“Nếu con nhóc đó để bà yên , thì bà cũng sẽ để nó sống những ngày tháng .”
Nhận thấy ánh mắt đang , Minh Duệ đầu chủ nhân của ánh mắt đó, khi rõ đối phương là ai, căng thẳng mặt mày, hề ý định dời mắt .
Phùng Lộ bước tới, bà bên trong cổng lớn, qua hàng rào sắt Minh Duệ:
“Cháu là Minh Duệ, đúng ?
Có thể tìm đến đây, chắc là Minh Hàm hoặc Minh Vi địa chỉ cho cháu, bây giờ cháu hãy , tại đến tìm ?”
“Sinh chúng cháu, nhưng bỏ rơi chúng cháu, bà bao giờ hối hận ?”
Giọng của Minh Duệ chút thăng trầm, ánh mắt cũng bình tĩnh đến lạ thường.
Phùng Lộ:
“Không sinh các cháu , là vì thể bỏ các cháu thôi.”
Minh Duệ:
“Đối với chúng cháu, bà lấy một chút xíu tình yêu nào ?”
“...
Đối với em trai em gái cháu... một chút yêu thích.”
Ý của câu rõ ràng, Phùng Lộ, một , thích đứa con trai đầu lòng mà bà sinh trong đời.
Trên mặt Minh Duệ thấy gì khác lạ, hỏi:
“Bà chắc chắn là bà thích Minh Hàm và Minh Vi chứ?”
“ chắc chắn thì liên quan gì đến cháu?
Cháu hiểu rõ, là cháu, cho dù thích cháu thì cũng đổi sự thật cháu là do sinh .”
Sắc mặt Phùng Lộ trở nên lắm.
“Tại em gái cháu sống cùng bà?”
Minh Duệ hỏi mục đích mà tìm đến đây.
“ thấy cần thiết cho cháu .”
Phùng Lộ tiếp tục nhiều với Minh Duệ, bà im lặng Minh Duệ một lát, lên tiếng:
“Đừng đến tìm nữa, với Vi Vi, ba giờ chiều sẽ đến cổng đại viện đón con bé.”
Dứt lời, Phùng Lộ xoay định bỏ .
“Bà dựa cái gì chứ?
Ngoài việc sinh chúng cháu, bà bao giờ hy sinh gì cho chúng cháu ?
Không , thì bà dựa cái gì mà em gái cháu sống cùng bà?
Chẳng lẽ bà nghĩ nhà cháu lớn, để mặc bà thế nào thì thế ?”
“ chuyện với Lạc Yến Thanh , chỉ một , vấn đề gì thì cháu cứ mà hỏi Lạc Yến Thanh .”
Để một câu mặn nhạt, Phùng Lộ cất bước rời xa hàng rào sắt.
Nhìn theo bóng lưng bà , ánh mắt Minh Duệ dần trở nên u ám.
Phùng Lộ đến cửa phòng khách nhưng mãi , bà từ từ , ánh mắt một nữa rơi về phía cổng lớn, thấy nơi đó còn , thần sắc nhất thời trở nên phức tạp.
Bà vốn định đòi cả cặp song sinh từ tay Lạc Yến Thanh, vì chuyện bà chuyên môn liên lạc với đối phương, hẹn gặp mặt một .
Kết quả là Lạc Yến Thanh thẳng thừng từ chối, đợi đến khi bà bí mật về thế của cặp song sinh, Lạc Yến Thanh tuy ngẩn ngơ hồi lâu nhưng vẫn tuyệt nhiên nhắc đến việc giao cặp song sinh cho bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-891.html.]
Không còn cách nào khác, bà chỉ thể lấy thế của cặp song sinh để đe dọa, tức là nếu Lạc Yến Thanh đồng ý, bà ngại tự hủy hoại danh tiếng của , để trong đại viện đều Lạc giáo sư đường đường cắm sừng.
Một khi chuyện đồn trong đại viện, chỉ mặt mũi Lạc Yến Thanh đẽ gì, mà ngay cả cặp song sinh cũng sẽ chỉ trỏ.
Nếu đứa trẻ nào trong đại viện truyền đến trường của cặp song sinh, chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn hơn cho hai đứa nhỏ.
Có lẽ vì bà đe dọa, Lạc Yến Thanh khi tuy trả lời bà , nhưng theo bà thấy, đối phương rõ ràng nới lỏng miệng, chỉ xem bà thể thuyết phục cặp song sinh sống cùng .
Không ngờ rằng, đứa em gái trong cặp song sinh, khi bà tìm gặp hai , bí mật gặp bà một .
Cũng chính vì gặp mặt , bà từ bỏ đứa trong cặp song sinh, hiện giờ chỉ cần đứa em gái sống cùng bà .
Tất nhiên, cái gọi là từ bỏ của bà là thực sự từ bỏ, mà là bước nào tính bước , đến khi cần thiết, Lạc Minh Hàm — đứa trong cặp song sinh, bà vẫn sẽ đòi bên .
Hàn Bân từ trong phòng khách :
“Sao ?”
“Đang định đây.”
Phùng Lộ khoác lấy cánh tay Hàn Bân:
“Vào thư phòng , em chuyện với .”
“Chuyện gì mà thần thần bí bí thế?”
Hàn Bân tuy miệng nhưng chân thì hề chần chừ.
Trong phòng khách, Hàn Thiến sofa xem TV, thấy Phùng Lộ khoác tay Hàn Bân lên tầng hai, nhịn bĩu môi:
“Đồ hổ!”
Không nghi ngờ gì nữa, câu “đồ hổ” của cô bé là đang Phùng Lộ.
“Cô... cô đang đùa với đấy chứ?”
Trong thư phòng, Hàn Bân xong chuyện Phùng Lộ , nhất thời kinh ngạc vô cùng.
“Tại em đùa với ?”
Phùng Lộ thẳng mắt đối phương:
“Nếu tin thì cứ tìm lúc nào đó gặp đứa trẻ , nó và cái là ngay là cha con ruột.”
Hàn Bân im lặng.
Chỉ vì ông nhớ lúc con gái Hàn Thiến học tiểu học, từng nhắc với ông rằng trong lớp một bạn tên Lạc Minh Hàm trông giống hệt ông hồi nhỏ.
“Bây giờ cô cho ... là đòi hai đứa trẻ từ tay chồng cũ của cô về ?”
“Em cũng lắm, nhưng chồng cũ của em căn bản đồng ý.”
Nghe Phùng Lộ , Hàn Bân cùng là đàn ông, hiểu lắm tại Lạc Yến Thanh đồng ý, chẳng lẽ rảnh rỗi quá việc gì , nuôi con cho khác mười mấy năm trời mà vẫn nuôi tiếp ?
“ chuyện vội, em thuyết phục con gái Vi Vi của chúng dọn qua đây sống cùng chúng .”
“Là cô bé tên Minh Vi đó ?”
“Vâng, con gái chúng đúng là tên Minh Vi, chuyện gì ?”
Phùng Lộ cảm thấy lời Hàn Bân ẩn ý, nhịn ngước mắt đối phương, trong mắt hiện lên chút nghi hoặc.
“Thiến Thiến và cô bé tên Minh Vi đó ở trường hợp lắm, cô xem...”
Hàn Bân , thấy sắc mặt Phùng Lộ đổi, kìm mà nhỏ giọng dần im bặt.
“Anh ý gì?
Vi Vi là con gái của và em, là con ruột của chúng , nó và Hàn Thiến đều là con của !”