Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 991
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:25:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Với điều kiện là nghĩ đến mối quan hệ giữa Văn Tư Viễn và cô , nghĩ đến cuộc hôn nhân gần như khiến cô nghẹt thở giữa hai .”
……
Nhà họ Tống.
“Con chẳng lẽ tức giận?”
“Mẹ nuôi, con nếu tức giận thì chắc chắn là giả , nhưng con và ruột con vì ngoài khua môi múa mép mà khiến bản bực tức đến sinh bệnh.”
Đến nhà họ Tống, Khương Lê thuật chuyện Minh Hàm và Minh Vi gặp ở trường, đó khuyên bà Tề đừng vì mấy mụ đàn bà trong đại viện rêu rao thị phi mà sinh bực tức vô ích, nhưng bà Tề trong lòng vẫn cảm thấy thoải mái, cảm thấy Lạc Yến Thanh cùng Minh Hàm và Minh Vi chịu ấm ức quá lớn.
“Con cứ yên tâm , sức khỏe tuy lắm nhưng cũng đến mức vài câu đàm tiếu mà tức đến mức cử động .”
Bà Tề khẽ thở dài:
“Tính nết của Phùng Lộ tuy lắm nhưng xét về gia giáo nhà họ Phùng thì cô tuyệt đối chuyện bỉ ổi như , hơn nữa Yến Thanh tướng mạo tướng mạo, lương tháng cũng cao, cô chẳng lý do gì để lén lút loạn bên ngoài lưng Yến Thanh cả, càng cái gan đó để sinh con của đàn ông khác, nhưng những chuyện cũng , Lê Bảo, con hiểu ý nuôi chứ?”
“Vâng, con ạ.”
Khương Lê gật đầu.
Bà Tề hỏi:
“Vậy con nghĩ thế nào, Yến Thanh nghĩ thế nào?”
“Chẳng gì để nghĩ cả nuôi ạ.
Mẹ nuôi, bất kể lời đồn là thật giả thì Hàm Hàm và Vi Vi đều là con của con và Lạc Yến Thanh!”
Giọng điệu kiên định, thần sắc nghiêm túc, bà Tề Khương Lê, những gì Khương Lê xuất phát từ tận đáy lòng, cô thầm yên tâm hơn một chút, nhưng nhịn tiếp tục hỏi:
“Suy nghĩ của Yến Thanh là với con ?”
Khương Lê lắc đầu:
“Con đoán ạ.”
Ngập ngừng một chút, Khương Lê mím môi :
“Nếu là thật thì đối với Lạc Yến Thanh mà , nghi ngờ gì nữa là tổn hại đến tôn nghiêm của đàn ông, tuy nhiên con quan tâm chân tướng sự việc , quan tâm liệu Lạc Yến Thanh cho con suy nghĩ của , con vẫn sẽ bảo vệ con của con.
Mẹ nuôi, Hàm Hàm và Vi Vi thể là do một tay con nuôi lớn, chúng tuy con ruột nhưng còn hơn cả con ruột, tình cảm của con dành cho chúng là từ tấm chân tình, con tin rằng lũ trẻ đối với là con đây cũng tình cảm sâu sắc, câu nên , nếu lời đồn là thật mà Lạc Yến Thanh thể chấp nhận hai đứa nhỏ, con cũng ngại tự nuôi nấng chúng.”
Bà Tề nắm lấy tay Khương Lê vỗ nhẹ:
“Mẹ nuôi con là một đứa trẻ , con cũng tin tưởng Yến Thanh, trông vẻ mặt lạnh, quan tâm đến chuyện gì nhưng lòng ấm áp, và dễ mủi lòng, cứ lấy lời của con ví dụ, một khi sự việc đúng như con , nuôi tin rằng suy nghĩ của Yến Thanh chắc chắn trùng khớp với những gì con đoán.”
“Con cũng cảm thấy như đấy ạ.”
Khương Lê nở một nụ rạng rỡ:
“Phẩm chất của Lạc Yến Thanh thế nào con rõ ràng, con tin đôi mắt và trái tim của , dù con và cũng tam quan nhất trí mà!”
“Phải , hai đứa sinh là một đôi!”
Bà Tề .
“Vốn dĩ là thế mà!”
Khương Lê chẳng hề đỏ mặt chút nào, cô :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-991.html.]
“Ở Đại học Thủy Mộc, chỉ cần con và Lạc Yến Thanh cùng là sinh viên đều hai chúng con là đôi lứa thần tiên, là một cặp trời sinh đấy!”
“Xem con đắc ý kìa!”
Ánh mắt bà Tề đầy vẻ nuông chiều, chỉ cảm thấy đối với đứa con gái nuôi yêu bao nhiêu cũng đủ, nhưng chân mày bà thoáng chốc nhuốm màu lo âu:
“Lời đồn lan truyền trong đại viện, đối với Yến Thanh và Hàm Hàm Vi Vi mà rốt cuộc là .”
“Tố chất tổng thể của trong đại viện khá cao, việc cực kỳ cá biệt bàn tán là thể tránh khỏi, nhưng đến việc lan truyền diện rộng thì con thấy khả năng lắm, hơn nữa họ truyền mặc kệ họ truyền, chỉ cần ba cha con Lạc Yến Thanh để ý thì họ truyền mãi cũng thấy mất hứng, tự nhiên sẽ truyền tiếp nữa.”
“Yến Thanh là lớn, thể cần cân nhắc sẽ thế nào, con thấy Hàm Hàm Vi Vi thể để ý ?”
“Mẹ nuôi, lưng lũ trẻ con, cha của chúng, những như chúng đây, chúng cảm nhận tình yêu của chúng , đủ cảm giác an , tự nhiên sẽ coi lời đồn đó là chuyện to tát .”
Nghe , bà Tề gật đầu:
“Đối với lũ trẻ mà , quả thực gì quan trọng hơn cảm giác an , mà con yêu thương mấy đứa trẻ trong nhà như thế nào, nuôi đều thấu hết cả !”
“Không một con yêu thương chúng ạ, và cha nuôi, Hiên Hiên, cha con và chị cả của con…… cùng với cha Lạc Yến Thanh , đều dành cho hai đứa nhỏ tình yêu đong đầy, con lo lắng chúng sẽ lời đồn đó đ-ánh bại.”
“Con đối với hai đứa nhỏ thật đúng là lòng tin.”
“Con cái nhà con thì con đương nhiên là lòng tin ạ, bất kể là đứa nào, con tin rằng con của con đều thể đón gió sương mưa tuyết mà tiến bước, vì một chút trắc trở mà gục ngã, ngược sẽ trưởng thành cứng cáp trong trắc trở.”
Khương Lê thần thái rạng rỡ, ánh mắt đầy vẻ kiên định, cô như , tâm trạng bà Tề lên:
“Nói lắm!”
Nghe , Khương Lê rõ ràng chút ngại ngùng:
“Mẹ nuôi đừng trêu con nữa.”
“Sao là trêu con chứ?”
Bà Tề lắc đầu, vẻ mặt đầy từ ái :
“Mẹ đều là sự thật mà, huống hồ con là giáo sư của trường đại học danh tiếng, lời từ miệng con tuyệt đối sẽ sai .”
“Mẹ nuôi mặt con ,”
Ngón tay chỉ má , Khương Lê giả vờ khó xử:
“Sắp đỏ đến mức nhỏ m-áu luôn !”
Bà Tề lời cô nhịn thành tiếng:
“Có ?
Mẹ nuôi thấy, nuôi chỉ thấy sắc mặt Lê Bảo nhà chúng , điều chứng tỏ con khỏe mạnh, còn về những thứ khác thì nuôi chẳng chút nào.”
“Được , nuôi đừng trêu chọc con nữa.”
Khương Lê vẻ mặt đầy bất lực, cô chuyển chủ đề:
“Hiên Hiên tuổi cũng còn nhỏ nữa , bạn gái ạ?”
Bà Tề đầu tiên là ngẩn , ngay đó lắc đầu:
“Chưa .
Tuy nhiên và cha nuôi con ý kiến gì về chuyện hôn sự của Hiên Hiên cả, nó sẵn lòng cưới vợ sinh con thì và cha nuôi con tự nhiên là vui mừng, nó nếu , chỉ dồn hết tâm trí sự nghiệp thì chúng ủng hộ, tóm là chuyện đều do tự bản Hiên Hiên chủ.”