Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 937
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:17:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt rơi bụng Phùng Lộ, ánh mắt của Phùng Ngụy trở nên rõ ý vị:
“Đây là m.a.n.g t.h.a.i .”
Không là hỏi, dùng câu trần thuật.
“Anh cả sắp bác , vui ?”
Phùng Lộ hề phủ nhận.
“Anh hiểu , em chính là một đàn bà ích kỷ, trong lòng chỉ bản thôi!”
Phùng Ngụy lạnh:
“Trước đây một lòng đòi hai đứa trẻ đó về bên cạnh, trắng là do trong lòng em đang sốt ruột, thấy mãi mà m.a.n.g t.h.a.i con của Hàn Bân, lo đối phương cứ kéo dài mãi chịu kết hôn với em,
Lo em ở trong cái nhà vững , giờ em m.a.n.g t.h.a.i thì liền từ bỏ ý định đó, dù hai đứa trẻ đó tuy là em sinh , là m-áu mủ của Hàn Bân,
các rốt cuộc từng nuôi nấng bọn trẻ ngày nào, trong lòng khó tránh khỏi lo ngại, sợ nuôi , mà giờ đứa con trong bụng , coi như hết sạch lo ngại, Phùng Lộ, em đúng là tính toán thật đấy!”
Phùng Lộ:
“Anh cả, cho dù em ý nghĩ như thì gì sai chứ?
Huống hồ Lạc Minh Hàm cái thằng nhóc ch-ết tiệt đó căn bản nhận em là , giờ em và Hàn Bân là vợ chồng hợp pháp pháp luật bảo vệ, con của , tự nhiên sẽ cần hai đứa nhóc ch-ết tiệt đến chướng mắt nữa.”
Phùng Ngụy:
“Vô liêm sỉ!
Gọi chính con sinh là nhóc ch-ết tiệt, em nó căn bản xứng !”
Phùng Lộ sắc mặt đại biến:
“Anh cả, mắng thế?”
Vẻ mặt bà đầy vẻ thể tin nổi, dần dần, trong mắt bà đầy sự thẹn quá hóa giận:
“Mẹ em chẳng lẽ ?
Anh cả, lúc mở miệng mắng em, nghĩ tới chúng ở suối vàng sẽ đau lòng ?”
Phùng Ngụy càng thêm tức giận:
“Em bớt ở đây bóp méo sự thật !”
Anh đang mắng cô xứng , liên quan gì đến của họ?
Con nhóc ch-ết tiệt , não cả ngày nghĩ chuyện chính, nghĩ chuyện vớ vẩn, nếu thể, thật sự cạy não cô xem, bên trong rốt cuộc gì khác với cấu tạo của thường !
“Lúc mắng em rõ ràng nhắc tới mà, cả, đừng thừa nhận!”
Phùng Lộ tiếp tục chệch hướng vấn đề, dù bảo bà thừa nhận bà sai là điều thể nào.
“Im miệng!”
Phùng Ngụy quát lớn:
“Lời nguyên văn của ba dành cho em là, nếu em còn dám xuất hiện mặt ba đứa trẻ đó gây sóng gió, phiền đến việc học và cuộc sống của bọn chúng, ông sẽ đích trói em tống bệnh viện tâm thần, nếu thì chính đồng chí Lạc sẽ tay đưa em đến nơi em nên đến.”
“Tống em bệnh viện tâm thần?
Em thấy ba mới điên !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-937.html.]
Còn về Lạc Yến Thanh, thể gì em?”
Bà họ Phùng, dù thế nào nữa cũng là con gái nhà họ Phùng, bà tin ba bà thật sự sẽ tống bà cái nơi bệnh viện tâm thần lao lý đó, còn Lạc Yến Thanh, dù chút bản lĩnh thì mặt nhà họ Phùng, là rồng cũng cuộn cho bà .
Phùng Lộ lạnh trong lòng.
“Với những việc em , chỉ cần đồng chí Lạc gọi một cuộc điện thoại, nửa đời của em cứ ở trang trại mà trải qua !”
Phùng Ngụy lạnh lùng Phùng Lộ, nào ngờ, đối phương dọa chút nào, nhạo:
“Anh cả đang dọa ai thế?
Ồ, đúng, là Lạc Yến Thanh dọa ai ?
Còn trang trại nữa chứ, giờ còn là mấy năm ...”
Phùng Lộ tuy hết câu, nhưng Phùng Ngụy hiểu ý của đối phương.
“Hết lời để chứ gì?
Anh cả, thực tình hình hiện giờ của em cũng đấy, mà em cũng , cứ việc yên tâm, em đứa con trong bụng, chắc chắn sẽ tìm Lạc Minh Hàm bọn nó nữa, nếu vẫn khăng khăng tin thì em cũng chịu.”
Thần sắc thoải mái, Phùng Lộ lúc thậm chí còn nhếch môi, :
“Trong cuộc hôn nhân với Lạc Yến Thanh, lối sống của em quả thực lắm, nhưng đó đều là chuyện qua ,
Dù bây giờ lôi ánh sáng thì cùng lắm là vài câu đàm tiếu, chứ chẳng đem tổn thương thực chất nào cho em cả.
Huống hồ Hàn Bân là một trong những trong cuộc, chắc chắn sẽ chê bai em .”
Phùng Ngụy quan sát Phùng Lộ, nghi ngờ phụ nữ mặt dày như tường thành, hổ mắt em gái , hít sâu một , sắc mặt lạnh lùng, từng chữ một:
“Những gì cần đều , lời của ba cũng truyền đạt cho em , em thế nào tùy em, nhưng cái cửa sẽ bao giờ bước chân nữa, ở bên ngoài, em cũng đừng là cả của em, coi như từ nay về đứa em gái !”
“Anh cả thế ý gì chứ?”
Thần sắc Phùng Lộ đột biến:
“Cứ hở là đứa em gái , em...”
Không đợi Phùng Lộ tiếp tục, Phùng Ngụy về phía cửa phòng sách, kéo cửa , thèm đầu , sải bước rời .
Thấy , cơn giận trong lòng Phùng Lộ bốc lên, cảm thấy vô cùng ấm ức, tiện tay gạt phăng thứ bàn việc của Hàn Bân xuống đất, đó vành mắt ửng đỏ, chẳng mấy chốc tràn đầy oán hận.
Phải, bà oán hận Phùng Ngụy, oán hận Phùng lão gia t.ử, oán hận những gọi là nhà nhà họ Phùng đó.
Nếu họ sớm giúp đỡ bà t.ử tế, để bà toại nguyện gả cho Tiêu Thận, thì gì những chuyện đó, gì chuyện bà ngày hôm nay vứt bỏ tất cả lòng kiêu hãnh, chẳng khác nào tự dâng tận cửa để ở bên cạnh Hàn Bân?
Mà hiện giờ cuộc sống của bà rõ ràng hơn , mà vì Lạc Yến Thanh, vì hai đứa trẻ ch-ết tiệt bà sinh đó mà đến đe dọa bà , lo lắng bà chuyện nhục nhã gia phong nhà họ Phùng.
Có nhà như ?
Chẳng lẽ trong lòng họ, bà còn quan trọng bằng một ngoài như Lạc Yến Thanh ?
Phùng Ngụy lái xe về đơn vị, chứ sự oán hận trong lòng Phùng Lộ, , dù thì ước chừng cũng sẽ buông một câu “não bệnh”.
Bởi vì xét từ gốc rễ, Phùng lão gia t.ử chính là một ích kỷ, tương tự như , Phùng Ngụy và Phùng Khải, Phùng Tiêu thì hơn đến ?
Họ là con ruột của Phùng lão gia t.ử, là em ruột của Phùng Lộ, mức độ ích kỷ tuy bằng Phùng Lộ, nhưng thể phủ nhận bản tính ích kỷ gần như khắc sâu xương tủy của họ.
Còn về Phương Tố, minh chứng cho câu “ một nhà, cùng một cửa”.
Tất nhiên, Phùng Diệc chắc chắn là một ngoại lệ, giống như tre nứa sinh măng , khi rõ bộ mặt thật của nhà họ Phùng và ruột Phương Tố, dứt khoát rời bỏ gia đình nơi mà sự ích kỷ lảng vảng khắp nơi đó từ sớm.