Trùng Sinh Năm 1976: Làm Tổ Tông Trong Lòng Mẹ Chồng - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-04-22 17:04:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm đó về, chị dâu Phương vội vàng mang tới hai trăm cân khoai tây coi như lương thực đóng góp, mặt mày hớn hở.

 

Tiểu Cương suốt ngày lẽo đẽo theo Tiểu Yến phụ việc, cũng nghịch ngợm với đám bạn nữa, trông như lớn thêm hai tuổi.

 

Khoai tây thu hoạch chở đến nhà ăn của các đơn vị các cấp, lúc dùng đến máy cày.

 

Thanh Mai và Triệu Tiểu Hạnh một nhóm, lái máy cày chuyển đến các đơn vị trong huyện .

 

Chuyển chuyển , ngày hôm nay chuyển đến bộ đội 014.

 

Chiến sĩ gác cổng ai khác, chính là tân binh lúc Thanh Mai hiến tặng tiền tang vật.

 

Cậu thấy Thanh Mai thì sững , đó nhe răng :

 

“Đồng chí, là cô!

 

Lại đây đăng ký xong dẫn cô đến nhà ăn 3."

 

Thanh Mai rạng rỡ nhảy xuống máy cày :

 

“Ơ, đến ngay."

 

Lúc đăng ký, tân binh khẽ:

 

“Cô giỏi thật đấy, chỉ ... vác xe đạp, mà còn lái máy cày."

 

Thanh Mai nhận , :

 

“Không ngờ còn nhớ đấy."

 

Tân binh thật thà :

 

“Sao mà nhớ chứ, đoàn trưởng chúng còn tìm cùng vẽ ảnh chân dung mô phỏng nữa đấy."

 

“......"

 

Thanh Mai giữ khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc hỏi:

 

“Đoàn trưởng nào cơ?"

 

Tân binh :

 

“Thì mà cô đây đấy, cái nốt ruồi sống mũi ."

 

Cậu quanh một chút, thấp giọng :

 

“Dữ dằn lắm.

 

sợ cực kỳ."

 

Thanh Mai nén nụ đang chực trào lên gật đầu :

 

“Vậy cẩn thận một chút, đang gác cổng mà còn thể tùy tiện chuyện với ?"

 

Tân binh :

 

“Anh bắt , chỉ vài câu với cô thôi, thuộc quy trình hỏi han bình thường.

 

Đổi thành khác chẳng thèm tiếp."

 

Thanh Mai cố nén :

 

“Vậy cũng giỏi thật đấy."

 

Tân binh hì hì:

 

“Quá khen."

 

Đăng ký xong, dẫn đường phía , Thanh Mai lái máy cày nổ máy xình xịch theo.

 

Đi ngang qua bãi tập, các chiến sĩ đang nghỉ mặt đất đồng loạt sang, thấy một nữ đồng chí ăn mặc giản dị đang lái máy cày, ai nấy đều kinh ngạc.

 

Triệu Tiểu Hạnh trong thùng xe, hận thể bật dậy cho họ , cô cũng lái.

 

Nhà ăn 3 ở khu nhà ở của binh sĩ, Thanh Mai lái nửa đường, bảo tân binh lên máy cày chỉ đường, bảo đúng chế độ, cứ thế bộ nhanh hơn một chút ở phía .

 

Đi mười phút, ngang qua một tòa nhà văn phòng, tân binh ngoái Thanh Mai một cái, ý là sĩ quan quân đội giỏi đang ở đây.

 

Thanh Mai hiểu ý , đây là nơi Cố Khinh Chu việc, tình cờ gặp , hi hi.

 

Máy cày lái đến cửa nhà ăn 3, đầu bếp nhận điện thoại từ cổng gác đợi sẵn ở cửa.

 

“Ôi, đúng là một nữ đồng chí lái máy cày chở tới thật , vất vả quá vất vả quá, sư phụ mau qua uống miếng nước ."

 

Thanh Mai miễn nhiễm với kiểu ngạc nhiên thế , khi nhảy xuống xe, cô mở thùng xe, đỡ Triệu Tiểu Hạnh nhảy xuống, chỉ đống khoai tây trong thùng :

 

“Hai nghìn cân, mỗi bao một trăm cân.

 

Các lên cân xem ."

 

Nhà ăn 3 thuộc về nhà ăn khu , việc bên trong của ban hậu cần, mà đều là nhà từ các nơi đến và chiến sĩ chuyển ngành, mỗi một việc.

 

Ở đây hưởng đãi ngộ như nhân viên của quân khu.

 

cũng hơn bên ngoài nhiều.

 

Thanh Mai bậc thềm, đón lấy ca đưa cho uống vài ngụm nước.

 

Triệu Tiểu Hạnh ghé sát :

 

“Bên trong còn những phụ nữ khá trẻ nữa kìa."

 

Thanh Mai :

 

“Có lẽ là theo quân đội sắp xếp công việc."

 

Triệu Tiểu Hạnh :

 

“Hóa còn thể như , cứ tưởng vợ lính là chỉ việc hưởng phúc thôi."

 

Thanh Mai nhẹ :

 

“Làm gì chuyện thế, đều tận chức tận trách thôi."

 

Đặc biệt là thấy Cố Trọng Sơn và Nguyễn Tư Kiều, cô thật sự cảm thấy gánh nặng vai vợ lính cũng nặng nề, nhiều nỗi khổ ai thấu.

 

Quân nhân gặp nhiều khó khăn, vợ lính cũng ít khó khăn.

 

Cô đang cảm thán, bên trong nhà bếp truyền tiếng :

 

“Bánh bao nở thế !

 

Ai đến xem giúp với!"

 

Bên ngoài đều đang việc, vác khoai tây cân trọng lượng.

 

trả lời:

 

“Chúng bánh bao, cô tự phát huy tinh thần nghiên cứu ."

 

Nữ đồng chí cần giúp đỡ đuổi theo , sốt ruột như lửa đốt :

 

“Thế thì bây giờ, sư phụ ở đây."

 

Thanh Mai :

 

“Bánh bao dễ mà."

 

Đối phương lập tức về phía Thanh Mai:

 

“Đồng chí, cô bánh bao ?"

 

Triệu Tiểu Hạnh ở bên cạnh :

 

“Bánh bao là gì, chúng còn bánh hoa mừng thọ (hoa mô mô) nữa cơ."

 

Thế là xong, nữ đồng chí như tìm thấy cứu tinh, kéo lấy Thanh Mai :

 

“Mau giúp ít bánh bao , sư phụ hôm nay nghỉ, sắp đến giờ cơm , một xuể."

 

Thanh Mai còn kịp cân nhắc kỹ kéo bên trong nhà ăn .

 

Thanh Mai còn cách nào khác, đống bột nhào lộn xộn bàn mà xót xa vô cùng, chỉ đành đưa tay :

 

“Tạp dề."

 

Đối phương vội vàng lấy tạp dề, đích đeo cho Thanh Mai.

 

Thanh Mai rửa sạch tay hỏi cô :

 

“Chỉ là nở thôi ?

 

Dùng cái gì để lên men?"

 

Đối phương :

 

“Dùng bột nở của nhà ăn mua về, nhưng ẩm , mấy cũng nở , hôm nay thì tịt luôn .

 

Lúc nãy còn nếm thử một miếng, còn chua nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-nam-1976-lam-to-tong-trong-long-me-chong/chuong-93.html.]

Thanh Mai :

 

“Bị chua thì thêm chút bột kiềm.

 

Lúc bánh bao nhất là nên cho thêm một thìa đường."

 

Cô kiểm tra bột nở thấy đúng là ẩm thật, cô hỏi:

 

“Còn bột cái (lão diện) ?"

 

Đối phương hớt hải chạy giá để đồ phía , một lúc thở hổn hển mang một cái bát, bên trong là một cục bột.

 

“Đây là sư phụ để ở đây, cũng để gì.

 

ngửi thấy mùi chua lòm ."

 

Thanh Mai bất lực :

 

“Sư phụ cô chắc bột nở , nên dùng bột cái lên men mồi, trực tiếp lên men đống bột mới."

 

Đối phương ngoài hai mươi tuổi, lớn hơn Thanh Mai bao nhiêu, tết hai b.í.m tóc, thấy lời kinh ngạc đến mức b.í.m tóc như dựng ngược lên:

 

“Đồng chí, cô đừng lừa đấy nhé.

 

Tuy chúng nấu cơm cho chiến sĩ, nhưng đến lấy cơm đều là nhà, cũng quan trọng đấy, để họ ăn hỏng bụng là xong đời luôn."

 

Thanh Mai :

 

“Đồng chí, nếu cô cần giúp thì , nếu buổi trưa chỉ thức ăn mà món chính ."

 

Đối phương “a" một tiếng, mắt lên chiếc đồng hồ treo tường.

 

Đã sắp mười giờ , bột của cô vẫn nở.

 

hạ quyết tâm tin tưởng cô gái xinh mặt một , đưa tay :

 

“Được, dùng thì nghi, nghi thì dùng, tên Đồng Chân Chân, còn cô?"

 

Thanh Mai :

 

tên Thanh Mai.

 

Vậy chúng đừng nhảm nữa, bắt đầu thôi."

 

Thanh Mai pha trộn bột mì, bột cái và nước theo một tỷ lệ nhất định, nhào bột :

 

“Nhào bột đạt ba sạch:

 

mặt bột sạch, tay sạch và chậu sạch."

 

Đồng Chân Chân :

 

“Cô y hệt sư phụ !"

 

Thanh Mai cảm thấy cô giống như một kẻ mơ hồ, cái gì cũng , nhưng chẳng .

 

Thanh Mai bất lực, tiếp tục nhào bột lên men, hai chậu lớn, lau mồ hôi hỏi:

 

“Đã đủ ?"

 

Đồng Chân Chân còn kịp gì, những chuyển khoai tây .

 

Một đám ùa xem bột Thanh Mai nhào, khen ngợi:

 

“Hay là bảo Tiểu Đồng đổi công việc với đồng chí , thấy cô thạo việc hơn Tiểu Đồng nhiều."

 

Triệu Tiểu Hạnh theo :

 

“Thế , chúng còn lái máy cày đấy."

 

Câu cô thành công kéo , quả nhiên nhận đủ kiểu khen ngợi từ các chị dâu.

 

Thanh Mai giúp nhào bột , đó thấy họ còn nấu thức ăn, đành giúp luôn việc ủ bánh bao và đem hấp.

 

Làm bánh bao trắng (mạch diện mô mô) đơn giản hơn bánh hoa mừng thọ nhiều, cần suy nghĩ tạo hình, cứ vê tròn cục bột là .

 

Các chị dâu ở bên cạnh bận rộn việc của , thấy Thanh Mai việc thật nhanh nhẹn còn lái máy cày, nhịn mà dò hỏi:

 

“Cô em sống ở thế?"

 

Thanh Mai :

 

“Em sống ở thôn Đông Hà ạ."

 

Trong đó một chị dâu b-éo trông như đầu ở đây, trò chuyện tình với Thanh Mai:

 

“Ôi, thế thì gần nhé, đều là em lái máy cày đến đây ?"

 

Thanh Mai :

 

“Khoai tây trong thôn chín , hàng ngày em và chị em phiên chở đến các đơn vị.

 

Hôm nay đến lượt em lái, lúc về để cô lái ạ."

 

Lời thật vẹn , Triệu Tiểu Hạnh ở bên cạnh vê bột tỏ vẻ hài lòng.

 

Chị dâu b-éo rõ ràng ý ở đó, chị :

 

“Thế em bao nhiêu tuổi ?

 

Có đối tượng ?"

 

Thanh Mai rạng rỡ :

 

“Có ạ, đính hôn ."

 

Chị dâu b-éo tiếc nuối :

 

“Thế bên nam là ?"

 

Thanh Mai :

 

“Cũng giống em đều là thôn Đông Hà ạ."

 

Chị dâu b-éo :

 

“Xem chừng là thương vợ đấy.

 

Thấy em nhắc đến , mắt như vầng trăng nhỏ ."

 

Triệu Tiểu Hạnh ở bên cạnh :

 

“Đó còn thuộc phạm vi thương nữa ạ, đó là coi như bảo bối nâng niu trong lòng bàn tay mà bảo vệ.

 

Lễ đính hôn tháng còn rình rang hơn cả đám cưới nhà cơ."

 

Chị dâu b-éo :

 

“Thế thì quá.

 

Cô gái , là em giúp giúp cho trót, hết đống bánh bao ?"

 

Thanh Mai suy nghĩ một chút :

 

“Vâng ạ."

 

Chị dâu b-éo thấy cô đồng ý dứt khoát, càng thêm hài lòng về cô.

 

Bên cạnh chị dâu b-éo còn một chị dâu g-ầy, Thanh Mai xưng hô thế nào, tạm gọi trong lòng là chị dâu g-ầy.

 

Chị dâu g-ầy phụ trách bóc tỏi, nhớ mấy chuyện bát quái đây, bóc :

 

“Dù đàn ông thương vợ vẫn là quan trọng nhất.

 

Bất kể là thế nào, nếu thương vợ, trai đến mấy, chức vụ cao đến , mà cứ trưng cái bộ mặt lạnh như tiền khiến thấy là sợ, thì ai mà thèm gả, gả cho chẳng khác gì ngủ trong hầm băng."

 

Một đầu bếp khác cũng m-áu hóng chuyện ghé , hạ thấp giọng :

 

thế, điều kiện cá nhân thì thuộc hàng nhất , nhưng tính tình , gặp nữ đồng chí hoặc là thèm để ý, hoặc là châm chọc.

 

Chẳng trách cứ độc mãi."

 

Thanh Mai từng sĩ quan nào như , nhíu mày :

 

“Sao thể như ạ?

 

Gặp nữ đồng chí mà cũng khách sáo ?"

 

Chị dâu b-éo :

 

“Vị sĩ quan còn là nổi tiếng trong khu của chúng đấy, là 'Kim quy vương lão ngũ' vợ, cơ bản là đạt đến mức độ ai gặp cũng yêu."

 

Mọi chị nhắc đến đó, đều hiểu ý.

 

cũng chỉ dừng ở đó, họ dám tên , vị chính là “ thể nhắc tên".

 

Trận nước mắt của Trần Lý Lợi thời gian lan truyền khắp ngõ ngách 014.

 

Sau đó những lan truyền chuyện đó cũng xử phạt .

 

 

Loading...