Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 908
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:03:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hửm?"
Khương Lê lộ vẻ nghi hoặc.
“Không... gì..."
Cái miệng động đậy, lời sắp thốt của Minh Hàm liền đổi hướng:
“Con về phòng đây."
Dứt lời, Minh Hàm rời khỏi phòng khách.
Nhìn bóng lưng của thiếu niên, Khương Lê rơi trầm tư.
Rõ ràng chuyện với cô, mà chớp mắt đổi lời, lẽ nào bé cũng chuyện giấu cô?
Nghĩ , Khương Lê dời ánh mắt lên Minh Duệ:
“Con chứ?"
“...
Vâng."
Minh Duệ im lặng một lát, gật đầu, thực sự thằng em ngốc nghếch thôi, uốn nắn lời định thốt , nhưng nguyên do...
trong khoảnh khắc, Minh Duệ nhận đoán điều gì đó, tuy nhiên thể mặt ba vị bề trong phòng khách .
“Hay là con xem Hàm Hàm thế nào, hỏi xem em tâm sự gì."
Liếc căn phòng nơi Minh Hàm và Minh Duệ ở, ánh mắt Khương Lê phía Minh Duệ:
“Trực giác bảo rằng, Hàm Hàm cũng giống Vy Vy chuyện giấu gia đình, hơn nữa bọn chúng chừng còn giấu cùng một chuyện đấy."
“Vâng."
Minh Duệ đáp lời.
Chẳng mấy chốc, trong phòng khách chỉ còn Khương Lê và vợ chồng đội trưởng Khương.
“Cha, , từ lúc hai phát hiện điểm bất thường em Duệ Duệ đến nay thời gian ngắn, thực sự hỏi gì ?"
Ánh mắt đặt lên cha ruột, đôi mắt thanh thoát của Khương Lê tràn đầy hy vọng.
Đội trưởng Khương lắc đầu.
Thái Tú Phân nghĩ ngợi một lát, giả vờ vui :
“Nếu và cha con hỏi gì thì thể cho con ?"
“Ấy , đừng hiểu lầm, con đang trách và cha, con chẳng qua là giải quyết vấn đề thôi, nên mới hỏi thêm hai một chút, đừng tính toán với con gái nhé!"
Ánh mắt ngập tràn ý , Khương Lê nũng nịu ôm lấy cánh tay Thái Tú Phân.
“Con thật là!"
Gõ nhẹ lên trán Khương Lê, Thái Tú Phân vẻ mặt bất lực:
“Mẹ tính toán với con cái gì chứ?
Con là quan tâm con cái, con còn lú lẫn đến mức phân biệt trái mà gây hấn với con ."
Nói đoạn, thần sắc Thái Tú Phân trở bình thường:
“Có điều dạo cũng ngẫm nghĩ nhiều, thấy nút thắt chắc chắn ở đẻ của em Duệ Duệ."
Nghe , Khương Lê khẽ nheo mắt:
“Giả ch-ết bao nhiêu năm, đột nhiên xuất hiện, bà gì với Hàm Hàm và Vy Vy, khiến hai đứa trẻ e dè, dám những gì chúng chứ?"...
Minh Duệ bước phòng, thuận tay đóng cửa , thấy Minh Hàm đang thẫn thờ bên giường, bước tới, xoa đầu Minh Hàm, khẽ :
“Có em đang nghi ngờ em và Vy Vy con của ba ?"
Không câu hỏi, mà là câu khẳng định.
Minh Hàm đột nhiên ngẩng đầu lên, Minh Duệ:
“Anh..."
“Vừa nãy em thực hỏi xem em con ruột của ba , đúng ?"
Cúi mắt, chạm ánh mắt của Minh Hàm, Minh Duệ :
“Thực ... thực cũng con ruột của ba ."
Thấy cảm xúc của Minh Duệ rõ ràng trở nên trầm xuống, Minh Hàm nén nổi sốt ruột:
“Anh!
Anh... đừng nghĩ lung tung!
Anh nhất định là con ruột của ba!"
Nào ngờ, khóe miệng Minh Duệ hiện lên nụ khổ, xuống cạnh Minh Hàm bên giường:
“Anh thì chắc , tin là em chắc chắn nguyên do trong chuyện , suy cho cùng... suy cho cùng em cũng gặp đó, khó để nhận và ông ..."
Minh Hàm ngắt lời Minh Duệ:
“Anh, nước đông dân như , giống cũng nhiều lắm!"
“Trong chuyện của em thể nghĩ như , tại trong chuyện của chính em lún sâu sự nghi ngờ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-908.html.]
Minh Duệ vỗ vai em trai Minh Hàm:
“Có lẽ em cũng chỉ là nghĩ quá lên thôi."
“Không giống ."
Minh Hàm lắc đầu, :
“Em xem qua ảnh hồi nhỏ của ba bạn Hàn Thiến cùng lớp, qua bức ảnh đó thấy ba của Hàn Thiến chắc tầm tám chín tuổi, em về nhà soi gương, em phát hiện..."
Nước mắt vương trong hốc mắt, Minh Hàm sụt sịt mũi tiếp:
“Em phát hiện em và ba của Hàn Thiến lúc nhỏ trông thực sự gần như đúc cùng một khuôn , nếu em mặc bộ quần áo mà ba của Hàn Thiến mặc lúc chụp ảnh, cắt kiểu tóc giống hệt, em chính là ông chắc cũng ai nghi ngờ ."
Minh Duệ nên khuyên em trai Minh Hàm thế nào, nửa ngày lên tiếng.
“Anh... phụ nữ đó rốt cuộc là chứ?
Tại bà sinh em, mà em trông giống ba?
Lẽ nào... lẽ nào bà phản bội ba, em và Vy Vy với đàn ông khác?"
Nước mắt lăn dài má, Minh Hàm đau lòng:
“Mặc dù phụ nữ đó với em rằng em con của ba, nhưng em nghi ngờ bà với Vy Vy, nếu ... nếu Vy Vy sẽ đột nhiên đổi, ai khuyên cũng , nhất quyết đòi ở cùng phụ nữ đó."
Xoa mạnh lên đầu Minh Hàm một cái, Minh Duệ lên tiếng:
“Còn là đừng để nghĩ lung tung, chính em ?
Nếu em và Vy Vy con của ba, ba thể nuôi nấng chúng , hơn nữa còn nuôi bao nhiêu năm nay ?"
“Anh, chuyện chỉ thể lên rằng ba nhân hậu, chứ thể chứng minh em và Vy Vy là con ruột của ba ."
Minh Hàm càng nghĩ càng thấy đau lòng, :
“Em mười ba tuổi , còn là đứa trẻ gì nữa, nếu những gì em đều là sự thật, em còn mặt mũi nào mà ở trường nữa?"
“Em bằng nghĩ thế , đó đều là chuyện xảy giữa lớn, thực chẳng liên quan gì đến chúng cả."
Minh Duệ lời chút chột .
Chẳng liên quan gì đến họ?
Có chắc chắn ?
Nếu phụ nữ đó thực sự gì như Lạc Minh Hàm , em họ chắc chắn sẽ những xung quanh đàm tiếu, kéo theo cả ba họ cũng sẽ trở thành đề tài bàn tán của khác.
Suy cho cùng, con cái do chính vợ sinh là của khác, còn thì ngốc nghếch giúp nuôi con suốt mười mấy năm, chuyện đối với bất kỳ đàn ông nào mà , e rằng đều là nỗi nhục nhã.
Nghĩ đến đây, trong lòng Minh Duệ đột nhiên thấy xót xa một trận, một lát , thầm lắc đầu, thể nào, tin phụ nữ đó hoang đường đến mức hết đến khác phản bội ba , sinh những đứa trẻ cốt nhục của ba.
Còn về việc và em trai Minh Hàm trông giống đàn ông khác, thì cũng như từng nghĩ đây, thế giới giống nhiều vô kể, nhưng nghĩa là giữa họ tồn tại mối quan hệ gì.
Sau khi tự trấn an xong, Minh Duệ với Minh Hàm:
“Được , từng kể, hai trông gần như giống hệt , thoáng qua như em sinh đôi , sống cùng một thành phố, nhưng chẳng lấy một chút quan hệ nào, mà em chẳng qua là trông giống ba của bạn học em lúc nhỏ thôi, chuyện chẳng lên vấn đề gì cả."
“Thực sự là ?
Em và đều là con trai của ba chứ?"
Gương mặt vẫn còn vương nước mắt, Minh Hàm chằm chằm trai Minh Duệ.
“Lừa em gì?!"
Minh Duệ xoa đầu em trai Minh Hàm một cái, nhếch mép :
“Cứ yên tâm , chúng và ba tuyệt đối là cha con ruột!"
Thấy trai Minh Duệ một cách nghiêm túc, khẳng định, Minh Hàm bỗng nhiên tin ngay, một tay lau nước mắt mặt, rạng rỡ:
“Anh, em tin !"
“Ừ."
Minh Duệ gật đầu, tỏ ý , đó :
“Đừng mặt đấy."
“Tại ạ?"
Minh Hàm hiểu.
“Mẹ mà nghĩ nhiều, chừng thấy chúng hiểu chuyện."
Minh Duệ lúc hóa thành kẻ lừa phỉnh, còn Minh Hàm thực sự lừa, gật đầu:
“Vâng, em sẽ để lộ mặt một chữ nào ."
Búng một cái lên trán Minh Hàm, Minh Duệ hừ lạnh một tiếng:
“Vậy chuyện khi em về phòng là ?"
Minh Hàm gãi đầu, vẻ mặt tự nhiên:
“Em, em..."
“Em cái gì?
Không chúng thông minh thế nào ?
Thủ khoa đại học quốc, một năm rưỡi thành hai chuyên ngành với điểm tuyệt đối, nước ngoài tu nghiệp, đầy ba năm lấy bằng kép tiến sĩ, cái đầu óc của , cái điệu bộ thôi và cái kiểu uốn nắn lời định của em lúc ở phòng khách khi nãy, đều lọt hết mắt đấy."