Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:54:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh cả Khương:

 

“Có lẽ là ."

 

Giữa nam và nữ ngoài sự yêu thích thì trách nhiệm nhiều hơn, tuy nhiên, hy vọng em rể là thích Lê Bảo nhà , chứ vì trách nhiệm mà đối xử với em gái , dùng việc gửi một chiếc tivi cho gia đình họ để báo cho cả gia đình họ rằng sẽ đối xử với em gái Khương Lê của .”

 

mà, nếu Lê Bảo và đối phương thực sự nảy sinh tình cảm thì đối phương thể vì trách nhiệm mà đối xử t.ử tế với em gái , điều thực cũng chẳng .

 

Ít nhất Lê Bảo sẽ chịu khổ ở ngôi nhà đó.

 

Bắc Thành.

 

“Lạc Yến Thanh, , chúng chuyện một chút."

 

Ánh trăng như nước chảy tràn mặt đất, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng truyền đến tiếng côn trùng kêu râm ran, Khương Lê nghiêng giường, cô dùng ngón trỏ khẽ chọc chọc cánh tay của Lạc Yến Thanh sát cạnh , gọi Lạc Yến Thanh đối diện với cô, như hai sẽ dễ chuyện hơn.

 

Lạc Yến Thanh vốn đang ngửa, , trong đôi mắt phượng hẹp dài của lóe lên một tia do dự, nửa buổi , khẽ “ừm" một tiếng, trở , đối diện với Khương Lê.

 

“Em phát hiện thích âm thầm việc đấy."

 

Đôi mắt hồ ly trong trẻo của Khương Lê cong như trăng khuyết, giọng thanh tao của cô tràn khỏi môi, giống như tiếng chuông gió treo mái hiên phát theo gió, cực kỳ êm tai.

 

Mà Lạc Yến Thanh lên tiếng, chỉ lặng lẽ cô, :

 

theo em thấy, đây là thói quen , dù những việc âm thầm tiếng động thường khó khác phát hiện, nếu như , cảm thấy uất ức ?"

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Không ."

 

Không hề do dự, phản hồi dứt khoát.

 

“Anh thế chút ngốc đấy!"

 

Sau lưng cô gửi tivi cho gia đình cô, nhét tiền thùng tivi, thấy uất ức, đàn ông là quá thật thà ?

 

Ánh trăng tối nay đặc biệt sáng tỏ, nhờ ánh trăng sáng rực rỡ chiếu từ cửa sổ , Khương Lê ngắm đôi lông mày thanh tú của đàn ông, cô chớp chớp mắt, đột nhiên mỉm hỏi:

 

“Từ nhỏ đến lớn chắc nhiều khen lớn lên xinh nhỉ?"

 

Lạc Yến Thanh:

 

“...

 

Không ."

 

Anh cô, ánh trăng sáng chiếu lên mặt cô, làn da trắng như sứ dường như phủ lên một lớp ánh bạc nhàn nhạt, nụ sạch sẽ rạng rỡ, giống như bức tranh nhất, giống như bông hoa rực rỡ nhất cành ngày xuân...

 

Hai , nhất thời ai thêm gì nữa.

 

Chương 136 sẽ cố gắng

 

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, nhận thấy khí xung quanh dần trở nên ám , nụ mặt Khương Lê kìm mà sững , ngay đó cô cố ý tỏ vô tình dời tầm mắt , khẽ ho hai tiếng, :

 

“Thời gian còn sớm nữa nhỉ."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Ừm."

 

Khương Lê:

 

“Anh buồn ngủ ?"

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Cũng tàm tạm."

 

Đã bảo bầu bạn với cô chuyện thì sẽ bầu bạn, đợi cô buồn ngủ nhắm mắt , ngủ cũng muộn.

 

“Lạc Yến Thanh."

 

Khương Lê gọi tên đàn ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-89.html.]

 

“Hửm?"

 

Lạc Yến Thanh lộ vẻ nghi hoặc.

 

Khương Lê:

 

“Anh thể một chút ?

 

Cho dù thỉnh thoảng một chút cũng mà."

 

Người lúc lên chắc chắn sẽ trai.

 

sẽ cố gắng."

 

Từ khi tin cha hy sinh chiến trường, từng nữa, bởi vì đó... cuộc sống của liên tục mây đen bao phủ.

 

Đầu tiên là chút do dự cải giá, mang theo bộ tiền tiết kiệm trong nhà gả cho một đàn ông khác, bỏ cho ông bà nội chăm sóc, nhưng ngày vui chẳng tày gang, ông bà nội lượt lâm bệnh qua đời, đó, chú thím cảm thấy mạng cứng, cảm thấy chổi, cảm thấy là gánh nặng, vứt bỏ cho nhà nước nuôi dưỡng.

 

Hết biến cố đến biến cố khác khiến mất vẻ ngây thơ và nụ lẽ một đứa trẻ .

 

Anh một thề rằng trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức cần dựa dẫm bất kỳ ai, như mới bỏ rơi hết đến khác, khao khát thứ gọi là tình .

 

Nói cũng , thực từ nhỏ , chính xác hơn là cảm xúc d.a.o động gì lớn, nhưng vẫn nhớ từng , khi thông báo với ... ba sẽ sớm về nhà thăm hai con, thấy hạnh phúc, thời gian đó tâm trạng nên ít nhoẻn miệng .

 

Cho dù biên độ lớn, nụ rõ ràng, nhưng sẽ nhớ nhầm, thực sự ...

 

“Nên như chứ."

 

Nụ mặt Khương Lê hề che giấu việc lúc cô đang vui thế nào.

 

“Bọn trẻ phiền em chứ?"

 

Đây là một trong ít Lạc Yến Thanh nghỉ phép ở nhà chủ động hỏi thăm cô một chuyện gì đó.

 

Được , tính đến nay tổng cộng hai .

 

Một là ngày về nhà, hỏi cô từng động sách giá sách của , chính là lúc , hỏi ba đứa nhỏ phiền cô .

 

“Bọn trẻ ngoan thông minh, em thích chúng."

 

Nhắc đến ba đứa nhỏ trong nhà, Khương Lê thể hỏi đối phương:

 

“Công việc ngày thường của bận thật , bận đến mức quanh năm suốt tháng thậm chí về nhà nổi một ?"

 

thể , ba đứa nhỏ khao khát ba yêu thương, mà ba , tình cảm dành cho con cái nhiều, cho dù bẩm sinh lạnh lùng nhưng con cái là của chính , ít nhiều cũng quan tâm quan tâm chứ?!

 

Cho dù công việc bận rộn đến mấy, cô vẫn tin viện nghiên cứu một tháng cho nghỉ nổi một ngày.

 

việc gì cũng cần kết hợp giữa việc và nghỉ ngơi, đặc biệt là nghiên cứu, suốt ngày ở trong phòng thí nghiệm, khó tránh khỏi việc kẹt ở một luận điểm nghiên cứu nào đó.

 

Như thì cần dạo cho khuây khỏa, thả lỏng đầu não, từ đó tìm bước đột phá mới.

 

Lạc Yến Thanh mắt cô, đây là một đôi mắt thuần khiết trong trẻo thể thấy đáy, bên trong nó lưu chuyển ý nhàn nhạt, trông như gió xuân hóa mưa, như nắng ấm mùa đông, khiến khó lòng dời mắt .

 

“Một khi dự án nghiên cứu bắt đầu, bận rộn lên sẽ nhớ thời gian."

 

Không là cái cớ, tính chất công việc của chính là như , hơn nữa yêu thích công tác nghiên cứu khoa học, tự nhiên sẽ lãng phí thời gian một việc vặt vãnh.

 

Khương Lê:

 

bận rộn đến mấy cũng cần nghỉ ngơi."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Ừm."

 

Biểu thị tán thành.

 

Khương Lê:

 

“Kết hợp giữa việc và nghỉ ngơi chỉ là suông , đôi khi đột nhiên bắt lấy linh cảm, hoặc một bước đột phá mới chính là xuất hiện lúc vui chơi giải trí, tâm trạng thả lỏng đấy.

 

 

Loading...