Ông cụ thấy khỏi thở dài:
“Cái tính cách của cháu y hệt bố cháu, suốt ngày giữ cái mặt lạnh như tảng băng , lớn lên e là khó mà lấy vợ mất!”
Nói đến đoạn , ông cụ rõ ràng là đang trêu chọc nhóc con.
“Đến đồng chí Tịch Quốc Bang còn cưới cháu thì cháu thể nào kém cả ông .”
Cậu bé tên là Tịch Thần Ngự, năm nay năm tuổi.
Ông cụ chính là ông nội của bé, lúc hai ông cháu đang xe đường về nhà.
Nghe thấy lời của đứa cháu nội, ông cụ “ồ” một tiếng, đó “ha ha” lớn, bảo:
“Cháu chắc chắn đang khoác chứ?”
Tịch Thần Ngự thản nhiên liếc ông cụ, mím môi đáp.
Thấy , ông cụ nhịn mà bật :
Thôi , Thần Ngự nhỏ bé của ông nội thật chí khí, chắc chắn sẽ giỏi hơn ông già nhà cháu!”
Đối với đứa cháu nội mới năm tuổi , ông cụ thật sự yêu quý vô cùng.
Không chỉ vì đứa trẻ từ nhỏ thông minh, mà quan trọng là nhóc con thông minh nhưng kiêu ngạo, trầm nội liễm cứ như một ông cụ non .
Tuy nhiên một điểm , nhóc con giống hệt bố nó, chẳng bao giờ , lúc nào cũng trưng cái bộ mặt tê liệt , cũng thích chơi đùa với mấy đứa trẻ cùng lứa trong đại viện.
Thỉnh thoảng mới chơi một thì cứ như nhà kề d.a.o cổ ép buộc , cái vẻ mặt thối để cho hết.
Dùng từ khó một chút thì là nhóc con cảm thấy mấy đứa trẻ cùng tuổi trong đại viện quá ấu trĩ.
Nếu vì giữ phép lịch sự thì chắc chắn bé sẽ mấy đứa trẻ đó bằng ánh mắt khinh bỉ .
“Cháu thể cân nhắc việc học mẫu giáo.”
Đột nhiên thấy đứa cháu nội một câu như , ông cụ lộ vẻ kinh ngạc:
“Cháu gì cơ?”
Tịch Thần Ngự nhíu mày:
“Cháu cháu thể cân nhắc việc học mẫu giáo.”
Ông cụ suy nghĩ một hồi:
“Chẳng lẽ liên quan đến gia đình mà cháu thấy lúc nãy ?”
Tịch Thần Ngự mím môi im lặng.
“Nói chính xác hơn là liên quan đến cô bé ?”
Ông cụ thử thăm dò, quên quan sát biểu cảm mặt cháu trai, kết quả chẳng thấy gì cả.
Ông nén tiếp:
“Ông nội lúc nãy cũng thấy , gia đình đó ai nấy đều , cô bé qua là thông minh hoạt bát, còn cực kỳ xinh đáng yêu nữa, cứ như tiểu tiên đồng .
Cháu học cùng trường mẫu giáo với cô bé đó, bạn với ?”
“Tùy ông vui thôi ạ.”
Tịch Thần Ngự ông cụ, thản nhiên thốt một câu.
“Có cần ông nội giúp cháu hỏi thăm xem cô bé đó tên gì, nhà cửa ở , còn những ai ...”
Chưa đợi ông cụ hết, Tịch Thần Ngự nhíu mày:
“Ông định điều tra hộ khẩu nhà ?”
Ông cụ :
“Được , , ông nữa, cũng hỏi thăm gia đình đó nữa.
Còn chuyện cháu học mẫu giáo, ông nội sẽ để tâm.”
Hỏi thăm thì chắc chắn vẫn hỏi thăm , dù gia đình đó lọt mắt xanh của cháu nội ông.
Nếu gì ngoài ý , đứa trẻ nhà đó sẽ trở thành bạn của cháu trai ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-980.html.]
Haizz!
Để cháu nội một bạn, cái già của ông tốn ít tâm sức .
Cũng tại nhóc con quá tự giác, quá ham sách, vốn dĩ chẳng thể chơi chung với mấy đứa trẻ trong đại viện.
Ngay cả mấy đứa trẻ nhà họ hàng, nhóc con nhà ông cũng chẳng hứng thú tụ tập chơi bời, lúc nào cũng thích ở lỳ trong phòng sách sách, thì luyện thư pháp hoặc học vĩ cầm.
Tóm , đứa cháu khiến cả nhà tốn ít tâm tư.
Đại học Thủy Mộc.
Gia đình Khương Lê lớn nhỏ bước cổng viện.
Không đợi Khương Lê lên tiếng, Lạc Yến Thanh :
“Em nghỉ , để Lạc Minh Hàm, Lạc Minh Vi trông Lạc Minh Đình và tụi nhỏ bài tập, nấu cơm chiều.”
“Bố ơi, là bố và nghỉ ạ.
Anh hai sẽ trông Đoàn T.ử và các em bài tập, còn để con nấu cơm cho.”
Tay nghề nấu nướng của Minh Vi cực kỳ , cùng với trai Minh Duệ và Minh Hàm đều chân truyền từ là Khương Lê.
Ngay cả La Ân hiện giờ cũng xào đơn giản vài món ăn.
Giả sử đặt bốn đứa nhỏ ở những nơi khác để sống tự lập, bốn đứa chắc chắn sẽ tự chăm sóc bản thật .
Nói cách khác, Minh Duệ, Minh Hàm, Minh Vi và La Ân đều khả năng sống độc lập.
“Cứ theo lời bố .”
Giọng Lạc Yến Thanh nhẹ nhàng, nhưng lọt tai Minh Vi mang vẻ thể chối từ.
“Vâng ạ.”
Minh Vi đáp lời, gì thêm.
Bên , khí gia đình lớn nhỏ hài hòa ấm áp, bên , khí nhà họ Hàn thể tồi tệ hơn nữa.
Hàn Thiến bà nội Hàn đưa về đại viện nơi ông bà nội Hàn sinh sống.
Hai bà cháu, một thì hận sắt thành thép, cho cháu gái sắc mặt , một thì oán hận bà nội tát ngay mặt bạn học và phụ giáo viên.
Vừa cửa, cô bé chui tọt căn phòng bà nội luôn dành riêng cho để giận dỗi.
Khoảng 7 giờ tối, Hàn Bân lái xe chở Phùng Lộ đến chỗ ở của ông bà Hàn.
Hai bước phòng khách, thấy hai già một trẻ mặt mày cảm xúc ghế sofa, điều mắt Hàn Thiến sưng vù như hạt đào, qua là nhiều.
Lại thêm mặt Hàn Thiến sưng, cần đoán Hàn Bân cũng chắc chắn là do ai đó tát.
“Mặt con là do ai thế?”
Hàn Bân dứt lời, Hàn Thiến lập tức liếc bà nội Hàn, đó nước mắt “ào ào” rơi xuống.
“Là đ-ánh đấy, hỏi thế là định đòi công bằng cho con gái ?”
Bà nội Hàn vẻ mặt lạnh lùng:
“Sao hỏi xem đứa con gái ngoan của tại đ-ánh nó.”
“Mẹ... con ý trách , chỉ là con là do đ-ánh nên mới...”
Hàn Bân vẻ mặt uể oải, mất tự nhiên gãi gãi sống mũi.
Phùng Lộ bên cạnh .
Ông nội Hàn trầm giọng bảo hai xuống chuyện, đó trực tiếp với Hàn Bân:
“Ngày mai thủ tục chuyển trường cho Thiến Thiến , chuyển về trường trung học ở thị trấn gần Bắc Thành học.”
“Theo ý , trực tiếp chuyển về trường trung học quê luôn cho xong, tránh để nó chịu nhớ lâu, cứ chạy về thành phố gây chuyện.”
Đây là ý kiến của bà nội Hàn.
Hàn Thiến:
“Con về quê học , nếu chuyển con về đó, con sẽ ch-ết cho xem.”