Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 940

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:17:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thái Tú Phân lườm một cái:

 

“Cái lão già , chẳng qua là ông và bảo bối Lê nhà thêm vài câu thôi mà.”

 

“Có chuyện gì lúc nào mà chẳng ?”

 

Đội trưởng Khương thèm nhận lòng đó, con gái ông bây giờ đang ở nước ngoài , mà nếu việc cần thiết thì sẽ bay sang đó, cần gì bà già tỏ hào phóng ở đây?

 

Nhìn màn đấu khẩu qua ánh mắt của hai ông bà cụ nhà họ Khương, Khương Lê :

 

“Cha, cha cứ mà, con chẳng qua là nghĩ sáng mai con về trường nên mới cho cha một cơ hội để thể hiện tài ăn của thôi.”

 

“Cha con cần thể hiện tài ăn gì chứ?”

 

Đội trưởng Khương rít một thu-ốc lào, đó :

 

“Anh hai con cụ thể thăng chức thì trong điện thoại nhắc đến, nhưng hai con điều sang đây là để đội đặc nhiệm.”

 

“Với thâm niên của hai con và những huân huy chương lớn nhỏ đạt suốt bao nhiêu năm qua, con đoán chừng tám chín phần mười là thăng chức .”

 

Có thể điều đến đây chắc chắn là giáng chức.

 

Lạc Yến Thanh phụ họa:

 

“Tiểu Lê đúng đấy ạ, hai mười phần thì đến tám chín phần là thăng chức.”

 

Ở bên gia đình Khương Lê từ già đến trẻ vì tiếng cãi vã bên nhà họ Văn mà chạy ngoài xem náo nhiệt, nhưng những hàng xóm khác thì thiếu bước khỏi cổng viện, thỉnh thoảng về phía cổng nhà họ Văn, thậm chí còn tụ tập đối diện nhà họ Văn, ngay ngoài cổng nhà cô giáo Lục Bình, giả vờ tán gẫu nhưng thực chất là vểnh tai lên ngóng.

 

Rất đáng tiếc là cổng nhà họ Văn đóng c.h.ặ.t, những xem náo nhiệt ngoại trừ thấy tiếng của Tô Mạn thì chẳng thấy gì khác.

 

“Về nhà thôi!”

 

Tần Phương kéo cánh tay Hà Vĩ về phía nhà :

 

“Dạo trời vẫn còn lạnh, cứ nhất thiết kéo ngoài dạo bữa cơm, giờ lo chuyện bao đồng nữa đúng ?”

 

“Đừng oan uổng .”

 

Hà Vĩ trầm giọng phản bác.

 

oan uổng ông?

 

Là ai thấy động động tĩnh bên nhà thầy Văn là kéo về phía hả?”

 

Tần Phương lườm Hà Vĩ một cái:

 

“Kỳ nghỉ ông về với ông , chuyện nhà khác ít xen thôi, ông hứa với thế nào hả?”

 

“Thôi , là sẽ quản .”

 

Hà Vĩ cau mày, cảm thấy đáng cho Văn Tư Viễn, thấy ông chỉ mải miết tự về phía , Tần Phương tức giận lườm một cái:

 

“Không đợi ?”

 

“Là bà buông tay đấy chứ.”

 

Dừng bước, Hà Vĩ ngoảnh vợ, buông một câu tùy ý.

 

“Thôi bỏ , ông , đường về nhà .”

 

Tần Phương nổi giận, thèm để ý đến lão chồng dở nhà nữa.

 

Hà Vĩ là vợ đang dỗi, nếu ông thật sự mặc kệ mà tự về, đến lúc về nhà chắc chắn sẽ vợ đuổi phòng sách ngủ.

 

Nghĩ , Hà Vĩ nhận sai, bên cạnh vợ, chủ động đưa khuỷu tay :

 

“Khoác .”

 

Trong lòng Tần Phương thấy buồn nhưng mặt vẫn lộ vẻ gì:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-940.html.]

 

“Chẳng ông tự hiên ngang lắm .”

 

“Bà cứ oan uổng , rõ ràng là bà buông tay , chứ chủ động bỏ mặc bà mà tự về nhé.”

 

Vừa , Hà Vĩ nhét tay Tần Phương khuỷu tay :

 

“Có gì về nhà , đừng đây mà thổi gió lạnh nữa.”

 

“Thật cũng lạnh lắm.”

 

Bây giờ là tháng Ba , lạnh quá thì cũng hẳn.

 

Khoảng sáu bảy phút , hai vợ chồng đến nhà, rửa mặt xong xuôi lên giường , Tần Phương :

 

“Ông đừng khuyên công tác tư tưởng cho cô Tô nhà thầy Văn nữa nhé, thấu , cái đó căn bản là lọt tai lời khuyên nào .”

 

“Yên tâm , rảnh rỗi thế .

 

Trước đây chẳng qua là thấy ngày tháng của lão Văn trôi qua ngột ngạt quá nên mới để bà qua nhiều hơn với vợ lão Văn, giúp khuyên nhủ đôi câu.

 

đấy, công việc của chúng phép phân tâm dù chỉ một chút, nhưng lão Văn vì chuyện gia đình mà phát hiện một là đang thẩn thờ.”

 

Vừa , Hà Vĩ thở dài thườn thượt, tiếp:

 

“Có lẽ Chủ nhiệm Lạc đang cho lão Văn cơ hội nên đến giờ vẫn tìm lão Văn chuyện riêng, nhưng nếu lão Văn xử lý thỏa chuyện gia đình, trong công việc mà thật sự xảy sai sót gì thì đoán Chủ nhiệm Lạc sẽ trực tiếp bảo lão Văn rời khỏi nhóm của chúng luôn.”

 

Tần Phương đến đây, nhéo một cái phần thịt mềm bên hông Hà Vĩ:

 

“Ông xem một là ông, hai là thầy Văn, các ông rõ ràng lớn hơn Chủ nhiệm Lạc mấy tuổi, mà chẳng tài cán như thế nhỉ?

 

Năm viện đề bạt chủ nhiệm, cách đây lâu ông còn đợi các ông xong dự án hiện tại, cái danh hiệu ‘Viện sĩ’ chắc chắn thể thiếu phần Giáo sư Lạc, nghĩ thấy ngưỡng mộ đồng chí Khương thật đấy.”

 

“Người với mà so sánh ?”

 

Hà Vĩ hừ lạnh một tiếng:

 

“Đầu tiên đến việc Chủ nhiệm Lạc là từ nước ngoài về, chỉ riêng cái đầu óc đó thì chúng so bì ?

 

Vừa về nước đặc cách thành lập nhóm nghiên cứu dự án,

 

Hơn nữa mỗi đưa dự án mới đều khiến trầm trồ, tác dụng lớn đối với sự phát triển của đất nước, còn bao nhiêu năm qua dẫn dắt cả nhóm gặt hái ít thành quả, công lao như thế những phàm phu tục t.ử như chúng thể so sánh ?”

 

thấy ông chính là ngửa ăn theo Giáo sư Lạc !

 

Một lòng theo sự nghiệp chứ gì!”

 

“Như ?

 

Chẳng bà cũng đang sự nghiệp đó thôi, vì năng lực hạn, thể tự đưa dự án nghiên cứu riêng, nên theo Chủ nhiệm Lạc dốc lòng nghiên cứu cũng chẳng gì sai cả.”

 

“Thế chí tiến thủ của ông ?”

 

Chương 1233 cho em một cơ hội để rút lời

 

“Vợ ơi, chí tiến thủ chứ?

 

Công việc đó của chúng một thể độc lập thành ?

 

Nó cần mỗi nghiên cứu viên trong nhóm đồng tâm hiệp lực phối hợp thành, thôi , bà hiểu thì ít vài câu , nghỉ ngơi đây, thoắt cái về viện bận rộn , để nghỉ ngơi cho cái .”

 

Vừa dứt lời, Hà Vĩ nhắm mắt , giả vờ như giấc ngủ để tránh vợ kéo dậy lải nhải mãi thôi.

 

“Ông thầy Văn cũng lạ thật, hồi đó ông rốt cuộc nghĩ thế nào mà nhất quyết ly hôn với phụ nữ như Tống Ninh, rước cái loại phụ nữ quấy phá như cô Tô cửa.”

 

Hà Vĩ dù nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng ông sót một chữ nào lời Tần Phương , thầm nghĩ:

 

“Còn nghĩ thế nào nữa, chẳng một đứa con trai !”

 

 

Loading...