Hai trong doanh trướng doạ hề nhẹ, khi Phùng thượng thư đuổi theo ngoài thấy nửa bóng dáng nào, lúc trở về nhịn , “Không ai cả, nàng khẩn trương quá ?”
Phùng Thái hậu ngẩng đầu ông lắc đầu, c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, “Không thể nào.”
Rõ ràng bà thấy một bóng dáng ở ngay ngoài cửa, ảnh vẻ là một nữ nhân.
Phùng thượng thư lên giường, cho là đúng , “Sao thể chứ, ngoài tìm một vòng, nửa cái bóng dáng cũng , nhất định là nàng lo lắng quá nhiều .”
Thấy Phùng thượng thư cho là đúng, Phùng Thái hậu hận sắt thành thép, nhịn thầm mắng bản trong lòng, ma xui quỷ ám thế nào mà theo cái thứ bùn nhão thể trét tường thế !
Nghĩ , l.ồ.ng n.g.ự.c Phùng Thái hậu tức giận tới mức phập phồng, ông để trong lòng, nhưng bà thể nào!
Không ngoài cửa bao lâu, nhiều ít, rõ phận của hai họ , nhưng cho dù bắt nhầm cả trăm cũng thể tha cho một , bằng , kế hoạch bà khổ tâm nhiều năm sẽ huỷ trong một chốc mất.
Một lát , đôi mắt Phùng Thái hậu xẹt qua một tia thâm độc, bà nghiêng lạnh lùng , “Phái , lục soát cho ! Phàm là ai đêm nay ở trong doanh trướng lập tức g**t ch*t, thà rằng g.i.ế.c trăm cũng thể buông tha một !”
Nghe vây, Phùng Thượng thư sửng sốt, trong mắt chợt loé kinh ngạc, nhạo , “Nàng đùa gì thế? Bây giờ gióng trống khua chiêng lục soát , nàng sợ ai quan hệ của chúng ?”
Phùng Thái hậu giơ tay kéo áo ngủ của , hề còn vẻ phong tình vạn chủng giống như , khoé mắt nhướn lên, nhàn nhạt , “Chúng quan hệ gì cơ?”
Nói , bà chậm rãi thu hồi ánh mắt, dậy xuống giường.
“Không ?”
Nghe , Phùng Thượng thư ngẩng đầu nữ nhân đang tự mặc đồ, híp mắt c.h.ử.i thầm: Ban đầu ông quen nữ nhân cũng là ở giường.
Xuống giường là lập tức mặt, bà tâm địa rắn rết cũng quá đáng.
Khôi phục tinh thần, Phùng thượng thư giơ tay lấy đai lưng giường hỏi, “Có nào như ?”
Phùng Thái hậu đoạt lấy đai lưng tay ông , thong thả thắt lên , “Kế .”
Nghe , Phùng thượng thư dựa đầu giường bỗng chốc thành tiếng, âm hiểm , “Nàng xem, nếu đại phu nhân trời linh, liệu hối hận vì mang theo nàng gả Phùng gia ?”
Vừa dứt lời, ngón tay Phùng Thái hậu khựng , sắc mặt cũng đổi, bà nâng mắt, “Đang êm nhắc tới bà gì?”
Đại phu nhân trong miệng Phùng thượng thư chính là vợ kế của phụ ông , đương gia chủ mẫu của Phùng gia, mẫu Phùng Thái hậu.
“Tính toán thì cũng sắp tới ngày giỗ của đại phu nhân đúng chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-120.html.]
Nghe , Phùng Thái hậu lạnh lùng qua, đôi mắt tức khắc bao phủ một tầng lạnh lẽo, bà một tiếng, “Thế nào? Chàng thắp một nén hương cho bà ? Không sợ bà mộng tìm ?”
Phùng thượng thư , “Bà là đẻ của nàng, nàng còn sợ thì sợ cái gì?”
Phùng Thái hậu sửa sang xiêm y, đầu trừng mắt liếc một cái, bà bận tìm lén ở ngoài doanh trướng, tâm tư cãi cọ với ông .
“Cho lục soát.”
“Còn lục soát cái gì mà lục soát, cho dù thì sớm chạy mất , nàng vẫn nên để tâm cái khác , yên tâm, kế hoạch của chúng ai thể cản trở .”
Nghe , Phùng Thái hậu mới nhớ tới chính sự, hôm nay bà triệu kiến Thẩm Xu, bà phát hiện nàng dễ khống chế như xưa nữa.
Một lát , Phùng Thái hậu khoác áo choàng đen doanh trướng.
Tới gần chỗ rẽ, bước chân bà lập tức dừng , lông mày khẽ nhíu c.h.ặ.t xuống chân, chỉ thấy nửa đôi bông tai trân châu lẳng lặng đó.
Trong mắt bà loé lên vẻ kinh ngạc, chậm rãi cúi nhặt bông tai lên nắm trong tay, đôi mắt tràn ngập sát khí.
Một khi , ánh mắt bà chuyển động hiện lên vẻ âm ngoan nguy hiểm, một việc sợ là tiến hành sớm hơn dự định .
Bên , trong lòng Thẩm Xu cất giấu bí mật tối nay bỗng nhiên phát hiện mà trằn trọc cả đêm, mãi tới hừng đông mới chợp mắt , ngủ tới giờ ngọ ngày hôm mới tỉnh giấc.
Lúc Thẩm Xu mơ mơ màng màng mở mắt, Lâm Lãng bưng đồ ăn từ ngoài doanh trướng, nàng đặt hộp đồ ăn lên bàn, xoay mới thấy Thẩm Xu tỉnh.
“Công chúa, tỉnh ? Còn ngủ thêm một lát ạ?”
Đêm qua Thẩm Xu Tô Ngự tự đưa về, thực sự doạ Lâm Lãng nhảy dựng cả lên, nàng cũng nhiều lời với nàng , chỉ vì tới đây, về phần Tô Ngự cũng do nàng bắt gặp đường.
Mà đêm qua Thẩm Xu trằn trọc yên, Lâm Lãng cũng chỉ cho rằng nàng lo lắng cho Bùi Vân Khiêm nên hỏi nhiều.
“Bây giờ là giờ nào ?” Nói , Thẩm Xu đưa tay xoa huyệt thái dương, hôm qua xe mệt nhọc, đêm tới còn luyện cưỡi ngựa, cả một đêm Thẩm Xu đều cảm thấy eo mỏi lưng đau, hơn nữa lòng còn giấu chuyện, một giấc ngủ khiến vô cùng mệt mỏi.
“Bẩm công chúa, bây giờ quá trưa ạ.”
Nghe , Thẩm Xu sửng sốt, mà nàng ngủ muộn như .
Khôi phục tinh thần, Thẩm Xu đột nhiên xốc chăn dậy, ngẩng đầu hỏi Lâm Lãng, “Tướng quân ? Hôm nay tướng quân tới ?”