôn rơi, bà nhưng phát một chút tiếng động nào.

 

“Sao sống đến mức chứ?”

 

Trong lòng thốt lên một câu hỏi linh hồn, Tô Mạn đột nhiên ôm mặt, cuối cùng nức nở thành tiếng “uhu uhu”.

 

Chẳng lẽ thật sự đúng như những gì bà nghĩ, đều tại phụ nữ Khương Lê chuyển đại viện ?

 

Không ai đưa câu trả lời, đúng , ai cho Tô Mạn câu trả lời cả.

 

Ngày hôm , tám chín giờ sáng, cha Tô đến đại viện, hai vị là nhận điện thoại của Văn Tư Viễn mà qua đây.

 

“Ngủ ngủ ngủ, chỉ ngủ thôi!

 

Con mau dậy ngay cho , dưng cãi với con rể, con ăn no rỗi mỡ đấy ?”

 

 

Loading...