Trùng Sinh Mạt Thế: Ly Hôn Tra Nam, Điên Cuồng Tích Trữ Vật Tư - Chương 11: Dưới Lầu Tới Gõ Cửa
Cập nhật lúc: 2026-05-03 01:10:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhóm chủ sở hữu WeChat cũng luôn kêu ngừng, Tưởng Viện cảm thấy sống cùng vẫn là đừng tách rời quần chúng nhân dân thì hơn, tất cả tin nhắn đều xem từng cái một.
0802: Bây giờ mua máy phát điện còn kịp , em nào cùng mua …
0302: Giơ tay, mua.
0902: Bây giờ bên ngoài đều tĩnh lặng , ai ngoài mua chứ, phỏng chừng chúng ngay cả cổng khu chung cư cũng .
1201: Lỡ như nhiễm cái mụn rộp đó, đều đời nhà ma hết.
0802: Làm đây, nóng quá, cầu xin hàng xóm bụng thu nhận.
0902: Những hàng xóm mua máy phát điện đó, cống hiến chút nhiên liệu , nóng quá , cứu cứu bảo bảo !
0802: Người một đời bình an.
0601: Người một đời bình an +1
Nội dung phía , cô đại khái lướt qua một cái, đều là bảo những máy phát điện trong nhà, cống hiến một ít nhiên liệu, mang đến ban quản lý để duy trì máy phát điện.
Mua máy phát điện, chắc chắn sẽ mua nhiên liệu, nhưng đều là cá nhân mua, ai thể tích trữ bao nhiêu chứ.
Có @những mua máy phát điện đó, nửa ngày đều ai lên tiếng, trong nhóm từ đề nghị lúc đầu biến thành lên án .
0302: Cho dùng một chút , đều là hàng xóm, đừng như ?
0201: đúng , sắp c.h.ế.t nóng , cùng lắm chúng bỏ chút tiền, để các chịu thiệt…
0802: Sao ai gì, đến mức đó chứ…
1801: Nhà mua máy phát điện, nhưng cũng còn bao nhiêu nhiên liệu nữa, xin tha cho!
1402: , nhiên liệu của đều nhiều, thì đừng bắt cóc đạo đức nữa…
0802: Cô ai bắt cóc đạo đức, đều là hàng xóm, đến mức keo kiệt như , hơn nữa chúng trả tiền.
0202: Cho dù bỏ nhiên liệu , cho chúng đến chỗ các cọ cọ điều hòa, cái tổng chứ, dù thêm một cũng dùng bấy nhiêu nhiên liệu.
0302: đúng , cầu thu nhận…
…
0802: Còn hàng xóm nào mua sắm , chúng một đợt nối đuôi , luôn thể ngoài mà.
Anh hô hào như , thật sự ít hưởng ứng, đồng thời @ tổ chức mua sắm đó…
Những tin nhắn phía , thực sự chút xem nổi nữa.
Xem , một khi liên quan đến lợi ích của bản , tất cả đều là ích kỷ, đây chính là nhân tính.
Vẫn đang thầm may mắn, bản tham gia nối đuôi gì đó trong nhóm, cửa nhà liền bấm chuông.
“Có thể là ai ?” Mẹ rõ ràng chút căng thẳng.
“Để con xem!”
Tất nhiên ngoài , ngoài cửa camera giám sát mà, Tưởng Viện mở màn hình hiển thị ngoài cùng bên trái lên, cái là của cửa chính nhà bọn họ.
Có hai nam một nữ, trong đó một nam một nữ hình như chút ấn tượng, chắc là hộ gia đình tầng 20 lầu, lúc sửa nhà từng gặp, chắc là còn từng đến nhà tham quan.
Khu chung cư Lộc Sơn Nhã Uyển giai đoạn một đều là nhà cao tầng nhỏ, tầng 21 chính là tầng cao nhất .
Vốn dĩ trong lối an cô cũng lắp một cánh cửa, 2102 ở, liền khóa, ai ngờ lợi cho đám khách mời mà đến .
Tưởng Viện bấm nút đàm thoại, kết nối với cửa thể chuyện.
“Xin chào, chuyện gì ?”
Ba đó phỏng chừng cánh cửa của cô cho chấn động, ba giây mới phản ứng.
Người phụ nữ đó giành : “Người , xin chào, chúng là hàng xóm lầu, đó thấy nhà cô bật điều hòa, nhà các cô chắc là máy phát điện nhỉ!”
Tưởng Viện lên tiếng, bên đó đợi một lúc, thấy phản ứng.
Tiếp tục : “Là thế , em bé nhà còn quá nhỏ, thể đến nhà cô ở một lát , nhiệt độ phòng quá nóng, đứa trẻ chút chịu nổi.”
“Có ?” Thấy cô phản ứng, giục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-mat-the-ly-hon-tra-nam-dien-cuong-tich-tru-vat-tu/chuong-11-duoi-lau-toi-go-cua.html.]
“Xin , tiện lắm.” Nói xong, Tưởng Viện trực tiếp bấm nút kết thúc.
Được cái rắm, cho các , một nhà đầy vật tư của bà đây chẳng bại lộ hết .
“Alo, alo,” Người phụ nữ đó gọi hai tiếng, thấy cô thực sự cúp máy , còn vỗ vỗ cửa, trong miệng sạch sẽ buông một câu.
Điều khiến cô ngờ tới là, ba đó về, mà xoay về phía 2102.
Tưởng Viện vội vàng mở một màn hình hiển thị khác lên, phỏng chừng lời lẽ cũng tương tự, chỉ là gọi nửa ngày cũng ai mở cửa.
Đẹp lắm, cô cũng lên tiếng nữa, giả c.h.ế.t ai mà chẳng .
Ba c.h.ử.i rủa ầm ĩ xuống lầu, cùng dùng điều hòa, tiếng cục nóng mở cửa sổ là thể thấy, để cho an , vẫn nên bật quạt thì hơn.
Cô một dự cảm mãnh liệt, mất điện phỏng chừng lâu sẽ , cho nên vẫn cẩn thận một chút.
“Viện Viện, lầu quả thực một đứa trẻ, phỏng chừng cũng chỉ ba bốn tuổi, là cho đứa trẻ qua đây , nhỏ như .”
Bố liếc một cái, cho bà một ánh mắt tóc dài kiến thức ngắn: “Hôm nay bà cho nó lên đây , ngày mai thì , ngày thì ?”
“Bố con đúng, , tình huống , chúng tuyệt đối thể mềm lòng, nếu hôm nay cho bọn họ qua đây, ngày mai cho qua, bọn họ những ơn , mà còn c.h.ử.i đấy.”
Bố khá tán thành quan điểm của : “Thăng gạo ơn, đấu gạo thù, chính là ý .”
“Ngoài , nhà chúng nhiều đồ như , chỉ cần là sẽ phát hiện.
Đến lúc đó trong nhà bọn họ cái ăn cái uống nữa, chắc chắn sẽ nghĩ cách lấy từ chỗ chúng , qua nhiều sẽ thành tự nhiên.”
Vừa nhắc đến chuyện chia đồ, như lâm đại địch: “Vậy thì , những ngày tháng như thế còn sẽ kéo dài bao lâu, những đồ ăn , còn sợ đủ, thể lợi cho bọn họ .”
“Ừm. Nếu đổi là chúng cầu xin , cũng sẽ thấy Tiểu Noãn là một đứa trẻ mà thu nhận con bé .”
Dù , bố ruột của con bé còn mặc kệ sống c.h.ế.t của con bé mà.
“Không nữa, hai bố con hôm nay ăn gì, cho hai .”
Thấy dáng vẻ bừng tỉnh đại ngộ của , trong lòng Tưởng Viện tính toán.
“Sườn xào chua ngọt , thêm một đĩa khoai tây thái sợi xào chua cay nữa, đều là món khai vị.”
“Được, con gái ăn thì cho con.”
Mẹ vui vẻ nấu cơm, cô lo lắng mùi vị gì đó sẽ bay ngoài.
Máy hút mùi trong nhà là cấu hình cao nhất, một chút mùi cũng , hiệu quả cực đỉnh!
Ngay lúc bọn họ đang thong dong gặm sườn, chuông cửa reo lên.
Mẹ kiếp, còn xong đây!
Tưởng Viện phẫn nộ chạy đến chỗ huyền quan, mở camera giám sát lên.
Ủa, là 2102.
Có nên mở cửa , chần chừ ba giây , quyết định mở.
Bấm nút đàm thoại: “Xin chào, chuyện gì ?”
“ là 2102 phòng bên cạnh, xin chào, kết bạn WeChat với cô, cô thấy thì đồng ý một chút, quả dưa hấu tặng cho ăn.”
Cái quái gì ?
Qua đây tặng dưa hấu?
“Cạch~” Tưởng Viện mở cửa, gã trong hồ lô rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì.
“Có chuyện gì ?”
Rất rõ ràng, gã ngờ cô mở cửa, một cái , khôi phục trạng thái bình thường.
“Hôm nay lầu qua gõ cửa, nghĩ bọn họ cũng qua nhà cô .”
Hóa là chuyện !
“ !”