Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 943

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:17:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vả , ba đứa nhỏ Đoàn T.ử hề thiếu đồ chơi, thậm chí còn cảm thấy đồ chơi ở nhà trẻ vô cùng trẻ con, chơi chẳng gì thú vị, nên lúc cô giáo phát đồ chơi chúng mới tranh giành.”

 

lúc chơi cầu trượt và bập bênh thì ba đứa nhỏ Đoàn T.ử tinh thần tham gia, sẽ theo lời cô giáo dặn dò mà xếp hàng lên chơi.

 

Đến giờ cũng sẽ nhây chịu .

 

“Ba ơi!”

 

Thấy Lạc Yến Thanh, ba đứa nhỏ Đoàn T.ử cô giáo cho , khỏi nhà trẻ là ba đứa nhỏ sải những bước chân ngắn ngủn “tạch tạch tạch” về phía Lạc Yến Thanh.

 

Biết trai nên Đoàn T.ử tay trái dắt Thang Viên, tay dắt Quả Quả để đảm bảo an cho các em.

 

“Ừ.”

 

Lạc Yến Thanh gật đầu, coi như đáp ba đứa nhỏ Đoàn Tử.

 

“Chào Lạc Minh Đình, Lạc Minh Thâm nhé!”

 

“Chào Lạc Minh Hi nha!”

 

“Lạc Minh Đình!

 

Mai tớ mang socola cho ăn nhé!”

 

“Lạc Minh Thâm, hôm qua tớ mua cho tớ một con b.úp bê vải lắm, mai tớ mang đến nhà trẻ tụi cùng chơi !”

 

“Mẹ ơi buông tay , con chào Lạc Minh Hi, nhanh tay lên chút , là Lạc Minh Hi sắp theo ba về nhà mất !”

 

……

 

Những âm thanh bộ đều phát từ các bạn nhỏ lớp mầm (1) khỏi nhà trẻ, từng đứa một luyến tiếc chào tạm biệt ba đứa nhỏ Đoàn Tử, theo phụ vội vàng rời .

 

Vì phép lịch sự giữa các bạn nhỏ với , ba đứa nhỏ Đoàn T.ử đương nhiên những lời đáp lễ phép.

 

Cho đến khi ba đứa Lạc Yến Thanh đeo dây an dắt trẻ , những bạn nhỏ đang chào tạm biệt ba đứa lúc mới lưu luyến rời theo phụ về nhà.

 

Không nghi ngờ gì nữa, dây an dắt trẻ, tức là món đồ thần kỳ dắt trẻ cũng do Khương Lê , tương tự như , nó xong thông qua một nhà máy chuyên dụng của Giang Bác Nhã mang về nhà cho ba đứa nhỏ Đoàn T.ử dùng, để tránh việc nhà đưa ba đứa trẻ ngoài một lúc cẩn thận bọn buôn bế mất.

 

Một dắt ba, Lạc Yến Thanh phía , ba đứa nhỏ Đoàn T.ử phía , bốn cha con vỉa hè trông giống như một phong cảnh tuyệt , những qua đường ngang qua ai nấy đều đổ dồn ánh mắt quan tâm về phía họ.

 

bốn cha con Lạc Yến Thanh quá quen với việc , đối với những ánh mắt đó họ chẳng hề bận tâm, cứ tự nhiên tiến về phía .

 

Thực sự mà , một lớn ba nhỏ giải thích hảo thế nào gọi là những nhóc tì nổi bật nhất.

 

Vào đến Đại học Thủy Mộc, Lạc Yến Thanh hỏi ba đứa:

 

“Ba định đón , các con ý kiến gì ?”

 

“Dạ ạ!”

 

Quả Quả lên tiếng bày tỏ thái độ tiên.

 

“Đi đón thôi.”

 

Thang Viên vẻ mặt hớn hở.

 

“Liệu phiền dạy học ba?”

 

Đoàn T.ử hỏi Lạc Minh Hàm.

 

“Đợi chúng qua đó, con chắc chỉ còn đầy hai ba phút là tan học thôi.”

 

Nghe Lạc Yến Thanh , Đoàn T.ử gật gật cái đầu nhỏ:

 

“Vậy thì thôi ạ.”

 

Nào rằng, ông bố nhà đưa em chúng đón là để dùng ba đứa chúng để tuyên bố với bên ngoài rằng chúng là hoa chủ, hơn nữa của trẻ con .

 

Lạc Yến Thanh bóng dáng lùn tịt đang phía của ba đứa nhỏ Đoàn Tử, khẽ nhếch môi, một tia tinh lướt qua nơi đáy mắt biến mất.

 

……

 

“Cậu xem bên ngoài lúc là tình hình gì thế ?”

 

“Đừng phân tâm, tập trung giảng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-943.html.]

“Chẳng sắp tan học , nhanh , những đến dự thính ngoài cửa sổ đều dời ánh mắt sang một bên hết kìa.”

 

“...

 

thật đấy, chẳng lẽ là Giáo sư Lạc đến đón Giáo sư Khương nhà chúng ?”

 

“Cậu thật sự tin chứ?”

 

“Cái gì?”

 

“Giáo sư Lạc và Giáo sư Khương là một cặp vợ chồng á?”

 

“Hôm thứ Hai thấy ?

 

là vợ chồng thì tuyệt đối cũng là một đôi tình nhân đang trong kỳ mặn nồng.”

 

Người là hai bạn nữ ở vị trí phía , hai hạ giọng thấp nhưng vẫn Khương Lê để ý thấy, tuy nhiên Khương Lê đang phần tổng kết kiến thức cho tiết học nên nêu tên phê bình.

 

Ngoài , động tĩnh bên ngoài lớp học Khương Lê cũng , hơn nữa thấy Lạc Yến Thanh dắt ba đứa nhỏ Đoàn T.ử đợi cô gốc cây cổ thụ .

 

Tiếng chuông tan học vang lên, Khương Lê vặn dứt lời, nhưng khi bước xuống bục giảng cô vẫn nhắc thêm một câu:

 

“Trước khi tan học, hy vọng các em nhất đừng phân tâm.”

 

“Có Giáo sư Khương đang tụi nhỉ?”

 

“Cậu bảo xem?”

 

“Trực giác mách bảo tớ chắc chắn là .”

 

“Cậu cứ việc mừng thầm vì cô Khương nêu tên tụi , nếu ánh mắt của chắc chắn sẽ tập trung hết lên tụi cho xem.”

 

Hai bạn nữ chuyện riêng một cái, hẹn mà cùng rụt cổ , ngay lúc họ cùng với các bạn sinh viên khác trong và ngoài lớp học đồng thanh thấy ba giọng sữa mềm mại gọi “”.

 

Mẹ?

 

Có trẻ con gọi ?

 

Ngay lập tức, các bạn sinh viên trong lớp hoặc là ùa cửa, hoặc là ùa cửa sổ, hoặc là nhón chân, vươn cổ ngoài lớp học.

 

Quả Quả:

 

“Mẹ ơi, ba dắt tụi con đến đón nè!”

 

Khương Lê:

 

“Thật quá, vui khi thấy các bảo bối và ba nha!”

 

Thang Viên:

 

“Mẹ ơi, hôm nay nhớ Thang Viên ạ?”

 

“Nhớ lắm nhớ lắm luôn!”

 

Khương Lê mỉm đáp con trai Thang Viên.

 

“Mẹ ơi, lúc ở nhà trẻ con nhớ ạ.”

 

Đoàn T.ử ngước cái đầu nhỏ Khương Lê, thấy giọng sữa của bé, Khương Lê xuống ôm Đoàn T.ử một cái:

 

“Mẹ cũng nhớ Đoàn T.ử nhà lắm.”

 

“Mẹ ôm con với.”

 

Thang Viên sán gần.

 

“Được, ôm nào.”

 

Cho Thang Viên một cái ôm yêu thương, Khương Lê ôm con gái nhỏ một cái, tiếp theo thẳng về phía Lạc Yến Thanh, cô mỉm rạng rỡ, tinh nghịch nháy đôi mắt :

 

“Vất vả cho , ba bọn trẻ!”

 

Lạc Yến Thanh ánh mắt dịu dàng, khẽ lắc đầu, thuận tay đón lấy sách giáo khoa và giáo án trong tay cô:

 

“Đi thôi.”

 

 

Loading...