Lâm Vọng Thư , : “Biết thế bó bột cho , cũng để họ xem đ.á.n.h nghiêm trọng đến mức nào!”
Lúc đang là giờ tan tầm, đường xe đạp đặc biệt nhiều, nhưng may mà phố ngang Nam Điếm cách Bắc Hải cũng chỉ ba bốn cây , cho dù Lâm Vọng Thư đạp nhanh, chẳng bao lâu cũng đến nơi.
Cái gọi là Phỏng Thiện bờ Bắc, thực là một nhà hàng ở phía Bắc của Bắc Hải, chút năm tháng , giải phóng , những năm năm mươi công tư hợp doanh, mấy năm từng đóng cửa, bây giờ bắt đầu mở cửa kinh doanh trở .
Thời tiết ấm áp, nhà hàng dựng lên một rạp lớn, bên trong đặt bàn ghế mây, đó là để thực khách uống ngắm cảnh.
Nhà hàng đó tính là quá lớn, chỉ là một dãy nhà trệt mà thôi, nhưng quý ở chỗ vị trí , thể ngắm Bắc Hải sóng gợn lăn tăn cây xanh bao quanh, lúc mặt trời lặn, một dải ráng chiều hắt lên mặt nước gợn sóng, tự nhiên mang một hương vị riêng biệt.
Khi Lục Điện Khanh đưa Lâm Vọng Thư qua đó, chú ba của Lục Điện Khanh cùng đoàn nhà họ Lôi đến , bàn bày mấy đĩa hoa quả, cùng với những món điểm tâm thường lệ như bánh đậu tương, bánh cuộn đậu ngự, đang quây quần ở đó chuyện, khí ngược là một mảnh hòa hợp.
Lục Điện Khanh bước tới, tiên cung kính chào hỏi ông cụ Lôi, đó mới hỏi thăm vợ chồng nhà họ Lôi và chú ba của , đó giới thiệu Lâm Vọng Thư với .
Mặc dù đều quen , nhưng giới thiệu vẫn trịnh trọng.
Lục Hoằng Đạo : “Bác Lôi, đây chính là vợ của Điện Khanh, tổ chức hôn lễ, nhưng giấy chứng nhận nhận , cần khách sáo, là một nhà .”
Ông cụ Lôi mặc bộ áo đại cán phẳng phiu, mái tóc hoa râm, đây là đầu tiên ông gặp Lâm Vọng Thư, hiền từ : “Tiểu Lâm ? Mau , mau xuống .”
Nói , liền lệnh cho Thẩm Minh Phương bên cạnh: “Đây là vợ Điện Khanh, hôm nay chúng đầu tiên cùng ăn cơm, con tiếp đãi cho chu đáo.”
Thẩm Minh Phương bên cạnh sững sờ, nhưng vẫn gật đầu: “Đó là việc nên …”
Lâm Vọng Thư cũng lễ phép chào hỏi, đó cùng Lục Điện Khanh xuống.
Mộng Vân Thường
Lôi Chính Đức cũng ở đó, mặt cũng còn vương vết bầm tím, vẫn luôn cúi đầu, lên tiếng, cũng Lục Điện Khanh và Lâm Vọng Thư.
Lôi Chính Huệ càng rũ đầu xuống, ngây ngốc khăn trải bàn mặt.
Mọi hàn huyên vài câu, ông cụ Lôi liền ho một tiếng, : “Nói đến, hai nhà chúng đều là giao tình cũ bao nhiêu năm nay , khúc mắc nào tháo gỡ , hôm nay, Hoằng Đạo tập hợp với , chính là để rõ những chuyện của vãn bối các cháu.”
Ông lời , sắc mặt Thẩm Minh Phương bên cạnh liền trở nên khó coi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-tai-hon-voi-ban-than-chong-cu/chuong-134.html.]
Lục Hoằng Đạo : “Thực cũng chuyện gì lớn, vãn bối đ.á.n.h cãi vã cũng là chuyện thường tình, cháu nhớ hồi chúng học mẫu giáo, Điện Khanh còn đ.á.n.h với Chính Đức đấy, đó chẳng là nên xin thì xin , nên bồi lễ thì bồi lễ, trở thành bạn .”
Bố Lôi bên cạnh ho một tiếng, : “Đó là hồi chúng học ở trường mẫu giáo họ Ninh, nhớ đó là trường mẫu giáo của nhà thờ, lúc đó còn lễ Giáng sinh, trong trường mẫu giáo đặt một cây thông Noel, hai đứa vì tranh giành quà cây thông Noel mà đ.á.n.h .”
Ông , ông cụ Lôi ha hả: “Chẳng ! Đã bao nhiêu năm , lúc đó cũng mới giải phóng mười năm tám năm, bây giờ trường mẫu giáo đó sớm còn nữa !”
Cứ như , khí dường như càng thêm hòa hợp, phục vụ cũng dọn thức ăn lên, là mấy món ăn cũ phỏng theo cung đình.
Ông cụ Lôi hỏi Lâm Vọng Thư: “Ông , cháu ứng tuyển giáo viên trường trung học, dạy tiếng Anh ?”
Lâm Vọng Thư gật đầu, : “Vâng, thưa ông Lôi, hôm nay là ngày đầu tiên cháu , dạy tiếng Anh lớp 11 ạ.”
Lục Hoằng Đạo bên cạnh cũng ha hả : “Cháu Tiểu Lâm lên cấp ba là xuống nông thôn , ngờ tiếng Anh như , cũng thật là ngờ! Cháu từ nhỏ học tiếng Anh, học đến ngần tuổi , đến bây giờ vẫn học hiểu!”
Bố Lôi: “Quả thực là giỏi, giỏi thật, Chính Huệ nhà chúng cũng tham gia tuyển dụng, đây chẳng là nhận ! Bản lĩnh bằng, sánh bằng, sánh bằng !”
Vốn dĩ Lôi Chính Huệ bên cạnh cúi đầu, bóp c.h.ặ.t đũa, lên tiếng, bây giờ thấy điều , đỏ bừng mặt tía tai, càng thêm mất tự nhiên.
Hai ngày nay cô sống dễ chịu gì, ép hỏi một trận, mắng cho một trận tơi bời, em trai Lôi Chính Đức cũng giận dỗi với cô , suýt chút nữa thì đ.á.n.h , bây giờ cô lôi đến đây.
lúc , Lục Hoằng Đạo đột nhiên : “Cháu nhớ tiếng Anh của Chính Huệ vẫn là do Điện Khanh dạy ? Nói đến, cũng trách Điện Khanh, dạy cho Chính Huệ ?”
Bố Lôi: “Tiếng Anh của Điện Khanh như , thể dạy , là đứa trẻ Chính Huệ chí tiến thủ, học cái gì cũng đàng hoàng, học ! Hơn nữa nó cũng ngốc, như Tiểu Lâm, thông minh, cái gì cũng thành!”
Nói như , đều bật , Lôi Chính Huệ hổ đến mức mặt đỏ bừng, ngẩng đầu lên, nghiến răng nghĩ, hôm nay cô đến đây là để trêu chọc .
Lôi Chính Huệ cúi đầu, cảm nhận ánh mắt của Lâm Vọng Thư, liền vô thức sang, thấy Lâm Vọng Thư đang mỉm đ.á.n.h giá , nhất thời, sự hổ trào dâng trong lòng, gần như hận đến mức hai tay run rẩy.
lúc , ông cụ Lôi : “Nói đến, hai nhà chúng , nên thế nào thì thế nấy, vẫn cho rõ ràng.”