Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 996
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:25:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lời tuy , nhưng Hồ Đông Đình trong lòng chắc chắn là thoải mái.”
Con trai ông là Hồ Xuyên sinh như , cả đại viện cũng ai tình hình của con trai ông, nhưng ngoài mặt vẫn ai dám mặt ông mà con trai ông là ngốc, cháu trai ông là con của ngốc cả.
Mà cô bé nhà họ Cao thể như , tám phần là từ miệng bề trong nhà.
Biết Hồ Đông Đình tám phần là trong lòng dễ chịu, ông cụ Cao nhịn mắng cháu gái cưng hai câu, giây tiếp theo, cô bé há miệng bắt đầu gào lên:
“Ông nội lắm, ông nội mắng Tiểu Nguyệt Lượng, cháu về nhà, cháu mách bà nội, để bà nội đ-ánh ông nội, hu hu… cháu về nhà…”
Vừa đ-ấm vai ông cụ Cao, Cao Hinh Nguyệt vùng vẫy trong lòng ông nội, lóc đòi về nhà.
“Xin nhé, cứ chuyện trò , đứa nhỏ quấy đau hết cả đầu , bế nó về đây.”
Nói với cụ Tịch và Hồ Đông Đình một câu, ông cụ Cao bế cháu gái nhỏ trong lòng thoáng chốc khỏi phòng khách.
“Trẻ con hiểu chuyện, ông đừng để tâm quá.”
Cụ Tịch bày xong bàn cờ, tùy miệng với Hồ Đông Đình một câu.
“ đến mức đó?
Chẳng qua chỉ là lời một đứa trẻ thôi, vả tình hình Tiểu Xuyên nhà ông cũng , nó… nó quả thật đầu óc !”
Chương 1248 Kiến giải của Lạc Yến Thanh dành cho con cái
Nghe Hồ Đông Đình , cụ Tịch thở dài:
“Ông cũng nên nghĩ thoáng một chút, hiện giờ nhóc tì Hàng Hàng , đối với Tiểu Xuyên mà chính là chỗ dựa, ông và em dâu nên thả lỏng , cần cứ căng thẳng thần kinh mãi, nếu , mong mỏi bế chắt chắc đợi đến kiếp mất!”
Nghe , Hồ Đông Đình lập tức rộ lên:
“Thế thì , , nhất định bế chắt đích tôn!”
Lời thốt , Hồ Đông Đình cảm thấy u uất trong lòng do cô bé nhà họ Cao gây trong thoáng chốc tan biến sạch sành sanh.
Cụ Tịch:
“Suy nghĩ , nhưng ông bỏ hành động thực tế, ngày thường cần rèn luyện thể nhiều hơn.”
Hồ Đông Đình:
“ là lẽ đó, nhưng bao nhiêu năm qua từng bỏ bê việc rèn luyện .”
Sáng sớm ông chạy bộ, cho dù gặp thời tiết mưa tuyết, cũng sẽ ở trong nhà chạy tại chỗ một lúc, đ-ánh một bộ quyền pháp.
Tóm , sức khỏe là vốn liếng của cách mạng, tình hình của con trai ở đó, ông sống lâu hơn một chút, tự nhiên quan tâm nhiều hơn đến sức khỏe bản .
Cụ Tịch mỉm , đó, chào mời Hồ Đông Đình bắt đầu sát phạt bàn cờ.
Đ-ánh liền ba ván, Hồ Đông Đình ván nào cũng bại tay cụ Tịch, trong lòng phục, khổ nỗi kỳ nghệ thật sự bằng , bất đắc dĩ, thấy kim giờ sắp chỉ đến chín giờ, bèn dậy chào biệt cụ Tịch và những khác nhà họ Tịch, bế cháu trai nhỏ về nhà .
“Tiểu Ngự.”
Trong phòng khách lúc chỉ còn cụ Tịch và Tịch Thần Ngự một già một trẻ, nhưng ngay lúc cụ Tịch gọi Tịch Thần Ngự, Tịch Quốc Bang từ ngoài cửa bước , ông về.
“Có chuyện gì ?”
Thấy Tịch Thần Ngự mặt ông cụ với vẻ mặt căng thẳng, Tịch Quốc Bang tháo mũ xuống, tùy tay đặt lên sofa, ông bố già, con trai út, trong đôi mắt sâu nén nổi một tia nghi hoặc.
“Ông chú Cao của con ăn tối xong dẫn Tiểu Nguyệt Lượng sang nhà chơi, Tiểu Ngự mà trêu cô bé phát , đó thấy Tiểu Ngự chỉ chơi với Hàng Hàng, con bé mở miệng là đắc tội với chú Hồ của con, chung là chuyện tối nay, nhà họ Hồ và nhà họ Cao tám phần là nảy sinh hiềm khích .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-996.html.]
Nói lời ý gì khác, theo ông thấy, chuyện tối nay quả thật là cô bé nhà họ Cao đúng, mà cô bé thể những lời như , ai cũng sẽ nghĩ đến chuyện tách rời quan hệ với lớn trong nhà.
Nếu Hồ Đông Đình vì chuyện mà suy nghĩ gì, thì đúng là chút vô tâm .
Nguyên do?
Thay vị trí của ông, cho dù con trai đầu óc vấn đề, cho dù cả đại viện ai cũng sự thật , nhưng bàn tán lưng và trực tiếp mắng con trai ông là đồ ngốc ngay mặt ông, điều đối với một cha mà , trong lòng chắc chắn là tức nổ đốm mắt.
“Tiểu Nguyệt Lượng nhà chú Cao đắc tội chú Hồ như thế nào?”
Tịch Quốc Bang chút tò mò.
“Cô bé thấy Tiểu Ngự nhà chơi với nó, nổi tính lóc om sòm, bảo Tiểu Ngự đều chơi với con của ngốc, tại thích nó, chơi với nó, lời chú Hồ của con thấy rõ mồn một ngay tại chỗ.”
Nói đến đây, cụ Tịch dời tầm mắt sang cháu trai nhỏ:
“Bây giờ cháu thể chứ, tại thích Tiểu Nguyệt Lượng, thích chơi với Tiểu Nguyệt Lượng?”
Tịch Thần Ngự vô cảm:
“Không tại hết.”
Không thích là thích, nếu cứ tìm một lý do, thì chỉ thể là hợp nhãn.
“Hê!
Thằng nhóc cũng cá tính gớm nhỉ!”
Tịch Quốc Bang bật thành tiếng, ánh mắt trêu chọc:
“Vậy con xem thích chơi với ai nào?”
Nghe , Tịch Thần Ngự mím môi lên tiếng.
Thấy , Tịch Quốc Bang cố ý bày bộ dạng như đang suy nghĩ:
“Chẳng lẽ là thích chơi với Quả Quả nhà dì Khương con ?”
Nhịn , Tịch Quốc Bang quan sát biểu cảm mặt Tịch Thần Ngự.
Cụ Tịch con trai đang trêu cháu trai, nhưng vẫn lườm Tịch Quốc Bang một cái, nhiên Tịch Quốc Bang cứ coi như thấy, tiếp với Tịch Thần Ngự:
“Xem là ba sai , con thích Quả Quả nhà dì Khương con, cũng thích chơi với em Quả Quả…”
Không đợi ông xong, Tịch Thần Ngự mở miệng:
“Không .”
Bỏ qua ánh mắt đầy vẻ trêu chọc của Tịch Quốc Bang, Tịch Thần Ngự vẻ mặt nghiêm túc:
“Con thích chơi với em Quả Quả.”
Tịch Quốc Bang “ồ” một tiếng, ông xoa cằm :
“Trả lời nhanh thế, xem con thật sự thích Quả Quả nhà dì Khương con, nhưng cho dù là , con cũng những lời quá đáng với Tiểu Nguyệt Lượng, Tịch Thần Ngự, hiểu ý ba ?”
“Con , con chỉ là con thích chơi với bạn đó, đây là tự do của con, con cảm thấy .”
Theo giọng non nớt vẫn còn vương chút sữa của Tịch Thần Ngự, cầu thang vang lên một giọng nữ:
“Tiểu Ngự, con đúng, thích thích chơi với ai là tự do của con.”