Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 985

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:24:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nêu phận vận động viên của Khương Lê xong, Tịch Quốc Bang liền thấy Khương Lê khẽ gật đầu, nhất thời tâm trạng vô cùng phấn khích.”

 

Anh thích các sự kiện thể thao, mỗi khi giải đấu lớn, hoặc là tìm hiểu qua báo chí, hoặc là xem truyền hình trực tiếp, tóm là vô cùng ngưỡng mộ một kiện tướng thể thao như Khương Lê – hễ tham gia thi đấu là thể dựa thực lực để độc chiếm mấy tấm huy chương vàng.

 

Không ngờ hôm nay ở cổng nhà trẻ gặp thật, đúng là may mắn quá!

 

“Thằng ranh , ở nhà cha với ?

 

Cháu gái của bác Giang là một vận động viên đặc biệt tài giỏi, hơn nữa từng là thủ khoa điểm tuyệt đối quốc, và dùng đầy hai năm để thành hai chương trình chuyên ngành với điểm tuyệt đối, nước ngoài học lên cao chỉ mất đầy ba năm để lấy bằng tiến sĩ kép, hiện giờ tuổi trẻ tài cao là giáo sư, giảng dạy tại Đại học Thủy Mộc, hỗ trợ sự nghiệp giáo d.ụ.c của nước nhà!”

 

Ông Tịch lườm Tịch Quốc Bang, cảm thấy đứa con trai thể giữ nổi nữa, ghi nhớ những lời ông lòng chứ?

 

“Cha!

 

Cha thế là oan cho con , con hằng ngày bận rộn công việc hiếm khi về nhà, lấy thời gian mà cha gì chứ?!

 

Chắc chắn là cha nhớ nhầm , bảo cha ở nhà cho cả và , tưởng là con cũng mặt ở đó.”

 

Vốn định biện minh cho , nhưng thấy ông cụ thổi râu trợn mắt, Tịch Quốc Bang cảm thấy nếu tự bào chữa lấy hai câu thì mặt mũi thực sự chút giữ nổi.

 

đây ở nhà, hơn nữa bên cạnh hai cha con đang một đồng chí nữ, coi là bất hiếu.

 

Ông Tịch giống như một đứa trẻ già, ông hừ lạnh một tiếng với Tịch Quốc Bang, thèm để ý đến đứa con trai ngốc nghếch nữa mà bắt đầu trò chuyện với Khương Lê.

 

Khoảng ba bốn phút , Khương Lê chào tạm biệt cha con ông Tịch rời .

 

“Thật khéo quá, cô gái nhỏ đó chính là đứa cháu gái cưng mà bác Giang của cứ treo miệng khen ngớt!”

 

Nhìn theo bóng lưng Khương Lê xa, ông Tịch thở dài nhẹ.

 

Chương 1245 Đã nhận định

 

Tịch Quốc Bang thì giúp ông Tịch mở cửa xe, ông cụ trong, ghế lái, khởi động xe thuận miệng :

 

“Hình như cha ngạc nhiên.”

 

Không hỏi, dùng giọng khẳng định.

 

, cha của chính là ngạc nhiên đấy, cha tuy bác Giang của khen đứa cháu gái cưng ít , nhưng hôm nay bất ngờ thấy tận mắt cô bé, quả thực là vô cùng kinh ngạc.”

 

Trong mắt ông Tịch tràn đầy vẻ ngưỡng mộ:

 

“Cha cứ tưởng bác Giang bốc phét cơ, dù bác cứ khen đứa cháu gái cưng của trời đất , cha nghĩ bác tuổi cao nên cứ để bác nổ, giữa chừng xen một câu nào,

 

ngờ đứa cháu gái cưng của bác Giang quả thực đúng như lời bác khen ngợi, xinh như tiên nữ, ưu tú đến mức khiến ông già cũng ngưỡng mộ đến mức hận thể tự một đứa cháu gái như !”

 

“Nghe lời của cha, chẳng lẽ cha bao giờ nghĩ cháu gái của bác Giang chính là đồng chí Khương Lê ?”

 

Không đợi ông Tịch lên tiếng, Tịch Quốc Bang :

 

“Đồng chí Khương Lê chính là vận động viên nổi tiếng của nước đấy.”

 

Ông Tịch mặt nóng lên, tự nhiên mà ho khan hai tiếng, hậm hực :

 

thế, cha của nghĩ đấy, cha bác Giang đang bốc phét, vận động viên nổi tiếng mỗi tham gia giải đấu nước ngoài đều dựa thực lực cá nhân độc chiếm mấy tấm huy chương vàng chính là cháu gái cưng Khương Lê của bác Giang ?”

 

“Con thấy là cha ghen tị với bác Giang nhà , cho nên mới đ-ánh đồng cháu gái bác Giang với đồng chí Khương Lê.”

 

Tịch Quốc Bang nén , :

 

“Nếu con đoán nhầm thì bác Giang chắc chắn cho cha cháu gái bác tên là gì.”

 

Ông Tịch càng nóng mặt hơn, ông trừng mắt lưng Tịch Quốc Bang:

 

“Anh gì thì !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-985.html.]

 

Lão t.ử đúng là ghen tị đấy, thì nào?

 

“Con thể là cha đang thẹn quá hóa giận ạ?”

 

Bị đứa con trai ngốc trêu chọc, ông Tịch hừ lạnh một tiếng, :

 

“Hôm nay hình như lắm lời đấy.”

 

“Hôm nay Tịch Thần Ngự lẽ ít lời?”

 

Tịch Quốc Bang trả lời mà thản nhiên ném một câu như .

 

“Mặt mũi ?”

 

Bao nhiêu tuổi mà còn so bì với đứa cháu nội bé bỏng của ông, thật là còn gì để .

 

“Đây .”

 

Tay trái cầm vô lăng, Tịch Quốc Bang giơ tay lên vỗ nhẹ mặt , :

 

“Hôm qua về nhà bắt con tra cứu cả nhà , đó dùng quan hệ để đăng ký cho Tịch Thần Ngự ngôi nhà trẻ đó, sáng nay còn cố tình bảo con đưa hai ông cháu đến nhà trẻ báo danh, cần con đoán thêm tâm tư của hai ông cháu nữa ?”

 

Ông Tịch:

 

“Chỉ là lắm lời.”

 

“Cha thể vô lý như thế , con mà lắm lời?

 

Con thấy dự định của ông cụ là , thấy thằng nhóc Tịch Thần Ngự mắt , nhưng mà…

 

ông cụ bao giờ nghĩ đến vấn đề vai vế ?

 

Hơn nữa, cô bé mới bao nhiêu tuổi, Tịch Thần Ngự là đứa mặt lạnh ít lời, cha chắc chắn Tịch Thần Ngự thể thành công ?”

 

Nghe xong những gì Tịch Quốc Bang , ông Tịch tự nhiên hiểu ý là gì, ông :

 

“Tại để ý đến vai vế?

 

Ta và bác Giang của xưng gọi em là chuyện giữa hai lão già chúng , các bậc con cháu xưng hô thế nào là tùy các , nếu cảm thấy thì cũng thể chọn theo vai vế của nhà nào mà xưng hô theo nhà đó.”

 

Tịch Quốc Bang :

 

“Hiểu , lời của cha thực cho Tịch Thần Ngự , đúng ?”

 

Ông Tịch đảo mắt trắng dã:

 

“Biết còn hỏi, rảnh rỗi quá hóa rồ !”

 

“Vậy thì xem Tịch Thần Ngự đủ thông minh , nếu , tâm nguyện của ông cụ chỉ sợ sẽ đổ sông đổ bể.”

 

Tịch Quốc Bang nhếch mép:

 

“Ngoài , ông cụ chắc cũng , đến việc cô bé nhà bên mấy vị trưởng bối, cũng như hai trai và chị gái lớn tuổi, chỉ riêng những em cùng cha cùng của cô bé thôi e là cũng đủ để Tịch Thần Ngự tốn ít chất xám để đối phó .”

 

“Hazzz!”

 

Ông Tịch thở dài thườn thượt:

 

“Anh nhắc đến hai nhóc con đó, cha nhớ tới bác Giang từng nhắc qua, đứa cháu gái cưng của bác sinh ba đứa trẻ đều thông minh xuất chúng, đầy ba tuổi thông thạo ba thứ tiếng, hơn nữa học xong kiến thức sách giáo khoa lớp một, hai, ba tiểu học …”

 

Tịch Quốc Bang ông Tịch thao thao bất tuyệt kể về chuyện của ba đứa trẻ, càng càng chấn kinh, chờ ông Tịch dứt lời, giọng điệu của tràn đầy vẻ thể tin nổi:

 

“Tịch Thần Ngự đủ thông minh , mức độ thông minh của ba đứa nhóc sữa đó hình như hề kém cạnh Tịch Thần Ngự, thậm chí còn vượt qua cả Tịch Thần Ngự, đồng chí Khương rốt cuộc là sinh nở kiểu gì mà một lứa sinh tận ba thiên tài!”

 

 

Loading...