TRÙM TRƯỜNG! ANH MẤT NÃO À?😡 - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-05-01 16:35:25
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau những ồn ào tại văn phòng giám thị, khí giữa Trúc Dĩ và Mạn Lâm trở nên kỳ lạ. Trúc Dĩ bắt đầu áp dụng những luật lệ nghiêm khắc lên . Cô còn giảng giải nhẹ nhàng mà đó là một xấp đề dày cộm, ép Mạn Lâm giải quyết ngay tại chỗ mỗi giờ nghỉ trưa.

“20 phút cho 15 câu trắc nghiệm Anh văn. một câu, chép phạt cấu trúc đó 20 .” – Trúc Dĩ đặt chiếc đồng hồ bấm giờ lên bàn, gương mặt chút cảm xúc.

Mạn Lâm xấp giấy, cô: “Này, em đang trút giận lên vì mấy lời đồn đó ?”

rảnh để giận dữ. đang tối ưu hóa thời gian.” – Trúc Dĩ đẩy gọng kính – “Chỉ còn 3 ngày nữa là đến kỳ kiểm tra năng lực trường. Nếu lọt top 200, sẽ thực hiện quyền của thắng cược: Anh cột cờ và hét to '  mất não' ba .”

Mạn Lâm rùng . Hắn thể chịu đau, chịu phạt, nhưng bắt trò đó mặt trường thì thà bảo leo tường nữa còn hơn.

“Được! Em đợi đấy!”

Mạn Lâm vùi đầu đống đề. A Kiệt và Béo ngoài cửa lớp , tin nổi mắt . Đại ca của tụi nó, mà cầm b.út lâu hơn 5 phút là lăn ngủ, giờ đây đang mắm môi mắm lợi khoanh đáp án, mồ hôi chảy ròng ròng trán.

Tuy nhiên, sự yên bình đó kéo dài lâu. Lâm Tuệ khi thất bại ở khu xưởng chuyển sang một chiến thuật mới.

dùng quyền lực của đàn chị khối để cấm cản bất kỳ ai chơi với Trúc Dĩ. Trong giờ thể d.ụ.c, khi chia đội bóng chuyền, một ai chịu về đội của Trúc Dĩ. Cô lẻ loi giữa sân, bóng dáng nhỏ bé ánh nắng gắt trông phần đơn độc.

“Nghe ai chơi với nó là sẽ Mạn Lâm tới 'hỏi thăm' đấy, nhất là tránh xa .” – Tiếng thì thầm ác ý vang lên từ đám nữ sinh.

Trúc Dĩ khẽ nhếch môi. Cô vốn quen với việc cô đơn từ những năm cấp hai, nhưng cảm giác vu khống và gán ghép một cách vô lý vẫn khiến cô thấy khó chịu. Cô định lẳng lặng về phía hàng ghế đá thì một quả bóng chuyền từ bay tới với tốc độ cực nhanh, nhắm thẳng đầu cô.

Vút!

Một bàn tay to lớn vươn , bắt gọn quả bóng ngay khi nó chạm mặt Trúc Dĩ.

Mạn Lâm xuất hiện, vẫn mặc chiếc áo khoác đồng phục đen quen thuộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trum-truong-anh-mat-nao-a/chuong-11.html.]

“Đứa nào ném?” – Giọng Mạn Lâm trầm xuống, đầy đe dọa.

Sân tập im bặt. Mạn Lâm sang Trúc Dĩ, thấy cô vẫn bình thản nhưng đôi mắt chút mệt mỏi, lòng bỗng thắt . Hắn bộ học sinh đang mặt ở sân thể d.ụ.c, dõng dạc lớn:

“Nghe cho rõ đây! Kể từ giờ, Đường Trúc Dĩ là của Trương Mạn Lâm . Đứa nào ý kiến, đứa nào cô lập chơi , cứ việc bước đây chuyện với . Đừng giở trò lưng!”

“Mạn Lâm! Anh đừng quá đáng!” – Lâm Tuệ từ trong đám đông bước , mặt đỏ bừng – “Anh bảo vệ nó, sẽ mất hết uy tín với em thôi!”

“Uy tín của ở việc bắt nạt một đứa con gái!” – Mạn Lâm tiến gần Trúc Dĩ, bất chấp hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn , nắm lấy cổ tay cô kéo – “Thủ khoa, thôi. Ở đây khí ô nhiễm quá, cho em.”

Mạn Lâm kéo Trúc Dĩ đến sân thượng của tòa nhà thư viện – nơi vắng vẻ và lộng gió nhất trường. Hắn buông tay cô , lúng túng gãi đầu:

“Xin ... tại mà em mới đám đó nhắm .”

Trúc Dĩ cổ tay đỏ lên, sang Mạn Lâm. Cô thở hắt một : “Anh thực hiện một hành động vô cùng thiếu tính toán. Tuyên bố đó chỉ khiến những lời đồn thổi tăng thêm thôi.”

“Kệ nó!” – Mạn Lâm bệt xuống sàn sân thượng – “ chịu cảnh tụi nó bắt nạt em. là trùm trường cơ mà, bảo vệ em là việc nên .”

Trúc Dĩ xuống cạnh , về phía chân trời xa xăm: “Mạn Lâm, cảm ơn . đừng là ' của ', cứ như là... chiếm hữu .”

Mạn Lâm đỏ mặt, nghiêng gương mặt của Trúc Dĩ, thấy những sợi tóc mai của cô bay bay trong gió. Đột nhiên, cảm thấy tất cả những trận đ.á.n.h , những đua xe đây đều thật vô nghĩa so với khoảnh khắc bình yên .

“Này, nếu top 200... em sẽ ghét nữa chứ?” – Hắn hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như tiếng gió át mất.

Trúc Dĩ , bắt gặp ánh mắt mong chờ của . Cô khẽ , một nụ thật lòng nhất từ khi trường đến nay:

bao giờ ghét . chỉ ghét cái cách lãng phí thời gian của thôi.”

Khoảnh khắc đó, Mạn Lâm rằng, dù thức trắng 100 đêm để giải đề, cũng cam lòng.

Loading...