“Chẳng em chủ kiến lắm ?
Chẳng thèm khuyên bảo ?
Sao đột nhiên nghĩ đến chuyện dọn về nhà?"
Trong lòng Minh Hàm vui, nhưng miệng lưỡi vẫn chịu nhường nhịn:
“Bị đàn bà đó cho đau lòng đúng ?"
Minh Vi tiếp lời, chỉ thản nhiên :
“Bố đang đợi chúng ở cổng trường đấy!"
Không đợi Minh Hàm kịp phản ứng, Minh Vi sải bước .
“Hừ, con bé thối !"
Minh Hàm vẻ mặt kiêu ngạo đuổi theo:
“Nếu em còn phạm ngốc nữa thì đừng trách thật sự trở mặt với em đấy!"
“Biết , mà."
Trên mặt lộ nụ , Minh Vi liên thanh đáp , nhưng trong lòng quên lầm bầm, nếu cô hy sinh bản thì thời gian qua cảm thấy khó chịu chắc chắn chỉ cô !
, là Minh Vi tự hy sinh, yêu cầu Phùng Lộ tiết lộ sự thật về thế cho trai Minh Hàm, nếu , dù cá ch-ết lưới rách cô cũng sẽ ở cùng Phùng Lộ - gọi là ruột .
Kiềm chế lẫn , Minh Vi cũng kẻ ngốc mà để mặc cho Phùng Lộ ép buộc.
Xe chạy đến cổng đại viện, Khương Lê với Minh Duệ:
“Duệ Duệ con và Hàm Hàm về nhà , và bố cùng Vi Vi qua chỗ con một chuyến."
Minh Hàm:
“Là lấy đồ của em gái ạ?"
Khương Lê gật đầu:
“Ừ.
Vì Vi Vi dọn về nhà ở nên đồ đạc của con bé chắc chắn mang về hết."
“Vậy con về nhà báo với bà ngoại một tiếng, để bà để phần cơm cho ."
Minh Hàm hi hi , Khương Lê mỉm đáp :
“ thế, báo cho ông bà ngoại con ."
Minh Duệ, Minh Hàm xuống xe, ánh mắt Minh Duệ về phía ghế lái:
“Bố, đường chú ý an ạ."
“Ừ."
Lạc Yến Thanh khẽ gật đầu, đó nổ máy xe, chẳng mấy chốc xa.
“Nói xem nào."
Bước đại viện, Minh Duệ Minh Hàm:
“Chi tiết ."
“Thực cũng chẳng gì đáng ..."
Không hề giấu giếm, Minh Hàm kể bộ sự việc xảy ở trường của Minh Vi, đó tiếp:
“Em thấy nó tỉnh ngộ , chắc phạm ngốc nữa ."
“Bà vặn tai hai đứa, còn bắt Vi Vi xin con riêng của bà ?"
Minh Duệ chút dám tin, theo thấy, dù thế nào chăng nữa, đàn bà đó cũng nên phân biệt trắng đen mà động thủ với Minh Hàm và Minh Vi, càng nên trong trường hợp Minh Vi lý mà bắt Minh Vi lời xin với con riêng của .
“Anh, em lừa , sự việc đúng y như những gì em đấy."
Sao tin chứ?
Lẽ nào thích dối?
Không , là thành thật mà!
Minh Duệ:
“Không tin em, chỉ là hiểu nổi cách của bà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-925.html.]
Không cần nhiều, “bà " trong miệng Minh Duệ chính là ruột Phùng Lộ.
“Lúc đầu em cũng hiểu, nhưng đường về lớp em nghĩ nguyên do ."
Sắc mặt lạnh, ánh mắt Minh Hàm dần trở nên châm chọc:
“Bà đang nịnh bợ con riêng của đấy, tiếc việc giẫm đạp lên em và Vi Vi để cho đứa con riêng vui lòng."
Nghe , Minh Duệ sững sờ một lát, :
“Sau em và Vi Vi tránh xa cái cô Hàn Thiến đó một chút."
Minh Hàm:
“Em thèm mà thèm để ý đến cái con quái vật mặt nạ đó."
Minh Duệ:
“Quái vật mặt nạ?
Ý em là bạn học tên Hàn Thiến đó ngụy trang bản ?"
Mặc dù là hỏi, nhưng trong lòng Minh Duệ đáp án.
“Không hổ là cả của Lạc Minh Hàm em, đầu óc đúng là thông minh!"
Búng tay một cái, Minh Hàm dành cho Minh Duệ một ánh mắt “Anh thật lợi hại", hờ hững :
“Suốt ngày ở trong lớp giả vờ yếu đuối, giả vờ , thực chất là thích nhất việc những lời mập mờ mặt bạn học để gây những hiểu lầm đáng , đó cô khuyên nhủ cả hai bên, tỏ vẻ năng lực."...
Nhà lầu nhỏ của nhà họ Hàn.
“Không mời mà đến, cô định cái gì đây?"
Phùng Lộ và Hàn Thiến xe nhà về nhà lâu, thấy Khương Lê dắt tay Minh Vi bước phòng khách, sắc mặt Phùng Lộ lập tức đen sầm .
“Bà Phùng rõ ?"
Khương Lê thản nhiên buông một câu, đó cô với Minh Vi:
“Con lên lầu thu dọn đồ đạc , dọn xong thì gọi một tiếng, giúp con xách xuống."
“Con nhanh lắm ạ."
Minh Vi xong liền chạy lên tầng hai.
“Lạc Minh Vi!"
Phùng Lộ hành động của Minh Vi cho tức đến trợn ngược mắt, nhưng Minh Vi cứ như thấy tiếng bà , loáng một cái biến mất góc cầu thang tầng hai.
Hàn Thiến đang ghế ăn, nhưng động tác dùng bữa trưa của cô lúc dừng , ánh mắt về phía Khương Lê, một lúc , cô dậy chào Khương Lê một tiếng, :
“Dì Khương chắc dùng cơm trưa nhỉ?
Hay là dùng một ít ở nhà cháu ạ."
“Cảm ơn cháu, cần ."
Chạm ánh mắt của Hàn Thiến, khóe miệng Khương Lê hiện lên một nụ nhạt:
“Cháu Hàn , dù dì là ngoài nhưng câu vẫn với cháu."
Hàn Thiến c.ắ.n môi, như thể đang chịu đựng uất ức gì đó, chậm rãi mở lời:
“Dì Khương dì cứ ạ, cháu đang lắng đây."
“Được, dì nhé..."
Khương Lê coi như thấy sự đổi sắc mặt của Hàn Thiến:
“Cháu thể thích một , nhưng ít nhất dành cho đó sự tôn trọng tối thiểu, dẫu đây cũng là biểu hiện của việc cháu giáo d.ụ.c ,
còn nữa, tuyệt đối đừng những lời mập mờ với khác, bởi vì bất kể cháu vô tình cố ý, cháu đều sẽ gây tổn thương cho khác..."
Phùng Lộ lạ lùng là hề xen , để mặc cho Khương Lê giáo huấn Hàn Thiến, nhưng ngờ Khương Lê mở miệng nhắc đến bà .
“Ví dụ như cháu thích bà Phùng, nhưng ngại cha cháu nên gì bà Phùng, thế là cháu trút giận lên Vi Vi nhà dì ở trường."
“Dì Khương, cháu..."
Nước mắt chực trào trong mắt, Hàn Thiến bộ dạng như sắp đến nơi:
“Chuyện trưa nay cháu thật sự cố ý ạ."