Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 46: Cứu người

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:22:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôn đại phu cảm nhận lạnh kề sát cổ , Tùy Phong áo đen tỏa sát khí đáng sợ thì nhịn trợn mắt.

Khí thế ngạo mạn ban nãy lập tức tan biến, ông run lẩy bẩy mở miệng: “Đại… đại nhân… ngài… việc gì…”

Tùy Phong chỉ lạnh lùng Tôn đại phu lắp bắp, buông hai chữ: “Bốc t.h.u.ố.c!”

Tôn đại phu lập tức hiểu . Tuy Hắc Giáp Vệ xuất hiện ở Tế Nhân Đường nhưng giờ đang đao kề cổ, ông còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.

Ông vội vàng đầu thúc giục tiểu nhị: “Còn ngây đó gì, mau bốc t.h.u.ố.c cho vị cô nương !”

Hồng Thường thấy tay giúp đỡ cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, cầm lấy đơn t.h.u.ố.c tới chỗ Tôn chưởng quầy, đặt đơn t.h.u.ố.c lên quầy lấy một thỏi bạc nhờ tiểu nhị dẫn xuống bếp sắc t.h.u.ố.c.

Tiểu nhị nhanh tay bốc đủ t.h.u.ố.c, mang cho Hồng Thường sắc.

Tùy Phong cũng chẳng khó Tôn đại phu nữa, rút kiếm , một lời mà xoay rời , trở quán .

Thượng Quan Vũ tươi khẽ phe phẩy quạt lông về phía Quân Cửu Thần: “Hay cho câu ‘giữa trời đất trong vạn vật gì quý hơn mạng ’…

“Vị tiểu thư họ Giang đúng là đặc biệt.”

Trong mắt Quân Cửu Thần mơ hồ lộ vẻ phức tạp.

Không thiếu nữ tên Giang Vãn Kiều luôn khiến nhớ tới đó…

Hắn vẫn còn nhớ khi đó mới học y thuật luôn tràn đầy tinh thần học hỏi, thường nài nỉ che chở để nàng cải trang rời khỏi tướng phủ chữa bệnh cứu .

Tuy nàng ngoài mặt chỉ cho vui nhưng lẽ chính bản nàng cũng nhận rằng trong mắt dù là tên ăn mày ven đường kỹ nữ chốn phong trần đều gì khác biệt.

… đến nay vẫn phân biệt lúc đó nàng thật lòng chỉ giả vờ…

Khi Hồng Thường bưng chén t.h.u.ố.c nóng hổi nội đường thì mồ hôi thấm ướt trán Tống Vãn.

Tình trạng của thiếu phụ kéo dài quá lâu nên nguy hiểm.

May mà khi mũi châm cuối cùng hạ xuống lâu, thiếu phụ từ từ khôi phục ý thức.

Nàng vẫn còn mơ hồ, thể hé miệng nhưng vẫn nuốt nổi t.h.u.ố.c.

Tống Vãn bất chấp tất cả ghé sát bên tai nàng , : “Nuốt xuống! Mẹ con cô mới giữ tính mạng!”

Rồi nàng cùng với Hồng Thường đổ t.h.u.ố.c sắc xong miệng nàng .

Khóe mắt của thiếu phụ như rịn vài giọt nước mắt, theo bản năng phối hợp với động tác của họ.

Tuy cuối cùng t.h.u.ố.c đổ ngoài kha khá nhưng nàng vẫn uống hơn nửa chén.

lúc đó Lục La đưa bà mụ tới.

Thiếu phụ uống t.h.u.ố.c xong thì cảm thấy bụng đau dữ dội, nhưng nhờ Tống Vãn thi châm giữ mạch, thể dần khôi phục chút sức lực, theo bản năng bắt đầu dùng sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-46-cuu-nguoi.html.]

Sau đó những tiếng rên rỉ đau đớn đứt quãng vang lên từ trong nội đường.

Hai con Trần gia ngoài cửa thì mừng rỡ vô cùng.

Người tỉnh !

Tôn đại phu cũng hồn, ánh mắt sững sờ khó tin.

Người … rõ ràng hôn mê sắp c.h.ế.t, thể tỉnh !

Ông cảm nhận những ánh mắt nghi ngờ chất vấn đang dồn về phía , chợt nhớ đến đơn t.h.u.ố.c mà con nhóc kê, ông vô thức định đổ cho Tống Vãn dùng t.h.u.ố.c mạnh nào đó để thức tỉnh bệnh nhân, đây chẳng qua chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi.

ông nhớ bài học , sợ Hắc Giáp Vệ xuất hiện nên chỉ đành run rẩy khóe môi rốt cuộc dám thốt thêm lời nào.

tiếng rên rỉ trong phòng lịm dần như Tôn đại phu những tưởng.

Từng tràng kêu la kéo dài dứt truyền từ nội đường. Hồng Thường lấy thêm mấy lát nhân sâm thượng hạng mang .

Những xem bên ngoài dần dần cũng những tiếng kêu đau đớn đó ảnh hưởng, bất giác cũng thấy lo lắng theo.

cũng là ba mạng , phần đông đều lòng trắc ẩn, thầm cầu mong kỳ tích xảy .

Đặc biệt là những từng mang nặng đẻ đau càng cảm thấy xúc động.

Thời gian dần dần trôi qua. Một lúc lâu một tiếng yếu ớt tuy vang dội nhưng vẫn rõ ràng bỗng cất lên từ trong nội đường.

Trần Chí Cao thấy hai mắt chợt đỏ hoe, xúc động bật dậy.

Hắn mở to mắt, tin mẫu của : “Nương… đứa bé, là tiếng của đứa bé đó!”

Hắn dứt lời thì một tiếng yếu ớt nữa cũng vọng từ nội đường.

Hai tiếng trẻ thơ hòa lúc như trở thành giai điệu nhất.

Chẳng bao lâu Hồng Thường và bà đỡ mỗi bế một đứa bé bước . Trần Chí Cao và mẫu vội vàng chạy tới đón.

Trần Chí Cao chà tay lên áo, bế mà dám ngượng ngùng liếc trong phòng.

“Cô nương… nương t.ử ? Nàng… ?”

Lục La trao đứa nhỏ tay , thái độ chẳng mấy thiện cảm nhưng đầy kiêu ngạo: “Xem như ngươi cũng còn chút lương tâm.”

“Ngươi yên tâm, tiểu thư nhà , còn nguy hiểm! Ngươi chỉ cần ở yên đó mà chờ .”

Trần Chí Cao thấy sắc mặt đối phương thoải mái, đứa bé từng đại phu Tế Nhân Đường kết luận là qua khỏi giờ vẫn còn sống trong vòng tay , trong lòng bỗng thấy vững tin.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...