TRÙM TRƯỜNG! ANH MẤT NÃO À?😡 - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-30 12:01:02
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Đường Trúc Dĩ bước cổng trường với một quầng thâm nhạt mắt—hệ quả của việc thức đến 2 giờ sáng để soạn một "Lộ trình hồi sinh đại não" dành riêng cho Trương Mạn Lâm. Cô dành cả đêm để phân tích các sai của và nhận : Mạn Lâm dốt, chỉ hổng kiến thức căn bản trầm trọng và một lối tư duy quá khác biệt so với .

Vừa chỗ, Trúc Dĩ kịp lấy sách vở thì một bóng đen lớn bao trùm lấy mặt bàn.

Rầm!

Một xấp tiền lẻ tờ 500 đồng và 1.000 đồng vuốt phẳng phiu, đặt ngay ngắn mặt cô. Trúc Dĩ ngước lên, thấy Mạn Lâm đang đó, mặt mày hốc hác, tay cầm một chiếc bánh bao đang ăn dở.

"Cái gì đây?" – Cô hỏi, chân mày khẽ nhướng.

"Học phí." – Mạn Lâm nuốt miếng bánh bao, giọng khàn – " tính , theo giá thị trường thì gia sư thủ khoa đắt. Đống là tiền thắng đua xe... , tiền thêm tối qua. Em nhận bắt đầu dạy ."

Trúc Dĩ đống tiền lẻ, bàn tay đầy vết chai sạn của . Cô thu tiền, chỉ đẩy xấp tiền ngược phía :

"Đã là kèo cược thì chuyện học phí. Anh dùng tiền mua sữa mà uống cho thông minh . Bắt đầu từ chiều nay, 5 giờ tại thư viện. Ai đến muộn hơn thêm 10 bài đạo hàm."

Mạn Lâm khựng , khóe môi khẽ giật giật: "Mười bài? Em định g.i.ế.c ?"

"Mười một bài." – Trúc Dĩ lạnh lùng bổ sung.

"Được ! 5 giờ! Em chơi ác quá!" – Mạn Lâm gầm gừ lưng bỏ , nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ.

5 giờ chiều, Thư viện trường Thanh Thanh.

Đây là nơi mà Trương Mạn Lâm thề là cả đời sẽ bao giờ đặt chân nếu bắt buộc. Mùi giấy cũ và sự im lặng tuyệt đối khiến thấy ngứa ngáy chân tay.

Trúc Dĩ đó từ bao giờ, mặt cô là hai chồng sách cao ngất ngưởng. Cô đẩy một tờ giấy về phía :

"Bài kiểm tra năng lực sơ bộ. Anh 30 phút để 20 câu trắc nghiệm toán cơ bản . Không dùng điện thoại, hỏi A Kiệt, và cấm vẽ thêm quái vật."

Mạn Lâm vò đầu bứt tai. Hắn những con x, y mà cảm thấy chúng như đang tập võ trang giấy. Sau 15 phút, bắt đầu mất kiên nhẫn, chân rung liên tục cái bàn gỗ phát tiếng kêu kít kít.

"Tập trung ." – Trúc Dĩ ngẩng đầu khỏi cuốn sách tiếng Anh, nhưng giọng như radar định vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trum-truong-anh-mat-nao-a/chuong-6.html.]

"Trúc Dĩ, tại tìm x khi mà nó rõ ràng đang ngay đó?" – Hắn chỉ đề bài, mặt đầy vẻ đau khổ.

Trúc Dĩ thở dài, cô đặt b.út xuống, kéo ghế gần hơn. Khoảng cách gần đến mức Mạn Lâm thể thấy hàng lông mi dài của cô rung động lớp kính. Hắn bỗng thấy cổ họng khô khốc.

"Mạn Lâm, ." – Cô lấy một ví dụ thực tế – "Giống như việc tìm đường tắt để giao hàng nhanh nhất . x là quãng đường , và các dữ kiện còn là các con phố. Nếu tìm x, đội xe thồ của sẽ phá sản."

Cách giải thích lập tức hiệu quả. Mạn Lâm sáng mắt : "À... hóa . Sao mấy lão thầy giáo thế ngay từ đầu?"

Hắn bắt đầu cầm b.út xoạch xoạch. Trúc Dĩ lặng lẽ quan sát. Khi tập trung, hàng lông mày rậm nhíu , vẻ ngông cuồng thường ngày biến mất, đó là một nét nam tính và nghiêm túc khiến tim cô khẽ hẫng một nhịp. Mắt cô bỗng chăm chú đường nét gương mặt .

lúc đó, một giọng trầm ấm, phong thái lịch lãm vang lên cắt ngang bầu khí của hai :

"Trúc Dĩ? Em vẫn về ?"

Trúc Dĩ ngẩng lên, gương mặt vốn lạnh nhạt bỗng chốc trở nên nhu hòa hơn: "Anh Hàn Triết?"

Hàn Triết – Hội trưởng hội học sinh, nam thần năng của trường Thanh Thanh bước tới. Anh cầm tay một cuốn sách về kinh tế, mỉm dịu dàng với Trúc Dĩ, phớt lờ sự tồn tại của Mạn Lâm.

"Anh vài chỗ trong tập tài liệu ôn thi học sinh giỏi thảo luận với em. Nếu em rảnh..."

Cạch cạch!

Mạn Lâm gõ cây b.út xuống bàn, từ từ  dậy. Hắn cao hơn Hàn Triết nửa cái đầu, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích khó chịu:

"Này Hội trưởng, thấy chúng đang bận học ? Đến thì xếp hàng ?"

Hàn Triết lúc mới đưa mắt Mạn Lâm, nụ vẫn đổi nhưng ánh mắt đầy ẩn ý: "Ồ, là Trương ? ngờ thư viện là nơi đón tiếp cả những học sinh... cá biệt như đấy."

Không khí trong thư viện lập tức giảm xuống tuyệt đối. Trùm trường và Hội trưởng—hai thái cực của trường Thanh Thanh— đầu tiên trực diện đối đầu, và cái cớ chính là cô gái nhỏ thủ khoa đang giữa.

Trúc Dĩ qua , thản nhiên đẩy gọng kính:

"Muốn cãi thì sân bóng. Ở đây là nơi để dùng não, dùng mồm. Mạn Lâm, xuống nốt câu 20. Anh Hàn Triết, 10 phút nữa em sẽ xem tài liệu cho ."

Mạn Lâm nghiến răng xuống, nhưng bài, cứ lườm Hàn Triết như ăn tươi nuốt sống đối phương. Trong đầu chỉ một suy nghĩ duy nhất: Cái tên mọt sách  định cướp gia sư của ? Mơ !

Loading...