Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 872

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:53:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bước phòng khách, thấy ba chị em Văn Duyệt và Văn Bằng đang ở đó, thấy bóng dáng của Văn Tư Viễn và Tô Mạn .

 

Mẹ Tô hỏi mới Tô Mạn đang ở phòng ngủ, Văn Tư Viễn đang ở thư phòng, bèn đưa mắt hiệu với cha Tô.

 

Hai vợ chồng một thư phòng tìm Văn Tư Viễn, một đến phòng ngủ chính, mở miệng là mắng xối xả.”

 

Tô Mạn đang lưng về phía cửa phòng giường, thấy giọng của Tô, hình đầu tiên là run rẩy một cái, đó phản ứng gì nữa.

 

“Mẹ bảo con dậy con thấy ?”

 

Thấy Tô Mạn im nhúc nhích, Tô nổi cơn tam bành, mặt mày u ám tiến lên lôi phắt Tô Mạn từ giường dậy:

 

“Nói chuyện , con câm ?”

 

Kết quả vẫn thấy Tô Mạn phản ứng gì.

 

lúc , cha Tô mặt đen bước phòng ngủ, ông thuận tay đóng cửa phòng , đợi Tô lên tiếng sải vài bước đến cạnh giường, xách Tô Mạn từ giường xuống đất vững, đó giơ tay tát hai cái thật mạnh.

 

“Sao đứa con gái hổ như cô chứ?!”

 

Vừa thấy lời của cha Tô, Tô sững sờ, hiểu nổi hiện tại cha Tô đang gặp chuyện gì.

 

“Con rể thiếu tiền cho con tiêu mà con bày hàng vỉa hè kiếm tiền?

 

Vì kiếm mấy đồng bạc lẻ đó mà cái đồ mất mặt hổ nhà , con chỉ lăng nhăng với đàn ông khác mà còn trường học khai trừ học tịch, con xem con nghĩ cái gì ?”

 

Lại thêm hai cái tát nữa giáng xuống.

 

Tô Mạn còn kịp hồn hai cái tát , chớp mắt một cái ăn thêm hai cái tát nữa, khuôn mặt bà sưng đỏ lên trông thấy.

 

“Cha nó ơi, ông cái gì ?”

 

Mẹ Tô nắm lấy tay cha Tô, mặt mày đầy vẻ gấp gáp hỏi:

 

“Mạn Mạn trường học khai trừ học tịch, ông chắc chắn chứ?

 

Còn nữa, Mạn Mạn với đàn ông khác…… chuyện , chuyện ông thế?”

 

Tiếng “chát chát” vang lên, cha Tô tự tát hai cái:

 

nhục nhã quá mà!”

 

Tiếp đó ông giống như mất hết tinh thần, thở dài một tiếng, xổm đất :

 

“Là con rể cho .”

 

Mẹ Tô hành động tự tát của cha Tô dọa cho nhẹ, chờ đến khi thấy những gì cha Tô , bà còn thể nhịn ?

 

Bà túm lấy hai cánh tay Tô Mạn, mặt là vẻ giận dữ:

 

“Con , con rể đang bừa ?”

 

Cánh tay Tô túm đến phát đau, nhưng Tô Mạn vẫn nghiến c.h.ặ.t răng, cúi gầm mặt thốt lời nào.

 

“Xem …… xem con rể lừa cha con……”

 

Mẹ Tô lẩm bẩm, giây tiếp theo bà bắt đầu đ-ấm đ-á Tô Mạn:

 

“Con xem con khốn nạn đến thế hả?

 

Bỏ mặc đại học t.ử tế học, chạy bày hàng vỉa hè cái gì chứ?

 

Con bày hàng thì cũng thôi , …… đến cả học tịch cũng mất, còn…… còn cắm sừng lên đầu con rể, mặt mũi con để hả?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-872.html.]

Tô Mạn giống như một khúc gỗ yên tại chỗ, mặc cho bàn tay Tô hết đến khác giáng xuống .

 

“Chuyện bây giờ……”

 

Có lẽ là đ-ánh mệt , xuống cạnh giường lau nước mắt:

 

“Cha nó ơi, ông xem Mạn Mạn tính đây?”

 

“Bà hỏi tính ?

 

cũng hỏi đứa con gái ngoan bà sinh đây , bây giờ thể tính nữa?!”

 

Cha Tô ngẩng đầu lên, thẳng mắt Tô, từng chữ một :

 

“Không chỉ lăng nhăng với đàn ông khác, mà còn m.a.n.g t.h.a.i con của đối phương bệnh viện phẫu thuật, chuyện từ đêm giao thừa năm ngoái con rể ……

 

Lúc đó con rể đề nghị ly hôn, cái con nhỏ ch-ết tiệt nghiến răng thừa nhận, con rể vì bận rộn công việc nên chuyện đó tạm thời gác .

 

cái con nhỏ ch-ết tiệt ngay trong ngày con rể nghỉ phép về nhà trường học khai trừ học tịch.

 

Nghĩ là sắp nghiệp nên cứng đầu chịu rời khỏi trường, tìm đến mặt lãnh đạo trường ầm ĩ, lãnh đạo trường mới gọi điện đến đại viện bên , đúng lúc con rể cửa nhận cuộc điện thoại đó nên thể đến trường mang về…… nhưng con nhỏ ch-ết tiệt thật, cửa là kiếm chuyện, trách con rể giúp nó lời mặt lãnh đạo trường,

 

Bảo con rể cầu xin lãnh đạo trường của nó, cho nó trường tiếp tục học, bà xem mặt mũi nó để ?

 

Một tuần chẳng học mấy tiết, đừng là thi nhỏ, ngay cả thi lớn cũng chẳng tham gia mấy , sinh viên như thì trường nào giữ ?

 

Con rể chọc tức điên lên, một nữa đòi ly hôn.

 

Con nhỏ ch-ết tiệt ầm ĩ vẫn nghiến răng đồng ý, thậm chí còn lấy nữ đồng chí nhà bên cạnh chuyện, hại con rể chồng của nữ đồng chí nhà bên đ-ánh cho một trận, ngay cả bản con nhỏ ch-ết tiệt cũng chị dâu của nữ đồng chí đ-ánh cho nhẹ.

 

Tục ngữ đúng lắm, họa từ miệng mà , nhưng con nhỏ ch-ết tiệt hối cải, để ngăn cản con rể nộp đơn kiện ly hôn lên tòa án, đầu tiên là bày trò tâm cơ mặt con rể, nuốt thu-ốc tìm c-ái ch-ết, may mà con rể kịp thời đưa đến bệnh viện cấp cứu.

 

Sau khi thoát khỏi nguy hiểm trở về nhà, con rể lật tẩy tâm cơ nhỏ nhặt nhưng vẫn cam lòng, tìm một con d.a.o rọc giấy c.ắ.t c.ổ tay để khống chế con rể……”

 

Nói đến đây, cha Tô đột ngột xoa mặt một cái, lúc mới tiếp:

 

“Con d.a.o rọc giấy con rể giật khỏi tay, bà thể tưởng tượng con nhỏ ch-ết tiệt gì nữa ?”

 

Vẻ mặt lạnh lùng, cha Tô liếc Tô Mạn một cái, đó dời mắt về phía Tô:

 

“Con nhỏ ch-ết tiệt ích kỷ hẹp hòi, đến cả tương lai của Bằng Bằng cũng chẳng thèm quản nữa, dùng những chuyện thật để đe dọa con rể, nếu con rể nhất định ly hôn với nó, nó sẽ rêu rao khắp đại viện rằng con rể thích nữ đồng chí nhà bên cạnh.”

 

Mẹ Tô sững sờ, , chính xác hơn là sững sờ ngay khi cha Tô kể về những hành động điên khùng của Tô Mạn .

 

thể nào ngờ sinh một đứa con phá hoại hổ đến thế.

 

Đợi khi cha Tô dứt lời, một lúc lâu Tô mới hồn, xông đ-ấm đ-á Tô Mạn một hồi nữa.

 

Hốc mắt bà đỏ lên, liên thanh chất vấn:

 

“Con rốt cuộc nghĩ cái gì ?

 

Bỏ mặc đại học t.ử tế học, bỏ mặc cuộc sống hưởng, cứ nhất định mẩy mặt con rể, con mỡ lợn che tim là não phân lấp kín ?”

 

“Ba mắng cũng mắng , đ-ánh cũng đ-ánh , thể chứ?”

 

Tô Mạn ngẩng đầu lên, trưng khuôn mặt sưng đỏ cha Tô, trong mắt ngoài vẻ thờ ơ thì vẫn là thờ ơ.

 

“Ly hôn!

 

Con ngay lập tức ly hôn với con rể cho .

 

Làm cha dạy bảo con cho của tụi , nhưng tụi thể mặc kệ cho con tiếp tục hại Tư Viễn — cái đứa trẻ đó nữa!”

 

 

Loading...