Trùng Sinh Năm 1976: Làm Tổ Tông Trong Lòng Mẹ Chồng - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:57:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạn học cũ và Hoàng Văn Bật đều thương, một ngã xuống đó trúng đầu, chấn động não, coi như là còn khá may mắn.

 

Hoàng Văn Bật may mắn cũng đúng là may mắn, sét đ-ánh ch-ết, coi như là tìm đường sống trong chỗ ch-ết, nhưng cánh tay trái cùng với nửa bả vai bỏng nặng, gân thịt đều chẳng còn, cánh tay coi như bỏ .

 

Người ch-ết ai khác, chính là Vương ở ngay bên cạnh Hoàng Văn Bật, may thiên lôi đ-ánh trúng, ngay tại chỗ còn thở.

 

Hoàng Văn Bật làng Nam Hà, bọn họ cứ tưởng là kẻ trộm máy cày.

 

Sau đó, chờ đến khi bạn học cũ Trịnh Đạo tỉnh , chỉ nhận việc Hoàng Văn Bật nhận hối lộ của bọn họ, dân làng Nam Hà bèn rầm rộ kéo sang định đòi bồi thường!

 

Đến làng Đông Hà, bọn họ đuổi tới tận sân phơi.

 

Mắt làng Nam Hà đều đỏ quạch lên cả .

 

Ba chiếc máy cày mẫu mới nhất, cao lớn, bánh xe cao gần bằng trưởng thành!

 

Đội trưởng Kim xong tiền căn hậu quả, sắc mặt thể khó coi hơn nữa.

 

Ba chiếc máy cày là do Thanh Mai liều mạng kiếm về, khi huyện, quân đội và ban trị sự đại đội bàn bạc mới mua .

 

Bọn họ hỏng một chiếc máy cày cũ nát sắp chạy nổi, mà đền một chiếc mới tinh ?

 

bây giờ sẽ báo công an.”

 

Cán bộ Vương ghé đầu nhỏ với Đội trưởng Kim:

 

“Bọn họ rõ ràng là tới gây sự.

 

Chắc chắn là chúng mua ba chiếc máy cày nên cố ý tống tiền.

 

Hoàng Văn Bật trừng phạt, lúc đầu bọn họ để bệnh viện, mặc kệ vết thương nhiễm trùng, việc thể truy cứu trách nhiệm pháp lý .

 

Hơn nữa cũng là do thợ lái máy cày của làng họ đồng ý thì Hoàng Văn Bật mới lái, đổ hết lên đầu chúng .”

 

Anh cả Vương Dương lúc cũng dẫn theo bà con lối xóm chạy tới, tay bọn họ cầm nông cụ, mang theo tư thế sẵn sàng liều mạng với đối phương.

 

Dám tới đây gây sự, tưởng làng Đông Hà chắc?

 

“Các hoặc là đền cho chúng một chiếc máy cày, hoặc là đừng hòng mang về.”

 

Tên Độc Nhãn Long làng Nam Hà vẻ ngoài dữ tợn, nghếch cổ ngậm điếu thu-ốc, đối mặt với Đội trưởng Kim, khinh thường cô là phụ nữ, cố sức hù dọa :

 

“Chúng ch-ết mất một đấy, một mạng đổi lấy một chiếc máy cày, các lỗ !”

 

Thanh Mai cùng Triệu Tiểu Hạnh và vây quanh chiếc máy cày, cho bất kỳ ngoại tộc nào tiến gần.

 

Người lái xe của nhà máy đang máy cày, khóa c.h.ặ.t cửa xe, hối hận vì nhận công việc .

 

Nếu mà hỏng máy cày, ăn thế nào đây.

 

Đội trưởng Kim lạnh lùng :

 

“Tiền căn hậu quả đều là do các , thể lời phiến diện từ một phía .”

 

Độc Nhãn Long :

 

“Cô tin bây giờ lái máy cày luôn ?

 

Có đem thì chúng cũng là lý!”

 

“Lý cái con khỉ, các đây là ăn cướp trắng trợn!”

 

Anh Phương cùng mười mấy giúp xây nhà cũng chạy tới, tay ai nấy đều cầm gạch:

 

“Mày dám động máy cày thử xem?”

 

Thanh Mai đầu tiên phát hiện đàn ông làng Đông Hà cũng thật dũng cảm, ai lâm trận bỏ chạy cả.

 

“Cậu bên kìa.”

 

Triệu Tiểu Hạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y Thanh Mai, bảo cô về phía xéo một chút.

 

Triệu Ngũ Hà dẫn theo một toán quân bà bầu, tay trái tay mỗi bên cầm một con d.a.o phay, đằng đằng sát khí xông tới.

 

Đột nhiên khí thế của đám đàn ông làng Đông Hà lấn át mất ba phần.

 

Tiểu Yến theo Triệu Ngũ Hà, sắc mặt cứng đờ, nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t một con d.a.o phay, mang theo tinh thần sẵn sàng hy sinh.

 

Anh Phương xua xua tay, đám đàn ông dừng bước nhường đường.

 

Triệu Ngũ Hà dùng d.a.o phay mở đường tới cạnh Đội trưởng Kim, hất cằm hỏi đối diện:

 

“Chính mày tới làng Đông Hà gây sự ?

 

Tới đây, mày tới , cứ nhắm đầu tao mà c.h.é.m !

 

Mày c.h.é.m xong đến lượt tao!

 

Đấy, chúng qua .”

 

Một đám đàn bà con gái đưa đầu , so với đầu bảo bọn họ đ-ập:

 

“Tới , nhắm chỗ !

 

Khui gáo ai mà chẳng !”

 

Trong đám , Tiểu Yến chảy nước mắt đưa đầu , giọng lí nhí:

 

“Tới... tới ...”

 

Thanh Mai nhất thời nên nên .

 

Độc Nhãn Long:

 

“......”

 

Đám đàn bà còn giống dân lưu manh hơn cả nữa.

 

Đội trưởng Kim thấy tình hình còn thể khống chế , tranh thủ với Độc Nhãn Long:

 

“Các bắt giữ của làng chúng đúng, tình hình khá phức tạp, các giải quyết thì chúng thể tìm đồng chí công an phối hợp xử lý, nhưng nếu các gây chuyện thì chúng cũng chẳng sợ .”

 

Thanh Mai và những khác phía cũng hét lớn:

 

“Chúng sợ chuyện , đ-ánh thì đ-ánh!”

 

Ba mươi mấy em phía Độc Nhãn Long là giả, đưa mắt hiệu cho em, hai khiêng Hoàng Văn Bật từ xe lừa xuống, lôi đến mặt Đội trưởng Kim.

 

Người làng Đông Hà bình thường cũng tự đ-ánh nh-au, nhưng đối mặt với ngoài thì đều đồng lòng hướng ngoại.

 

Tất nhiên cũng vì Hoàng Văn Bật quá đáng ghét, nên chẳng mấy xót xa.

 

Mọi thấy khiêng tới, cánh tay đen thui thương nặng đến thế, cũng chẳng để tâm lắm.

 

Độc Nhãn Long vốn dĩ dùng Hoàng Văn Bật để uy h.i.ế.p bọn họ, nào ngờ thấy Hoàng Văn Bật tuy bọn họ căng thẳng... nhưng cũng đến mức quá lo lắng, ngược giống như đang tìm đ-ánh nh-au một trận cho hạ hỏa .

 

lúc , từ xa truyền đến tiếng máy cày.

 

Làng chị em nhận điện thoại khẩn cấp của cán bộ Vương, họ hai của Hoa Nhi lái máy cày chở một xe đầy tới, phía còn hai chiếc máy cày chở theo.

 

Bọn họ mỗi cầm một viên gạch, từ xa khoa tay múa chân với đám Độc Nhãn Long.

 

Đám Độc Nhãn Long cứ tưởng làng Đông Hà im lặng tiếng thì dễ bắt nạt, hóa là một ổ lưu manh.

 

Hôm nay e là mang máy cày .

 

Hoa Nhi gào to:

 

“Ông chú năm của chị dâu thứ hai của họ ba nhà là công an đấy!

 

Tiểu Mai , cứ mạnh dạn mà xử bọn chúng !”

 

Thanh Mai trốn phía đột nhiên nhận ánh .

 

Nên xử nên xử, đó là một vấn đề.

 

Thanh Mai cảm thấy đỉnh đầu ai đó gõ nhẹ hai cái, cô ngẩng đầu thấy chú lái xe từ cửa sổ máy cày thò một cái mỏ lết đưa cho cô:

 

“Cô gái, dùng cái mà đ-ập.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-nam-1976-lam-to-tong-trong-long-me-chong/chuong-61.html.]

Thanh Mai:

 

“...

 

Vâng.”

 

Độc Nhãn Long phát hiện Thanh Mai ở phía đám đông, con mắt độc nhất của cứ híp mở ...

 

Thanh Mai cầm mỏ lết lên phía , bà con tự động nhường đường.

 

Thanh Mai bề ngoài bình tĩnh, nhưng nội tâm gào thét.

 

Mau ai đó cản , mới bắt đầu hẹn hò, tay còn nắm, thể đ-ánh nh-au tập thể .

 

Để tiền án thì qua khâu thẩm tra chính trị, yêu sẽ bay mất đấy!

 

Thanh Mai siết c.h.ặ.t mỏ lết mặt , đối diện với Độc Nhãn Long, mở miệng :

 

“Đồng chí công an đến điều giải ?”

 

Độc Nhãn Long chằm chằm Thanh Mai, đột ngột :

 

“Được.”

 

Thanh Mai trợn tròn mắt phượng:

 

“...

 

Anh cái gì?”

 

Độc Nhãn Long :

 

, chấp nhận điều giải mà.”

 

Anh còn “mà” nữa ?

 

Mọi đều tưởng tai hỏng , hoặc là não của Độc Nhãn Long hỏng .

 

Độc Nhãn Long thật sự ngờ thấy Thanh Mai ở đây.

 

Nhà ở dốc làng Nam Hà, thì chẳng ai chú ý, nhưng ngay con đường bắt buộc từ làng Đông Hà chợ.

 

Mỗi ngày đều thức dậy trong tiếng sấm.

 

Mỗi ngày đều thể từ sườn núi thấy một nữ đồng chí sức mạnh vô song vác xe đạp chạy đua với sấm sét.

 

Một hai thì là trùng hợp, ngày nào cũng thế thì đúng là ma !

 

Lại thấy dung mạo xinh hiếm của Thanh Mai, còn chiến tích vẻ vang của cô khi là góa phụ mà dễ dàng thu phục một vị sĩ quan cao cấp nào đó.

 

Độc Nhãn Long khẳng định chắc nịch, nhất định là yêu tinh già sắp đắc đạo!

 

Nếu sấm đuổi theo đ-ánh, đó là gặp thiên kiếp còn gì.

 

Tại vác xe đạp?

 

Đó là pháp khí đấy!

 

Chỉ là thuộc môn phái nào trong năm đại gia tộc Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Hôi.

 

Bình thường ăn đồ cúng ?

 

Giữa thanh thiên bạch nhật mà thể xuất hiện, chắc là luyện thành nhỉ?

 

Phong trào bài trừ mê tín dị đoan bỏ quên cô chứ!

 

Tai họa, đúng là tai họa nguyên chất!

 

Ánh mắt dò xét của Thanh Mai quét qua Độc Nhãn Long, cô dùng mỏ lết gõ gõ lòng bàn tay.

 

Chú lái xe đúng thật, hóa mỏ lết đúng là sát khí lớn!

 

Hắn sợ , thật sự sợ !

 

Đồng chí công an nhận báo án, ở đây tụ tập gây rối.

 

Rất nhanh, ngoài làng truyền đến tiếng còi xe cảnh sát.

 

Chuyện hề bình thường, đ-ánh nhỏ thì là tụ tập ẩu đả, đ-ánh lớn thì các làng lân cận đều quan hệ chằng chịt, chắc chắn sẽ tham gia , lúc đó cảnh tượng sẽ thể thu xếp .

 

Lần bọn họ cưỡi xe sidecar tới, thể hiện sự coi trọng nên điều tới năm chiếc xe van cảnh sát.

 

Độc Nhãn Long thấy đồng chí công an tới, với Thanh Mai:

 

“Cái đó...

 

để đại đội trưởng của các xử lý với chúng .

 

Cô đừng nữa.”

 

Thanh Mai thầm nghĩ, cũng chẳng đến lượt mặt .

 

Tiếp đó Độc Nhãn Long bảo lấy từ xe hai hộp sữa bột, vốn dĩ định tặng cho bệnh, bưng đến cho Thanh Mai :

 

“Đến vội vàng quá, chẳng đồ gì để cúng dường, đừng chê nhé.”

 

Cúng dường?

 

Hắn từng ch-ết một ?

 

Thanh Mai ôm hộp sữa bột, nghiêng nghiêng đầu, bọn họ rầm rộ kéo đến, rầm rộ kéo .

 

Phẩy tay áo một cái, chỉ để một Hoàng Văn Bật dở sống dở ch-ết đất rên hừ hừ.

 

là thần kinh mà.

 

Triệu Tiểu Hạnh gãi đầu tới:

 

“Người làng Nam Hà đúng là cái đó thật đấy.”

 

Thanh Mai hỏi:

 

“Cái gì?”

 

Triệu Tiểu Hạnh ghé tai Thanh Mai :

 

“Đầu óc đều chút vấn đề.”

 

Thanh Mai vô cùng đồng tình.

 

Đợi đến khi gần hết, Triệu Ngũ Hà tới vỗ vỗ hộp sữa bột, dắt d.a.o phay thắt lưng, ngưỡng mộ :

 

“Sao cúng dường cúng dường nhỉ, chúng đều là từng ch-ết sống , còn phân biệt đối xử thế?

 

Bị sét đ-ánh thì oai hơn ?”

 

Thanh Mai nhịn :

 

“Lúc đó oai thật mà, ha ha.”

 

Bây giờ nghĩ , đỉnh đầu vẫn còn thấy tê dại.

 

Triệu Ngũ Hà ha hả:

 

“Cứ như nó đang độ kiếp .

 

Được , phục , sữa bột thuộc về , vỏ hộp để cho , nhà mấy tờ tiền lẻ chẳng chỗ mà đựng.”

 

Triệu Tiểu Hạnh bọn họ chuyện mà hiểu, đến đây vội :

 

“Để cho em một cái hộp nữa nhé, em một đống khuy áo cần để.”

 

“Được , hai chia .”

 

Thanh Mai nghĩ thầm cho thì cô cứ uống, cùng lắm thì gặp trả lễ .

 

Nghĩ đến đây Thanh Mai gãi gãi đầu, cái gọi là đ-ánh quen ?

 

Bà đại nương họ Hoàng nãy còn đang ở nhà đ-ánh nh-au với Trần Xảo Hương, hai đ-ánh đến hăng hái, thấy tin tức thì đồng loạt ngẩn .

 

 

Loading...