Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 127
Cập nhật lúc: 2026-01-15 13:41:50
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Cập nhật lúc: 2026-01-15 13:41:50
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Lúc Bùi Vân Khiêm trở về, Thẩm Xu đang ngủ, thấy nàng ngủ ngon lành nên Bùi Vân Khiêm quấy rầy nàng.
Lại nghĩ, giấc ngủ của Thẩm Xu thật sự sâu, mãi tới giờ Dậu vẫn còn tỉnh , cho đến khi chuẩn hồi kinh, Bùi Vân Khiêm mới đành đ.á.n.h thức nàng.
Thẩm Xu ngủ mơ thấy một đám lửa lớn, bên cạnh còn mơ hồ thấy tiếng , tiếng la hét và tiếng đao kiếm va chạm, đợi nàng chạy tới phía thấy bên tai gọi, chờ nàng nữa, ánh lửa trong mộng cũng biến mất.
Sau đó nàng mơ mơ màng màng mở mắt đối diện với đôi con ngươi tràn ngập sủng nịch của Bùi Vân Khiêm, mặt nàng xẹt qua nụ , mềm giọng , “Tướng quân, bây giờ mới trở về thế?”
Tiểu cô nương mới tỉnh ngủ, giọng mềm mại như bông, chọc trái tim ngứa ngáy.
Bùi Vân Khiêm đưa tay trừng phạt nhéo má mềm mại của Thẩm Xu, giọng mang theo ý bất đắc dĩ, “Học ai ? Còn học cách quyến rũ ?”
Có lẽ là còn mơ hồi, Thẩm Xu đưa tay khẽ đ.á.n.h bay bàn tay Bùi Vân Khiêm, “Đừng động tay động chân nữa.
”
Bùi Vân Khiêm sửng sốt, đó tiếng.
Lúc Thẩm Xu cũng tỉnh táo vài phần, cũng mới ý thức gì, bỗng chốc cả kinh bật dậy, Bùi Vân Khiêm chút ngượng ngùng.
“Tướng… tướng quân, về .
”
Bùi Vân Khiêm hề để ý thu hồi ánh mắt, khẽ ‘ừm’ một tiếng chậm rãi dậy.
Thẩm Xu dụi mắt, đưa tay về phía Bùi Vân Khiêm, “Tướng quân, kéo chút .
”
Nghe , Bùi Vân Khiêm cụp mắt lên tiếng, Thẩm Xu một lúc mới cong môi, thu hồi ánh mắt, ngữ khí thiếu đòn, “Không thể động tay động chân .
”
Thẩm Xu, “…”
Sau đó, quả thực là Bùi Vân Khiêm hề kéo nàng, xoay dựa cửa Thẩm Xu tự dậy đồ, giống như xem diễn .
Thẩm Xu gì, đầu tìm quần áo của , bao lâu nàng sửa soạn xong, dậy chuẩn xuống giường đeo giày.
Nàng mới cúi đầu chuẩn cầm lấy một bên giày đeo một đôi tay nhanh ch.óng cướp mất chiếc giày.
Thẩm Xu ngẩng đầu nhíu mày, giọng vui, “Tướng quân lấy giày của gì?”
Bùi Vân Khiêm chuyện, chậm rãi cúi xuống, quỳ một gối mặt Thẩm Xu, “Nhấc chân.
”
Thẩm Xu sửng sốt, nhưng vẫn ngoan ngoãn lời nâng chân lên.
Bùi Vân Khiêm thuận thế một tay nắm lấy mắt cá chân Thẩm Xu, đặt chân nàng lên đầu gối , một cái tay khác cẩn thận Thẩm Xu đeo giày, tuy rằng động tác trúc trắc nhưng cực kỳ kiên nhẫn dịu dàng.
Thẩm Xu cụp mắt động tác của Bùi Vân Khiêm, theo bản năng c.ắ.n môi, trái tim như rớt mất nửa nhịp, hô hấp cũng thuận.
Khôi phục tinh thần, Thẩm Xu nhịn nhíu mày, Bùi Vân Khiêm đột nhiên đeo giày giúp nàng? Rõ ràng nàng bảo kéo nàng dậy cũng kéo.
Thẩm Xu suy nghĩ trong lòng nửa ngày trời cũng kết quả, cuối cùng chỉ quy chụp cho Bùi Vân Khiêm hỉ nộ vô thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-127.html.]
Còn đang suy nghĩ, Bùi Vân Khiêm chậm rãi thẳng, giống như xảy chuyện gì, gục đầu nàng khẽ , “Được , thôi, xe ngựa đang chờ bên ngoài.
”
Thẩm Xu đáp một tiếng dậy theo Thẩm Xu, mắt cá chân nắm lấy vẫn còn cảm thấy ngứa.
Ra khỏi doanh trướng thấy cả một đại đội xe ngựa phía , xe ngựa của Bùi Vân Khiêm ở phía , cho nên dù nàng trì hoãn ở trong doanh trướng hồi lâu cũng .
Bùi Vân Khiêm đầu Thẩm Xu, nhàn nhạt , “Lên xe thôi.
”
Thẩm Xu gật đầu, định giơ tay thấy Bùi Vân Khiêm xoay bước lên, ý đỡ nàng cùng lên xe ngựa.
Một lát , Thẩm Xu thở phào nhẹ nhõm, nghiến răng nghiến lợi kêu một tiếng, “Tướng quân.
”
Động tác của Bùi Vân Khiêm dừng , đầu nàng.
Thẩm Xu , “Về nhà tướng quân nhớ kêu Diệp thần y tới xem bệnh cho đấy.
”
Hỉ nộ vô thường là bệnh.
Phải trị.
Nói xong, Thẩm Xu cũng thèm để ý tới Bùi Vân Khiêm nữa, tự lên xe ngựa, ở xe ngựa cũng hận thể cách Bùi Vân Khiêm 800 trượng, một nép trong góc, một thì dựa cửa xe.
Dọc đường , Thẩm Xu tức giận nhắm mắt , bây giờ một chút nàng cũng thấy khuôn mặt của Bùi Vân Khiêm.
Nhìn là tức giận.
Bùi Vân Khiêm cũng đừng mơ tới chuyện dùng sắc dụ dỗ nàng!
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm đỡ đầu gối nửa tựa cửa sổ xe, ánh mắt như như dừng Thẩm Xu, thế nhưng Thẩm Xu hề để ý tới , Bùi Vân Khiêm nhịn nhíu mày, chọc tiểu tổ tông lúc nào .
Dọc đường ai mở miệng chuyện, mãi cho đến lúc chiều hôm buông xuống, xe ngựa mới vững vàng dừng cửa Bùi phủ.
Thẩm Xu chậm rãi mở mắt, cố ý quan tâm tới Bùi Vân Khiêm, trực tiếp xốc màn xe để Lâm Lãng đỡ xuống xe ngựa.
Chân mới chạm đất, nàng còn kịp vững thở quen thuộc lạ thường từ phía đ.á.n.h úp mang theo mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt, ngay đó, cả ai đó bế ngang.
Hô hấp Thẩm Xu cứng , “Bùi Vân Khiêm!”
Nàng kinh hô tiếng, theo bản năng giơ tay ôm cổ Bùi Vân Khiêm, ngẩng đầu khó tin .
Sắc mặt Bùi Vân Khiêm bình tĩnh như thường, mắt thẳng, cũng liếc Thẩm Xu cái nào, thế nhưng hề buông lỏng lực đạo tay, ôm Thẩm Xu từng bước từng bước trong phủ.
Vừa , “Buổi tối hôm nay cần gác đêm.
”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.