Tiếng còi cảnh sát vang lên từ đằng xa (thực chất chỉ là tiếng còi hú từ một ứng dụng điện thoại của Trúc Dĩ kết nối với loa cầm tay) khiến đám đông của Đại Hùng hoảng loạn. Chúng nhanh ch.óng rút lui, mang theo cả tên trùm đang choáng váng. Lâm Tuệ Trúc Dĩ với ánh mắt hận thù sợ hãi khi biến mất bóng tối.
Khu xưởng trở vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. A Kiệt và Béo vội vàng chạy đỡ Mạn Lâm, nhưng gạt tay , đôi mắt vẫn dán c.h.ặ.t cô gái nhỏ đang đó với chiếc máy phát laser tự chế.
“Em... em thật sự điên , Đường Trúc Dĩ!” – Mạn Lâm gầm lên, nhưng giọng run rẩy. Hắn tiến gần, túm c.h.ặ.t lấy hai vai cô, lắc mạnh – “Em nếu tụi nó sợ cảnh sát mà lao em thì ? Hả? Em định dùng cái đèn pin đó để đ.á.n.h với gậy sắt ?”
Trúc Dĩ khẽ nhíu mày vì đau, nhưng cô lùi bước. Cô vết rách khóe môi đang chảy m.á.u của , xuống bàn tay đang run lên bần bật.
“Hầu hết những kẻ bắt nạt học đường sẽ tháo chạy khi đối mặt với rủi ro pháp lý và sự hiện diện của chính quyền. chỉ đơn giản là đặt chúng thế bí.” – Cô bình thản đáp – “Và nó là đèn pin. Nó là thiết khuếch đại ánh sáng bằng phát xạ kích thích.”
Mạn Lâm cô trân trân, đột nhiên buông tay, gục đầu vai cô. Sức lực của như rút cạn trận chiến và cơn lo sợ tột độ .
“Đừng thế nữa... ơn.” – Hắn thì thầm, thở nóng hổi phả cổ cô.
Trúc Dĩ sững sờ, tim cô lúc đập nhanh như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Đôi tay cô định đẩy theo thói quen tránh sự tiếp xúc cơ thể, nhưng cuối cùng nhẹ nhàng choàng tay ôm vai . Một hành động trong vô thức của cô.
Sau khi sơ cứu qua cho A Kiệt và Béo, Trúc Dĩ yêu cầu Mạn Lâm chở cô về một nơi. Không nhà cô, mà là một hiệu t.h.u.ố.c tây.
Cô mua một túi đầy bông băng, t.h.u.ố.c sát trùng và vài miếng dán giảm đau. Sau đó, cả hai băng ghế đá ở một công viên vắng .
“Ngồi yên.” – Trúc Dĩ lệnh khi thấy Mạn Lâm cứ lóng ngóng né tránh miếng bông tẩm cồn.
“Đau đau, nhẹ tay thôi!” – Trùm trường Thanh Thanh, kẻ một chấp năm tên côn đồ, giờ đây đang nhăn mặt như một đứa trẻ khi sát trùng vết thương.
Trúc Dĩ gì, cô tập trung xử lý vết rách khóe môi . Dưới ánh đèn đường vàng vọt, gương mặt của Mạn Lâm hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn một vẻ phong trần, mạnh mẽ, nhưng sâu trong đôi mắt đó là sự hờ hững của một đang lạc lối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trum-truong-anh-mat-nao-a/chuong-9.html.]
“Mạn Lâm, tại chọn con đường ?” – Cô đột ngột hỏi khi đang dán miếng băng cá nhân lên gò má .
“Con đường nào?”
“Con đường trùm trường. Anh tư duy , khả năng lãnh đạo, và gia đình giàu , hạnh phúc. Tại biến thành một kẻ bạo lực?”
Mạn Lâm im lặng một lúc lâu. Hắn xuống bàn tay , những vết chai sạn chỉ do đ.á.n.h mà .
“Gia đình hạnh phúc? Em thấy ông già bao giờ ? Ông chỉ ném tiền mặt và bảo 'đừng mặt tập đoàn'. Trong mắt ông , là một món hàng . Đám A Kiệt, Béo... chúng nó là những duy nhất coi là một con , chứ một công cụ.”
Hắn nhạt, một nụ đầy cay đắng. “Làm trùm trường thì ít nhất cũng bảo vệ những theo . Ở cái thế giới , nếu não như em , thì ít nhất nắm đ.ấ.m.”
Trúc Dĩ thu dọn túi t.h.u.ố.c, cô thẳng mắt : “Thế giới của nắm đ.ấ.m chỉ đưa đến khu xưởng cũ đó thôi. Thế giới của tri thức sẽ đưa xa hơn, đến nơi mà ai thể coi là 'món hàng '. Kèo cược vẫn còn hiệu lực, Trương Mạn Lâm. Đừng để thắng một cách dễ dàng như .”
Mạn Lâm cô, trái tim đập mạnh một nhịp. Hắn nhận , cô chỉ thắng kèo, mà cô đang cố gắng kéo khỏi vũng lầy mà tự dìm suốt bao năm qua.
“Yên tâm. sẽ để thua em , thủ khoa.” – Hắn kiên định – “ nếu top 200, chỉ bắt em hầu một tháng .”
Trúc Dĩ nhướng mày: “Chứ gì?”
Mạn Lâm sát gần, cách chỉ còn vài centimet. Hắn đôi môi nhỏ nhắn của cô, đôi mắt sáng ngời lớp kính.
“Lúc đó sẽ cho em .” Anh cúi xuống ghé sát tai cô, thì thầm.
Hắn nổ máy xe, đưa cô về nhà. Đêm đó, Trúc Dĩ giường, tay chạm khẽ bờ vai nơi gục . Còn Mạn Lâm, bàn học, lật mở trang sách Toán với một tâm thế khác. Hắn học vì sợ mắng "mất não" nữa, mà học để thể ngang hàng với con gái chiếu ánh mặt trời bóng tối của cuộc đời .