Thẩm Xu ngẩng đầu lên một cái, đưa tay khẽ lau nước mắt, một lúc mới trừng mắt với , tức giận , “Bổn cung cần mạng của , tướng quân vẫn là tự giữ thôi.
”
Nghe , Bùi Vân Khiêm khẽ một tiếng, “Phải, thần đương nhiên giữ mạng của , thần còn sống lâu trăm tuổi với công chúa nữa.
”
Khuôn mặt Thẩm Xu đỏ bừng, đầu nữa, khẽ hừ một tiếng, “Ai sống lâu trăm tuổi với chứ.
”
Bùi Vân Khiêm đưa tay nắm lấy ngón tay Thẩm Xu, giọng trầm thấp dịu dàng thể che giấu sự sủng nịch, “Vậy một công chúa sống lâu trăm tuổi cũng .
”
Nói đến đây, Bùi Vân Khiêm dừng một chút, vẻ ấm ức, “Thần sống tới trăm tuổi cũng .
”
Vừa dứt lời, Thẩm Xu ngẩng đầu lên , ngón tay Bùi Vân Khiêm giường nắm lấy cũng cử động, nàng khịt mũi, đôi mắt hạnh long lanh chứa tất cả tình ý.
Một lúc lâu , nàng mím môi khẽ , “Tướng quân cũng sống lâu trăm tuổi.
”
Nghe , Bùi Vân Khiêm thành tiếng, ngón tay cọ cọ lòng bàn tay Thẩm Xu, khoé miệng cong lên, ý trong mắt cũng ngày càng đậm hơn, “Được , nếu công chúa phân phó, thần tất nhiên sẽ theo…”
Nói , Bùi Vân Khiêm nghiêng tơis gần Thẩm Xu, giọng ái khó nén sự thâm tình.
“Sống lâu trăm tuổi cùng công chúa.
”
Thẩm Xu mím môi, cúi đầu khẽ ‘ừm’ một tiếng, nhỏ tới mức thể phát hiện.
“ mà nàng ăn gì ?” (EbookTruyen.
Net)
Nàng lắc đầu.
Thẩm Xu ngủ tới trưa mới dậy, dò hỏi Lâm Lãng chuyện Bùi Vân Khiêm xong thì vội vã chạy tới đây, đương nhiên rảnh để dùng bữa.
“Vừa , thần cũng ăn, kêu Tần Tuần chuẩn , công chúa và cùng dùng bữa.
”
Thẩm Xu gật đầu lên tiếng, cử động ngoài doanh trướng, “Để gọi chuẩn .
”
Không đến một nén nhang, Thẩm Xu từ ngoài doanh trướng trở về, tay còn nhiều thêm một chén t.h.u.ố.c.
Là nàng ngoài tìm Tần Tuần, bỗng nhiên bắt gặp Diệp Minh Tu sắc t.h.u.ố.c xong mang tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-122.html.]
Thẩm Xu bưng chén t.h.u.ố.c trong tay chậm rãi tới giường Bùi Vân Khiêm, nâng tay khẽ , “Tướng quân, nên uống t.h.u.ố.c .
”
Nghe , Bùi Vân Khiêm nhíu mày, lúc Thẩm Xu trong ngửi thấy mùi đắng quen thuộc, ánh mắt dừng ở chén t.h.u.ố.c tay Thẩm Xu, trong chốc lát ghét bỏ rời mắt.
Đây đầu tiên hoài nghi Diệp Minh Tu chơi , bằng thể sắc loại t.h.u.ố.c đắng tới chứ.
Còn đang suy nghĩ, Bùi Vân Khiêm ngẩng đầu Thẩm Xu, nhịn nhạt, họ Diệp đồ ngốc, bảo giao t.h.u.ố.c cho Thẩm Xu, bảo Thẩm Xu mang tới, nếu đổi là khác, khi bây giờ cả lẫn t.h.u.ố.c đều ném ngoài .
Thấy Bùi Vân Khiêm nửa ngày trời lên tiếng, Thẩm Xu cử động tay cầm t.h.u.ố.c, khẽ mở miệng, “Tướng quân mau uống t.h.u.ố.c .
”
Nói , nàng lấy một túi giấy từ trong ống tay áo , quơ quơ mặt Bùi Vân Khiêm, khẽ , “Nếu tướng quân sợ đắng, uống t.h.u.ố.c xong thì ăn một miếng mứt hoa quả , nếm thử , ngọt lắm.
”
Nghe , ánh mắt Bùi Vân Khiêm chợt loé, chậm rãi ngẩng đầu qua, tầm mắt dừng ở túi mứt quả ánh mắt chuyển sang khuôn mặt Thẩm Xu.
Một lát , Bùi Vân Khiêm như suy tư gì đó, khoé miệng như nhướn mày , “Thế ?”
Thẩm Xu gật đầu.
“Vậy bổn tướng quân cũng nếm thử.
” Nói , Bùi Vân Khiêm đưa tay lấy cái túi Thẩm Xu đang cầm.
Thấy thế, Thẩm Xu nhanh ch.óng giấu túi phía , nàng nhếch cằm, “Tướng quân uống t.h.u.ố.c xong mới thể ăn.
”
Bùi Vân Khiêm liếc chén t.h.u.ố.c tay Thẩm Xu một cái khẽ, “Được thôi.
”
Sau đó đưa tay cầm lấy chén t.h.u.ố.c tay Thẩm Xu đặt tới bên miệng, một cạn sạch.
Hắn nhíu mày, đưa chén cho Thẩm Xu, “Bây giờ chứ?”
Thẩm Xu nhận lấy chén t.h.u.ố.c trống , gật đầu ‘ừm’ một tiếng, mới đưa mứt hoa quả cho Bùi Vân Khiêm.
“Tướng quân nếm thử xem, ngọt.
”
Nghe , khoé miệng Bùi Vân Khiêm cong lên, như nàng, “Thế ? Công chúa nếm thử ?”
Thẩm Xu gật đầu, “Cái là mứt hoa quả thích ăn nhất, khi còn nhỏ cũng thích uống t.h.u.ố.c, mẫu phi sẽ lấy mứt hoa quả cho .
Lúc tới đây cố ý mang cho tướng quân đó, mau nếm thử xem.
”