Trùng Sinh Năm 1976: Làm Tổ Tông Trong Lòng Mẹ Chồng - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:15:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đoàn trưởng Cố cũng lên tiếng, rõ ràng là để tự xử lý.

 

Lục Cường Hoa đến mặt Chu Hưng Hoa, cảm thấy ông chút quen mặt, nhưng tuyệt đối quen .

 

Anh trầm giọng hỏi:

 

“Tại mạo danh là của ?

 

đúng là một chú ba ruột, nhưng năm ngoái qua đời , ông rốt cuộc là ý đồ gì?”

 

Chu Hưng Hoa đầu tiên đối mặt chuyện với quân đại biểu, hai tay cung kính đặt thắt lưng, rụt cổ khom lưng lắp bắp :

 

chính là đổi phòng bệnh cho con dâu thôi, dám mạo danh chú của .

 

Chúng đúng là quan hệ mà, tính theo họ của em họ của họ của—”

 

Lục Cường Hoa động tác ngăn ông tiếp tục , đầu về phía trạm y tá.

 

Cũng mà bận thế, các y tá đều ngoài việc hết .

 

Hành lang cũng nhiều , từ đầu đến đầu , bụng bầu, sinh xong, đàn ông đàn bà già trẻ lớn bé, đều giả vờ như đang dạo, nhưng thực chất là đang chôn chân ở hành lang.

 

Đặc biệt là vợ của Đoàn trưởng Cố, ở cửa phòng đơn, đôi mắt hạnh xinh phát tia sáng rực rỡ.

 

Thấy liếc qua, cô vội cúi đầu giả vờ lau nước miếng cho em bé.

 

Doanh trưởng Lục:

 

“......”

 

Anh ngẩng đầu hỏi y tá trưởng:

 

“Đồng chí, cho hỏi Chu Hưng Hoa lợi dụng quan hệ để hưởng thụ sự chăm sóc đặc biệt nào ?”

 

Y tá trưởng vốn mắt Chu Hưng Hoa từ lâu, tối ngày việc chính sự, cứ hò hét sai bảo, nhà cùng phòng bệnh khiếu nại nhiều :

 

“Ông mượn mà mượn đấy.”

 

Lục Cường Hoa :

 

“Còn phiền cô chi tiết một chút, nhất định điều tra cho rõ ràng.”

 

Anh vẫy vẫy tay, chiến sĩ trẻ nhanh ch.óng tới, lấy cuốn sổ nhỏ ghi chép lời kể của y tá trưởng.

 

Cố Khinh Chu cũng tới dự thính một cách quang minh chính đại.

 

Y tá trưởng hắng giọng :

 

“Ông hiểu lầm gia đình Đoàn trưởng Cố là gia đình thường dân bình thường, bắt vợ của Đoàn trưởng Cố chuyển ngoài ở phòng sáu , nhường phòng đơn cho gia đình họ.

 

Còn ông là chú họ xa của , loại như ?

 

Rất nhiều trong phòng bệnh chúng đều ông cứ mang cái vẻ cán bộ, ý thức giai cấp nồng nặc, ỷ thế h.i.ế.p , thấy vẫn nên điều tra thêm .”

 

Lúc Chủ nhiệm Vương , một câu đúng lúc:

 

“Ông còn tung tin đồn, Đoàn trưởng Cố là hộ quan hệ của nữa cơ.”

 

Chủ nhiệm Vương mỉm :

 

“Anh xem, cái là cái kiểu gì chứ.”

 

Lục Cường Hoa đầu định giải thích với Cố Khinh Chu, Cố Khinh Chu cưỡng ép bắt quàng họ nên cũng trách cứ, trêu chọc :

 

“Doanh trưởng Lục , xem nên chuyển nên chuyển đây?”

 

“Đoàn trưởng Cố ngài đừng đùa với nữa.”

 

Doanh trưởng Lục nén giận:

 

“Đồng chí Thanh Mai là nhân vật như thế nào, chúng đều học tập qua.

 

Sao thể để cô chịu ủy khuất .

 

Chuyện suy cho cùng là do , sẽ xử lý thật .”

 

Lúc một cô y tá trẻ ở trạm y tá :

 

“Ông còn định hối lộ Chủ nhiệm Vương nữa, Chủ nhiệm Vương kiên quyết nhận hồng bao.

 

thể chứng.”

 

Vợ Chu Hưng Hoa ở cửa sắc mặt tái nhợt.

 

Cái ca cầm tay trở nên âm ấm, còn định đưa tới tay doanh trưởng Lục, mời phòng bệnh thong thả trò chuyện cơ đấy.

 

cũng ngờ hai trẻ tuổi lai lịch như , là cấp trực tiếp của quân đại biểu.

 

Trong lòng bà hối hận vô cùng, rằng chồng gây họa lớn .

 

Chu Hưng Hoa quét mắt xung quanh, thấy nhiều đang xem trò của .

 

Những lời bốc phét mấy ngày nay vạch trần bàn dân thiên hạ, cái mặt già của ông đúng là chẳng còn chỗ nào mà giấu.

 

Ông tiến lên xin Cố Khinh Chu, nhưng ánh mắt doanh trưởng Lục ông như ăn tươi nuốt sống, khiến m-áu ông như đông cứng .

 

Nhớ lời Chủ nhiệm Vương “núi cao còn núi cao hơn, giỏi còn giỏi hơn” khuyên ông đừng coi thường khác.

 

Ông nghĩ tới dáng vẻ Triệu Ngũ Hà sáng nay, rõ ràng là sẽ màn vỗ mặt , cứ đợi ông mất mặt.

 

Toàn ông nhịn mà run rẩy, cổ họng khô khốc như bốc hỏa.

 

Lục Cường Hoa đến mặt Chu Hưng Hoa, trầm giọng :

 

“Đi theo .”

 

“...

 

Được...

 

.”

 

Chu Hưng Hoa mới nhấc chân lên, phát hiện tay chân rụng rời hết sức lực, ông vịn tường mới từng bước theo .

 

Chủ nhiệm Vương trong tay vẫn còn cầm hồ sơ của Thanh Mai, thấy doanh trưởng Lục tìm Chu Hưng Hoa, bà đến mặt Cố Khinh Chu :

 

“Đoàn trưởng Cố, xem đây là các chỉ c-ơ th-ể hai mươi tư giờ sinh.”

 

Chủ nhiệm Vương đưa hồ sơ cho Cố Khinh Chu :

 

“Tất cả các chỉ đều đạt chuẩn, cả thiếu m-áu cũng .

 

Tình hình sữa cũng , ở quan sát thêm bốn mươi tám giờ nữa, vấn đề gì là thể xuất viện .”

 

“Đa tạ Chủ nhiệm Vương.”

 

Cố Khinh Chu yên tâm mỉm :

 

“Vợ phụ lòng chăm sóc của dành cho cô , miếng nào xào miếng nấy, đồ bổ dưỡng lãng phí một chút nào.”

 

Chủ nhiệm Vương và các y tá thấy lời , Cố Khinh Chu hề nổi giận, ai nấy đều bật .

 

Thanh Mai bọn họ chuyện, đang lén vợ Chu Hưng Hoa đấy.

 

Chu Hưng Hoa doanh trưởng Lục đưa đến phòng bệnh trống để thẩm vấn , vợ ông thì ánh mắt vô hồn bệt xuống đất, miệng lẩm bẩm những lời ai hiểu nổi.

 

Y tá tới đỡ bà dậy, bà đầu trong phòng bệnh mắng c.h.ử.i cô con dâu đang im lặng lời nào:

 

“Nếu vì cô, bố chồng cô thể mất mặt lớn thế ?

 

Đồ phá gia chi t.ử, đồ chổi nhà cô!”

 

Y tá tức giận :

 

“Chuyện là do bản già các gây , liên quan gì đến đồng chí sản phụ chứ?”

 

Vợ Chu Hưng Hoa :

 

“Hôm nay nó mà sinh cho một đứa cháu trai, sẽ lột da mặt nó lót giày !”

 

Con dâu Chu Hưng Hoa vẫn giường bệnh, dường như quá quen với những lời mắng c.h.ử.i của bà .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-nam-1976-lam-to-tong-trong-long-me-chong/chuong-154.html.]

Y tá lôi kéo vợ Chu Hưng Hoa đưa bà ngoài hành lang, chỉ mũi :

 

“Bà mà còn la hét ở đây nữa là đuổi bà ngoài ngay lập tức!

 

Ở đây là bệnh viện Quân y, nhà bà .”

 

Thanh Mai nghiêng đầu ngóng động tĩnh phòng bên cạnh, bất thình lình thấy , vội vàng giả vờ thẳng, bế con lên xốc xốc.

 

Cố Khinh Chu mà buồn , những lời thô tục bẩn thỉu bẩn tai, bèn cúi ghé tai cô :

 

“Nghe thấy gì ?”

 

Thanh Mai ngẩng đầu :

 

“Chu Hưng Hoa sẽ ?

 

Doanh trưởng Lục chắc thông báo về xưởng dệt hai chứ?”

 

Cố Khinh Chu :

 

“Thông báo phê bình là chắc chắn , cái ghế chủ nhiệm của ông cũng vững .”

 

Thanh Mai ngẩn .

 

Cố Khinh Chu giải thích:

 

“Quân đại biểu là chức vụ vô cùng nghiêm túc, trong tay thực quyền.

 

Nếu ai cũng giống như Chu Hưng Hoa gây sóng gió thì sẽ khó việc lắm.

 

Xưởng dệt hai năm nay sáp nhập ít nhà máy, công việc của Lục Cường Hoa ở bên đó triển khai mấy thuận lợi, vài lão làng thấy trẻ tuổi nên lúc nào cũng tìm cách đè bẹp cái uy của .

 

Vừa nhân tuyển thích hợp dâng tới tận cửa, Lục Cường Hoa nhất định sẽ g-iết gà dọa khỉ, răn đe một lũ ỷ già lên mặt .”

 

Thanh Mai :

 

“Con dâu ông sắp sinh , lúc ?”

 

Cố Khinh Chu hạ thấp giọng :

 

“Theo thấy, con dâu ông chắc vui .”

 

Thanh Mai nghĩ nghĩ thấy Cố Khinh Chu cũng đúng.

 

Con dâu mà còn dám từ nhà chồng chạy trốn định về nhà đẻ sinh con, chứng tỏ ở nhà chồng sống chẳng dễ chịu gì.

 

Hai gia đình cao thấp, nếu gia đình cao mà tố chất cao một chút thì cũng dễ việc, dáng vẻ của Chu Hưng Hoa và vợ ông thì e là ở nhà càng mưa gió hơn.

 

Thanh Mai khẽ thở dài một tiếng.

 

Cô gặp gia đình như Cố Khinh Chu và Triệu Ngũ Hà, đúng là trân trọng.

 

Đứa bé trong lòng cô bỗng nhiên đạp chân một cái, Thanh Mai còn kịp phản ứng, bàn tay lớn của Cố Khinh Chu bế bổng con trai trong phòng hô lớn:

 

“Thay tã lót!”

 

Triệu Tiểu Hạnh đang bò bên giường lim dim, ngay lập tức tỉnh táo:

 

“Tới đây!”

 

Thanh Mai xoa xoa mũi, cảm thấy con đường của cô còn nhiều điều học hỏi đây.

 

dậy chuẩn rời , chợt thấy hành lang gọi .

 

Nhìn , hóa là thím Tần và Tiểu Quyên cùng mấy bạn rủ tới thăm cô.

 

Bọn họ thấy Thanh Mai vẫn hoạt bát khỏe mạnh thì cô sinh con vất vả gì, ai nấy đều mừng cho cô.

 

Vào trong phòng đơn, thím Tần và những khác hỏi han kỹ lưỡng tình hình của Thanh Mai và đứa bé, bày tỏ sự quan tâm hết mực dành cho Thanh Mai.

 

Biết Cố Khinh Chu khao khát con gái ít , thấy một thằng con trai, đều nghiêng ngả.

 

Cố Khinh Chu thẹn thùng chẳng lời nào, lặng lẽ mở nước ngọt cho uống.

 

“Ôi chao, đãi ngộ của chúng cao quá nhỉ, còn cả nước ngọt uống nữa.”

 

Cố Khinh Chu với một thím trong đó:

 

“Mọi uống, của đứa nhỏ sẽ lén lút uống sạch bách cho xem.”

 

Thanh Mai gọi là “ của đứa nhỏ” thì ngẩn một lát, đó mới sực nhận là đang gọi .

 

Thấy Cố Khinh Chu mím môi trộm, cô cũng gọi một tiếng:

 

“Bố của đứa nhỏ ơi, tã lót mới đừng quên giặt đấy nhé.”

 

Thím Tần :

 

“Ui cha, Tiểu Cố còn giặt tã lót nữa đấy?

 

Tã lót hồi nhỏ của nó cũng là do giặt cho đấy.

 

Thằng nhóc hồi đó mới hư cơ, tiểu một tí thôi là đòi tã sạch , cho là nó rung cả tường thành luôn.

 

Vừa mới xong, nó nhỏ thêm cho mấy giọt nữa, giờ nghĩ vẫn còn thấy giận đây .”

 

Cố Khinh Chu lớn nhắc chuyện hồi nhỏ, mặt mũi chẳng còn gì.

 

Đặc biệt là bà Triệu Ngũ Hà còn lên, từ phía đông phòng đơn khoa tay múa chân sang phía tây :

 

“Đấy là các bà thấy , trong sân từ đông sang tây, từ nam sang bắc cũng treo đầy tã lót của nó.”

 

Thanh Mai mà thấy vô cùng thú vị, thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu:

 

“Vậy hồi nhỏ ngủ quấy ạ?”

 

Triệu Ngũ Hà :

 

là một kẻ chuyên hành hạ khác mà.

 

Cứ bế trong lòng tới lui mới chịu, đừng là đặt xuống, chỉ cần thôi là nó gào lên ngay.”

 

Thanh Mai cúi đầu hôn một cái lên con trai, hàng lông mi cong v.út của nó mà cảm thán:

 

“Báu vật , thật sự cảm ơn con, chẳng hành hạ tí nào cả.”

 

Triệu Ngũ Hà ha hả với thím Tần và những khác:

 

“Thoắt cái mà chúng đều già , theo thấy thì cứ như chớp mắt một cái thôi.

 

May mà bây giờ vẫn còn , còn giúp con dâu bế cháu.”

 

Thím Tần và mấy thím khác cùng Triệu Ngũ Hà hồi tưởng những năm tháng hào hùng qua.

 

Tiểu Quyên thì lẻn đến bên cạnh Thanh Mai, kỹ báu vật một chút:

 

“Lông mi của nó còn dài hơn cả lông mi của em , lớn lên chắc chắn là một trai cho xem.

 

Da dẻ cũng trắng, con trai chị giống chị đấy.”

 

Thanh Mai :

 

“Đều bảo con trai giống , con gái giống cha, xem cũng lý.”

 

Tiểu Quyên :

 

“Sao thấy bà nội ạ?”

 

Thanh Mai :

 

“Hơi cảm nhẹ, sợ lây cho bọn chị nên vài ngày nữa mới tới.”

 

Tiểu Quyên gật đầu, sờ cái tay nhỏ nhưng dám chạm .

 

Thanh Mai nâng bàn tay nhỏ đưa đến mặt cô :

 

“Cứ như cái bánh bao nhỏ , em cứ tự nhiên sờ , .”

 

Tiểu Quyên thực lòng yêu quý trẻ con, cô hận thể ôm con của Thanh Mai mà hôn cho mấy cái.

 

thời gian qua ở bên cạnh Thanh Mai chờ sinh, qua kiến thức về phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cô rằng trẻ sơ sinh sức đề kháng thấp, nên tùy tiện chạm , nhất cũng đừng hôn.

 

 

Loading...