“ mà, tòa nhà đắt quá! Trong tài khoản của chúng nhiều tiền như !”
“Không , xưởng tiền, tiền mà!”
Chị Trịnh: … Chị suýt chút nữa quên mất, Tống tổng là một kim chủ lớn, một kim chủ đặc biệt tiền!
Chu Tam Cường và Chu Hạo Bác Tống Chiêu Đệ mua nhà, thi bày tỏ đến xem thử. Xem xong tòa nhà đó, Chu Tam Cường bắt đầu suy nghĩ xem mở siêu thị ở thì hơn .
Chu Hạo Bác : “Tống tổng, thấy quảng trường bên ngoài cần quy hoạch , giống như bây giờ bụi bay mù mịt, nếu trời nắng thì còn đỡ, trời mưa căn bản ai đến.”
Chu Tam Cường xen : “Còn đối diện là khu dân cư, đó là một lượng khách hàng khổng lồ. vì ở giữa là đường lớn, bọn họ qua đây bất tiện. Cho nên đề nghị bàn bạc với bên chính quyền một chút, nếu xây một cây cầu vượt dành cho bộ ở giữa thì quá, thuận tiện cho dân đối diện qua đây.”
Tống Chiêu Đệ vui mừng Chu Hạo Bác và Chu Tam Cường, một năm nay bọn họ tiến bộ thật lớn! Cô : “Các đều lý. Sau khi về, đưa cho một phương án , xem chỗ nào còn cần thiện.”
Chu Tam Cường hỏi: “Tống tổng, cô định mua tòa nhà ?”
“Ừ, quyết định .” Tương lai khu vực đường Giải Phóng sẽ phát triển mạnh mẽ, sẽ xây dựng nhiều khu dân cư, hơn nữa giao thông cũng sẽ ngày càng thuận tiện.
Sau khi trở về, Tống Chiêu Đệ đem chuyện mua nhà cho Phó Đông Dương. Phó Đông Dương hề bất ngờ chút nào, chỉ hỏi một câu: “Tiền đủ ?”
“Đủ !” Tống Chiêu Đệ tươi như hoa: “Trước khi từ Hương Giang về, em tìm Lý Mộc Dương, rút một ức.” Số tiền dùng để mua nhà đủ, thậm chí còn dư dả.
Phó Đông Dương , ôm lấy Tống Chiêu Đệ, nhẹ nhàng hôn lên má cô một cái. Ai ngờ, mới hôn xong, Tống Chiêu Đệ đột nhiên dùng sức đẩy , đó khom nôn khan.
Phó Đông Dương ngơ ngác: “Sao ?” Anh đang định bước tới, Tống Chiêu Đệ đưa tay cản : “Anh đừng qua đây!”
“Tại ?”
“Trên hôi quá! Đừng gần em, tránh xa em một chút.”
“Anh hôi?” Phó Đông Dương ngửi ngửi hai cánh tay , ngửi ngửi quần áo, chút tủi : “Anh hôi chỗ nào? Ngày nào cũng tắm, quần áo cũng sạch sẽ mà.”
“Chính là hôi! Một mùi… em cũng diễn tả , hôi.”
Phó Đông Dương sức ngửi ngửi, xác định hề ngửi thấy mùi gì kỳ lạ. “Được , tắm, nhân tiện luôn quần áo.”
Phó Đông Dương lấy quần áo sạch, tắm từ đầu đến chân, sợ mùi lạ, còn đặc biệt tắm hai , dùng nước xối sạch sẽ từ xuống . Anh bước , hỏi Tống Chiêu Đệ: “Bây giờ hôi nữa chứ?”
Tống Chiêu Đệ nhíu mày: “Anh đừng qua đây! Anh vẫn hôi!”
Phó Đông Dương tủi cạn lời: “Anh mới tắm xong, thật sự hôi mà!”
“Được , đừng gần em quá! Đi xa một chút!”
Phó Đông Dương: … Tối hôm đó, hai ngủ riêng giường.
Ngày hôm , khi Phó Đông Dương , liền hỏi Chủ nhiệm Mã đến đưa tài liệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-673-anh-that-hoi.html.]
“Chủ nhiệm Mã, hôi ?”
Chủ nhiệm Mã sửng sốt một chút: “Hôi? Bí thư Phó, ngài hôi mà.”
“Chị qua đây ngửi thử xem.”
Chủ nhiệm Mã kinh ngạc, im nhúc nhích.
Phó Đông Dương: “Lại gần một chút, ngửi thử xem.”
Chủ nhiệm Mã đành bước lên vài bước, sức ngửi ngửi: “Không hôi mà! Còn mùi thơm của xà phòng nữa.”
Phó Đông Dương thở phào nhẹ nhôm: “ mà, thể hôi chứ?” Ngay đó lông mày Phó Đông Dương nhíu , rõ ràng hôi, tại Tống Tống hôi? Có khi nào mũi của Tống Tống vấn đề, ngửi mùi thơm mùi hôi?
Nghĩ đến khả năng , Phó Đông Dương yên nữa.
Nga
“Bí thư Phó, ngài ?” Chủ nhiệm Mã nghi hoặc hỏi, luôn cảm thấy Phó Đông Dương hôm nay là lạ.
Phó Đông Dương bắt đầu thu dọn đồ đạc: “Chủ nhiệm Mã, vợ thể bệnh , đưa cô đến bệnh viện một chuyến.”
“Hả?” Chủ nhiệm Mã giật nảy : “Bí thư Phó, Chiêu Đệ ? Bị bệnh gì?”
“Không là bệnh gì, đưa cô đến bệnh viện khám mới .”
“Vậy để liên lạc với Viện trưởng bệnh viện huyện , Chiêu Đệ qua đó cần đợi, lập tức thể khám bệnh ngay.”
“Ừ.” Phó Đông Dương chuẩn xong đồ đạc, đang định khỏi cửa, Chủ nhiệm Mã hỏi một câu.
“Chiêu Đệ ? Cảm mạo phát sốt? Hay là đau bụng?”
Bước chân của Phó Đông Dương khựng : “Đều , từ hôm qua cô là lạ , cứ gần là hôi. nghi ngờ mũi cô vấn đề.”
Chủ nhiệm Mã sửng sốt một chút, đó phì thành tiếng: “Bí thư Phó, Chiêu Đệ chắc bệnh . hai quả thực cần đến bệnh viện một chuyến, kiểm tra một chút.”
Phó Đông Dương nghi hoặc hỏi: “Không bệnh? Không bệnh tại còn đến bệnh viện?”
“Chiêu Đệ thể là m.a.n.g t.h.a.i . Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhạy cảm với mùi, cảm thấy ngài hôi là chuyện bình thường.”
Phó Đông Dương cảm thấy đầu óc “oanh” một tiếng, dường như một đạo sấm sét nổ tung đỉnh đầu. Hồi lâu , mới phản ứng , vui mừng hỏi: “Chủ nhiệm Mã, chị Tống Tống m.a.n.g t.h.a.i ? Thật ?”
Chủ nhiệm Mã : “Rất khả năng. rốt cuộc m.a.n.g t.h.a.i , còn đến bệnh viện kiểm tra mới .”
“Được ! Bây giờ sẽ đưa Tống Tống đến bệnh viện kiểm tra!” Phó Đông Dương vui mừng trực tiếp chạy ngoài, tốc độ nhanh như một cơn gió, chốc lát thấy bóng dáng .
Không ít đều thấy Phó Đông Dương vốn luôn điềm đạm chạy , kinh ngạc thôi, chạy tìm Chủ nhiệm Mã hỏi rõ tình hình.