Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 990

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:25:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Lê mỉm đối phương:

 

“Thực sự giúp thì… thôi !”

 

Chẳng qua chỉ là một câu bình thường, nhưng tim Lục Bình “thình thịch” hai tiếng, ngay đó cô vội vàng lắc đầu :

 

“Giúp giúp , việc tìm Tiểu Tô, thuận tiện chuyển lời giúp cô vài câu.”

 

Không chừng giúp việc, chồng cô thể Chủ nhiệm Lạc điều sang tổ dự án của việc!

 

Trong lúc suy nghĩ xoay chuyển, Lục Bình khỏi thả lỏng tinh thần, cô :

 

“Tiểu Khương cô việc thì cứ bận , đây sẽ sang nhà Tiểu Tô một lát.”

 

Khương Lê gật đầu:

 

“Làm phiền cô .”

 

Dứt lời, cô về phía cổng viện nhà mà rảo bước về phía nhà họ Tống.

 

……

 

Nhà họ Văn.

 

Tô Mạn vẫn đang trong sân, chính xác hơn là khi đóng cổng viện , cô liệu Khương Lê từ trong nhà để đối chất với , nên ngay cánh cửa ngóng động tĩnh ngoài cổng.

 

Vì thế, cuộc đối thoại giữa Khương Lê và Lục Bình, cũng như những gì Lục Bình và hai phụ nữ khi Tô Mạn rời , Tô Mạn tuy hết bộ nhưng cũng bảy tám phần.

 

Lúc sắc mặt cô cho lắm, thấy tiếng bước chân truyền đến ngoài cổng viện, ngay đó tiếng gõ cửa vang lên, khỏi chút oán trách Lục Bình, cảm thấy rõ, chấp nhặt chuyện cũ mà kết bạn với đối phương, ngờ đối phương coi cô như trò hề.

 

“Tiểu Tô!

 

Tiểu Tô cô mở cửa , việc tìm cô!”

 

Mãi thấy Tô Mạn mở cửa, Lục Bình nhịn đ-ập cửa :

 

“Có thể nhanh chút ?

 

thực sự chuyện với cô đấy.”

 

“Rầm” một tiếng, cổng viện mở phía trong, Tô Mạn điều chỉnh xong biểu cảm khuôn mặt:

 

“Cô giáo Lục tìm chuyện gì?”

 

Nghe giọng điệu của Tô Mạn đúng, Lục Bình ngốc, suy nghĩ một chút là nguyên do, nhưng cô thần thái tự nhiên:

 

“Vào phòng khách nhà cô .”

 

Bước cổng viện, Lục Bình thẳng phòng khách.

 

Tô Mạn thấy thì khép cổng viện , sa sầm mặt mày rảo bước theo .

 

“Cô đều thấy cả .”

 

Vào phòng khách, Lục Bình xuống ghế sofa, thẳng vấn đề một câu.

 

Hoàn là giọng trần thuật.

 

Tô Mạn lên tiếng, tùy ý xuống ghế sofa đối diện Lục Bình.

 

thể oán trách , đồng thời cảm thấy lo chuyện bao đồng, nhưng vẫn thêm với cô vài câu, sống cuộc đời của chính hơn bất cứ thứ gì khác, Tiểu Tô cô hiểu ý chứ?”

 

Đối với những gì Lục Bình , Tô Mạn tiếp lời, cô :

 

“Cô giáo Lục đang coi như trò hề, đúng ?”

 

“Sao cô thể nghĩ như chứ!”

 

Lục Bình rõ ràng chút thất vọng, nhưng nhanh khôi phục trạng thái bình thường, cô :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-990.html.]

 

“Bất kể là , là chị Hà, chị Lý, chúng thực sự đều ý ,

 

cô nghĩ xem, mỗi cô nhắm Tiểu Khương nhà bên cạnh bao giờ nhận kết quả ?

 

Huống hồ họa từ miệng mà là chuyện ngay cả học sinh tiểu học cũng , cô thấy lời đồn đó, trong lòng , hà tất gì thẳng thừng như thế?”

 

thẳng thừng , chẳng lẽ các chị ?”

 

“Cô……”

 

“Rõ ràng từng từng các chị đều dỏng tai lên , bây giờ ngược rêu rao thị phi, cô giáo Lục, hạng như cô ?”

 

“Tiểu Tô……

 

Sau lưng khác thực sự , hơn nữa chuyện cô nhắc tới kết quả xử lý , mà cô cứ lôi bàn tán, chẳng qua là vì chút xích mích với Tiểu Khương,

 

nhưng Tiểu Tô nghĩ xem, cái gọi là xích mích trong lòng cô, nào do cô chủ động kiếm chuyện, gây khó dễ với Tiểu Khương?”

 

Nghe Lục Bình đến đây, Tô Mạn khẩy:

 

“Cô giáo Lục đây là đang coi như học sinh của cô mà giáo huấn ?”

 

“Cô cần như thế, dù cô cũng bằng đại học, còn chẳng qua chỉ là một nghiệp trung cấp, tư cách mà giáo huấn cô chứ, chẳng qua chỉ là đành lòng thấy cô cứ sai lầm mãi nên mới qua đây khuyên cô vài câu thôi!

 

rằng, bịa đặt vu khống đều chịu trách nhiệm pháp lý đấy, thể vì chút bực tức trong lòng mà đưa bản đồn cảnh sát chứ?”

 

Khi thấy Lục Bình nhắc đến mấy chữ “cô bằng đại học”, trong mắt Tô Mạn dâng lên một cơn bão tố, lúc nghiến răng :

 

“Cô đang mỉa mai đúng ?”

 

“Cái gì cơ?”

 

Lục Bình Tô Mạn hề nghiệp đại học.

 

“Cô đang giả vờ hồ đồ ?”

 

Chằm chằm Lục Bình, Tô Mạn chỉ ăn tươi nuốt sống cô luôn.

 

giả vờ hồ đồ cái gì?”

 

Lục Bình vẻ mặt vô cùng mờ mịt, cô dậy:

 

“Những lời Tiểu Khương với chắc bản cô cũng thấy , thì cũng hết những lời cần với cô , tùy thuộc cô thôi.”

 

Nhận thấy tâm trạng Tô Mạn đúng, để tránh xảy sự cố, Lục Bình để lời nhắn nhanh ch.óng rời khỏi phòng khách.

 

Tiếng bước chân trong sân dần xa, Tô Mạn chộp lấy cái ca tráng men bàn ném xuống đất.

 

Thở dốc một hồi lâu, cô về phòng ngủ, chừng hai ba mươi phút , chỉ một bộ quần áo khác mà còn trang điểm xong xuôi, Tô Mạn xách túi bước .

 

cần trút bỏ cảm xúc, cần tìm một tâm sự, thế là cầm lấy ống điện thoại , đợi đối phương kết nối, thấy giọng , thần sắc Tô Mạn rõ ràng lên hẳn:

 

“Em nhớ ……

 

Được, em đợi ở cửa hàng, lừa em đấy……

 

Nhớ tìm lý do cho , nếu phát hiện thì cả và em đều yên ……

 

Vậy em cúp máy đây, , tạm biệt .”

 

Đặt ống điện thoại , Tô Mạn lôi chiếc gương nhỏ trong túi soi soi, dặm thêm chút phấn lên mặt, đó uốn éo bước khỏi nhà.

 

sẽ chẳng thèm quan tâm đến việc ba chị em Văn Duyệt và con trai ruột Văn Bằng sắp học về, trong lòng chỉ nghĩ đến việc bản vui vẻ là .

 

Phải thêm rằng, kể từ khi thôi học, Tô Mạn dồn hết tâm trí việc kinh doanh, đừng gì, hiện tại Tô Mạn còn là bán hàng rong nữa mà thuê một cửa hàng rộng chừng năm mươi mét vuông để bán quần áo.

 

Thông thường, Tô Mạn chỉ phụ trách nhập hàng, đó thỉnh thoảng qua cửa hàng dạo một vòng, đến cuối tháng kiểm tra sổ sách, chung Tô Mạn vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại của .

 

 

Loading...