Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 904

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:03:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lại nữa, nếu bà và chồng hiện tại con nhỏ, với cách tuổi tác giữa em Duệ Duệ và đứa con tương lai của bà, em Duệ Duệ từng đứa đều thành tài, chẳng cũng thể giúp đỡ một tay ..."

 

Phùng Lộ ngắt lời Khương Lê:

 

“Thu lòng của cô !

 

Đứa con tương lai của cần ai giúp đỡ hết!"

 

Có nhà họ Hàn hậu thuẫn, công ty của Hàn Bân để kế thừa, con của bà và Hàn Bân cần ngoài giúp đỡ, đây đúng là chuyện ?!

 

“Lời cũng đừng nên quá tuyệt, suy cho cùng con mà, cả đời dài dài, ngắn cũng chẳng ngắn, nhưng ai thể đảm bảo gặp chút bất trắc nào, mà một khi cần kéo một tay, bà Phùng cảm thấy là của đáng tin cậy, ngoài đáng tin cậy?"

 

Được , Khương Lê thực cái khác đối với nửa câu của chính .

 

Tức là khi liên quan đến tiền tài an nguy cá nhân, chung dòng m-áu chắc giúp một tay, ngược khả năng là quen tay tương trợ vì lòng .

 

lúc , vì để ba đứa nhỏ nhà Minh Duệ tổn thương ở chỗ Phùng Lộ, Khương Lê chỉ thể chọn bộ lý lẽ đó của , để treo lơ lửng tâm trí Phùng Lộ.

 

Quả nhiên, Phùng Lộ hạ mi mắt, khi cân nhắc lời Khương Lê một lát, liền ngước mắt Khương Lê:

 

“Được , , dù thế nào, đám Lạc Minh Duệ đều là do sinh , tự nhiên sẽ hại chúng."

 

câu của Phùng Lộ, Khương Lê dậy, cô mỉm :

 

“Bà Phùng thể nghĩ như thì quá."

 

Nghe , Phùng Lộ thầm đảo mắt một cái, cảm thấy Khương Lê quá coi thường bà .

 

Phải, bà thích ba đứa con mà bà sinh , và yêu cầu Lạc Minh Vy đến đây ở là tư tâm, nhưng bà cũng loài súc sinh nhân tính, dưng hại ba đứa nhỏ!

 

Khương Lê suy nghĩ của Phùng Lộ, cô lúc cùng Phùng Lộ bước khỏi phòng việc, hai xuống tầng một.

 

“Mẹ!"

 

Nhìn thấy Khương Lê, Minh Duệ dậy từ ghế sofa, mở miệng gọi một tiếng.

 

“Mẹ vài câu với Vy Vy chúng về."

 

Ánh mắt dịu dàng, Khương Lê gật đầu với thiếu niên, đó đặt ánh mắt lên Minh Vy:

 

“Vy Vy."

 

Cô gọi cô bé một tiếng.

 

Minh Vy đầu về phía cô, nhưng lời nào.

 

Khương Lê cũng lộ vẻ vui, cô mày mắt ngập tràn ý , hỏi:

 

“Con về cùng cả con ?"

 

“Con ở cùng con."

 

Thái độ của Minh Vy rõ ràng, , Khương Lê thần sắc ôn hòa:

 

“Được."

 

Ánh mắt dời sang Phùng Lộ:

 

“Bà Phùng, vì Vy Vy ở chỗ bà, cứ để nó ở một thời gian, khi trời tối, sẽ sắp xếp tài xế gửi ít quần áo và đồ dùng sinh hoạt cho Vy Vy qua đây."

 

“Không cần, chồng tan sẽ mang đồ Minh Vy cần về nhà."

 

Phùng Lộ từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-904.html.]

 

“Vy Vy nuôi dưỡng chút nuông chiều, đồ bình thường nó dùng quen."

 

Khương Lê , tương đương với việc đưa quyết định, tiếp đó cô với Minh Vy:

 

“Muốn về nhà ở thì cứ theo hai con khi tan học về đại viện, điều sáng sớm khi học với con một tiếng, tránh để chiều tan học con về bên , khiến con lo lắng cho con."

 

Nghe lời Khương Lê , mắt và mũi Minh Vy đồng loạt cay xè, trong lòng khó chịu vô cùng, đây là cần cô nữa ?

 

Nếu thì... nếu thì hỏi cô thêm một câu, nghĩ đến chuyện ép cô về nhà?

 

Khương Lê sự đổi cảm xúc của Minh Vy, nhưng cô vờ như , cô tuyệt tình, mà là cô bé tính tình bướng bỉnh, bạn càng cho nó gì, nó càng cái đó, mà hiện tại, cô bé rõ ràng chuyện giấu nhà, hơn nữa khuyên bảo, nhất quyết đòi ở với ruột, thì kế cứ thuận theo ý nó thôi.

 

Cô tin rằng cô bé sẽ lúc nhịn nổi, đến lúc đó, chẳng cần cô hỏi nhiều, cô bé sẽ tự động tâm sự.

 

Suy nghĩ xoay chuyển đến đây, Khương Lê tới mặt Minh Vy, cô cúi xoa xoa đầu cô bé, lông mày cong cong :

 

“Phải lời con, mua gì thì bảo hai con, hoặc gọi điện cho ."

 

Từ trong túi lấy hai trăm tệ nhét tay cô bé:

 

“Sắp khai giảng , tiền con cầm lấy dùng vặt, việc báo danh con cần lo, sẽ giúp con xong."

 

“Con lấy tiền của !"

 

Minh Vy nén để nước mắt chảy , cô dậy định nhét tiền tay Khương Lê, nhưng Khương Lê ngăn :

 

“Cầm lấy.

 

Con bây giờ là đứa trẻ lớn , gặp sinh nhật bạn học, hoặc bình thường mua tài liệu học tập gì đó, trong tay tiền sẽ tiện hơn."

 

Nói xong, Khương Lê ôm lấy cô bé, và vỗ vỗ nhẹ lưng cô bé, cô :

 

“Mẹ nhớ con đấy, còn đám Đoàn T.ử nữa, đều đặc biệt đặc biệt nhớ chị , con nếu nhớ chúng thì về nhà chơi với chúng.

 

, về mua cho con mấy bộ quần áo mới, lát nữa sẽ gửi hết qua cho con."

 

Giọng điệu nhẹ nhàng, Khương Lê nữa vỗ vỗ nhẹ lưng cô bé:

 

“Được , về đây, con ngoan đấy nhé!"

 

Buông cô bé , cô chào tạm biệt Phùng Lộ, gọi Minh Duệ theo.

 

Ngay khi hai con bước khỏi phòng khách, chỉ thấy bà Tề và cả của Phùng Lộ là Phùng Ngụy từ cổng lớn .

 

“..."

 

Phùng Lộ thấy Phùng Ngụy, sắc mặt rõ ràng biến đổi liên tục, cho đến khi Phùng Ngụy đến mặt bà , mới mở miệng gọi một tiếng “Anh cả".

 

“Mẹ nuôi, ..."

 

Khương Lê nghi hoặc, bà Tề tìm đến đây.

 

“Có biển xe, Tiểu Phùng tìm tra chủ xe, chúng cứ thế mà tới thôi."

 

Bà Tề giải thích với Khương Lê, ngay đó quên giới thiệu Phùng Ngụy:

 

“Đây là con trai cả nhà bác Phùng con, con cứ gọi là Phùng là ."

 

, bà Tề vì lo lắng cho Minh Vy, lo lắng cho Khương Lê và Minh Duệ, khỏi gọi một cuộc điện thoại cho nhà họ Phùng, tình cờ cuộc điện thoại Phùng Ngụy máy.

 

Đơn giản việc Phùng Lộ mang Minh Vy , bà Tề báo biển của chiếc xe ô tô con màu đen mà Phùng Lộ đưa Minh Vy , nhanh, phía Phùng Ngụy đưa phản hồi, xe tên Hàn Bân.

 

 

Loading...