TRÙNG SINH QUẢ PHỤ CẢI MỆNH NUÔI CON - Chương 56: Hẹn hò

Cập nhật lúc: 2026-02-06 05:03:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ đến phòng nhã gian tầng hai của Vĩnh Hưng Lâu.

Những khúc hí kịch mà đây Nàng hiểu cũng chẳng thích, nay tới dị thế là đầu tiên thưởng thức, thích đang ở bên cạnh vì sợi dây liên kết tổ tiên thức tỉnh, mà từng câu từng chữ sức truyền cảm đến .

Nàng thậm chí cảm thấy ơn vì lúc Hồng Thụy mua về, khuyên can đừng tìm đến cái c.h.ế.t.

Bên cạnh, Diệp Thanh đang vắt chân chữ ngũ, chiếc quạt xếp trong tay gõ nhịp lên mu bàn tay , hình dựa lưng ghế thái sư, trông thật phong thái tao nhã.

Xem xong hí kịch, uống xong rượu, Diệp Thanh hẹn Hồng Tiểu Lâm ngày mai cùng Tây Sơn thưởng hoa đào: "Nghe hai bên sườn đồi chỉ cây đào, một bóng cây tạp, mấy ngày nay đang độ hoa nở, vô cùng rực rỡ, ngày mai thể mời Hồng cùng thưởng ngoạn ?"

Chưa đợi Hồng Tiểu Lâm đáp lời, Diệp Thanh tiếp: "Hồng trông nom cửa tiệm, chắc nhỉ?"

Hồng Tiểu Lâm hào sảng : "Ngày mai đóng cửa tiệm thì ?

Một năm hoa chỉ nở một , bỏ lỡ mấy ngày còn nữa."

"Hồng thật sảng khoái!

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Giờ Thìn sáng mai nhất định sẽ đến tìm ngươi đúng giờ."

"Thanh Nhi, nhà ngươi ở ?

Để tìm ngươi."

"Ta chỉ đang tạm trú ở nhà A Cữu, tiện lắm.

Yên tâm , ngày mai nhất định nuốt lời."

Một mùa gieo mầm xuân bắt đầu, công việc giúp đỡ lẫn cày cấy trong thôn rộn ràng.

Hồng Thụy trộn trong đội ngũ các bà đầu bếp, nhà nào gieo hạt là đến nhà đó giúp việc bếp núc.

Một nhóm phụ nữ vây quanh trong sân rửa rau, trò chuyện rôm rả, hết chuyện nhà đến chuyện nhà .

Một tới hỏi Hồng Thụy: "A của ngươi ở cửa tiệm nữa ?"

"Sao ?"

"Ta thấy cửa tiệm đó đóng cửa hai ngày ."

Tim Hồng Thụy thắt , tiểu t.ử đang giở trò gì đây?

Cố gắng nốt công việc hôm nay nàng vội vàng trở về nhà.

Về đến nhà, nàng tìm Khúc Văn Mặc: "Hồng Tiểu Lâm đóng cửa tiệm mấy ngày , xem , giúp trông nom việc nhà với."

"Khóe miệng thế?"

"Khóe miệng ?" Nàng sờ tay lên, một nốt rộp lớn: "Xúy..."

Khúc Văn Mặc kéo nàng xuống, rót một chén nước đưa tận tay: "Mau uống chút nước , chuyện gì to tát nôn nóng đến mức phát hỏa thế ."

Lại tìm trong hòm t.h.u.ố.c ít hạt sen thanh nhiệt nấu canh, Khúc Văn Mặc xuống cạnh nàng: "Ta nghĩ , dạo việc của cũng ít, cửa tiệm trong thành cứ để cho.

Muội mà thì lo lắng chuyện nhà cửa, cứ để san sẻ một phần.

Hơn nữa những thứ đồ của đem cửa tiệm cũng ."

" còn cơm nước ba bữa của thì ?"

"Trong thành thiếu gì tiệm cơm, chẳng lẽ để c.h.ế.t đói ."

"Vậy đưa cả Lĩnh Nhi theo nhé, nó là trưởng nam Tần Gia, gánh nặng sớm muộn gì nó cũng gánh vác."

"Được."

Sắp xếp xe lừa, mang theo tất cả những gì cần thiết, Hồng Thụy với Tần Lĩnh: "Con là con trưởng, cả gia đình đều dựa con.

Vào thành hãy theo Phu T.ử và A Cữu học hỏi cho , nương mong con mau ch.óng trưởng thành."

"Nương, nương yên tâm , con sẽ học hành chăm chỉ, chỗ nào hiểu con sẽ thỉnh giáo Phu T.ử và A Cữu ạ."

Hồng Thụy xoa đầu Tần Lĩnh: "Lĩnh Nhi, vất vả cho con ." Lại sang với Khúc Văn Mặc: "Tiên sinh, vất vả cho ."

"Nương t.ử, yên tâm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-qua-phu-cai-menh-nuoi-con/chuong-56-hen-ho.html.]

Hồng Tiểu Lâm những ngày cùng Diệp Thanh xem , ngắm Nguyệt Lượng, kiến thức và học vấn ở tiền kiếp cuối cùng cũng đất dụng võ.

Nàng đem những gì thấy, , nghĩ, học kể cho Diệp Thanh , và cũng thấy sự sùng bái ngày càng tăng trong mắt nàng.

Mối quan hệ , từ sự tự ti lúc ban đầu đến sự tự tin như hiện tại, cũng chỉ trải qua vài ngày.

Cả hai ai phá vỡ lớp màng mỏng manh đó, vẫn duy trì mối quan hệ tri kỷ hảo hữu "ngươi nữ nhi, ngươi là nữ nhi", cung kính.

Thế nhưng họ mật đến mức thể sát bên , cạnh , thậm chí đôi khi còn bá vai bá cổ.

Nàng thích sự m.ô.n.g lung mập mờ, sự lôi kéo đến cực hạn .

Ban ngày hẹn hò, ban đêm mơ tưởng.

Hồng Tiểu Lâm sớm quên mất ở đây vốn là phận nô bộc, thậm chí quên cả trách nhiệm giúp Hồng Thụy trông tiệm kiếm tiền.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, năm mươi lượng bạc Hồng Thụy đưa cho và bộ thu nhập gần đây của cửa tiệm Nàng tiêu sạch sành sanh.

Diệp Thanh hẹn Nàng vài ngày tới tham gia một trận thi đấu mã cầu, riêng một bộ y phục tốn tới mấy chục lượng bạc, trong huyện còn mua , lên tới tận phủ thành mới .

Một kẻ bao giờ lo lắng về tiền nong như Nàng cũng bắt đầu thấy đau đầu vì bạc.

Hai kiếp nay thiếu tiền hai nguyên nhân: một là thực sự bao giờ thiếu tiền lẻ, hai là về khoản tiền lớn, Nàng bao giờ tiêu xài vượt quá khả năng của .

Hai trăm lượng Nàng là đưa cho Hồng Thụy, nhưng thực tế lấy sáu mươi lượng, tiêu sạch gần năm mươi lượng bạc để ở cửa tiệm.

Vẫn là tìm cách kiếm tiền nhanh mới , nhưng nếu dành thời gian kiếm tiền thì thể hẹn hò với Thanh Nhi cô nương, thể tiếp tục tiếp câu chuyện Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài của họ nữa.

Đêm khuya mới trở về, thấy trong sân thắp đèn, ban đầu Nàng tưởng cửa tiệm gặp trộm, đến gần mới thấy hóa nhà tới.

"Văn Bạch !" Sự hăng hái của thiếu niên khiến Khúc Văn Mặc cảm thấy Hồng Tiểu Lâm như biến thành một khác.

Quả nhiên hormone bốc lên đầu thể khiến con tinh thần phấn chấn hẳn lên.

"A , nếu việc thể mở tiệm thì cũng nên nhắn một tin về nhà.

Nương t.ử cửa tiệm đóng cửa mấy ngày, lo lắng nôn nóng đến mức phát bệnh ."

"Nàng đúng là chỉ tiền, chẳng mới đưa nàng hai trăm lượng bạc...

ồ, còn một trăm bốn mươi lượng đó ."

Khúc Văn Mặc nghiêm sắc mặt: "Làm ăn hiểu rõ hơn , cửa tiệm một khi mở thì mở thường xuyên, bất kể khách , cũng để rằng nếu thiếu thứ gì thì thể mua ở đây, kiểu mở ba ngày đóng ba ngày như ."

Hồng Tiểu Lâm cũng lộ vẻ thẹn thùng.

Khúc Văn Mặc nhấp một ngụm bên cạnh: "Nương t.ử , việc riêng cần bận rộn thì cứ việc , cửa tiệm từ nay về do và Lĩnh Nhi trông coi.

hôm nay cần giảng giải bộ cách vận hành của cửa tiệm cho .

Ta học , mới thể yên tâm lo việc của ."

Hai cứ thế thức đến nửa đêm mới ngủ.

Hậu viện hai gian nhà chính, một gian nhà phụ dùng nhà bếp, buổi tối Khúc Văn Mặc và Lĩnh Nhi ngủ một phòng, Hồng Tiểu Lâm ngủ một phòng.

Sáng sớm, Hồng Tiểu Lâm rửa mặt xong xuôi định rời , Khúc Văn Mặc gọi Nàng : "Đây là nương t.ử bảo đưa cho , thấy trong ngăn kéo còn xu nào, nên để bốn mươi lượng, còn một trăm lượng cứ cầm lấy ." Nói xong đưa cho Nàng một bọc vải.

Mặt Hồng Tiểu Lâm đỏ bừng, chút ngượng ngùng đón lấy: "Sau sẽ trả ."

"Nương t.ử đây vốn dĩ là của .

Chỉ là với tư cách trưởng, vẫn khuyên một câu, hãy việc lượng sức , điểm dừng là ."

Nàng cầm bọc vải, lưng với Khúc Văn Mặc, dừng bước : "Ta phủ thành một chuyến, lẽ mấy ngày tới về, cần lo lắng cho , đêm cũng đừng chừa đèn cho nữa."

"Được."

Sau đó Nàng sải bước .

Tình yêu và tình vốn là hai loại tình cảm hề xung đột, nhưng hôm nay Nàng cảm giác như vì tình yêu mà phản bội tình .

Hai kiếp nay, Nàng bao giờ thiếu thốn tình , nhưng tình yêu từng nếm trải, Nàng nhất định thử một , cho dù sứt đầu mẻ trán.

Nàng sớm quên mất ở kiếp còn từng là kẻ chán ghét nữ nhân.

Loading...