Đêm lạnh như nước.
Trong Phượng Loan cung, Phùng Thái hậu dựa ghế phượng, đại cung nữ cẩn thận chỉnh sửa màu sơn móng tay cho bà .
Một lát , cung nữ ngoài cửa tới báo, “Thái Hậu nương nương, Phùng đại nhân cầu kiến.
”
Nghe , con ngươi Phùng Thái hậu dấu vết chuyển động, đó mới ngước mắt qua, sắc mặt nhàn nhạt như thường, “Cho .
”
Nói , Phùng Thái hậu thu tay, đôi mắt cụp xuống màu móng tay mới, là hài lòng, “Màu ngày hôm nay cũng tồi, ngày khác thể thử thêm, đưa lễ qua cho hậu cung phi tần .
”
Đại cung nữ bên cạnh hành lễ đáp, “Màu ngày hôm nay là do nô tỳ cố ý chọn hoa mẫu đơn , lúc đưa tới cảm thấy Thái Hậu nương nương nhất định sẽ thích, định trở về là ngay giúp .
”
Phùng Thái hậu ở một bên khép nổi miệng, chờ tới lúc bà chuẩn mở miệng, cửa đại điện đẩy , Phùng Thái hậu ngẩng đầu thoáng qua, thu tay với đại cung nữ bên cạnh, “Được , hôm nay còn sớm nữa, ai gia cũng cần ngươi hầu hạ, lui xuống .
”
Đại cung nữ hành lễ, thu thập đồ bàn xong xuôi mới thức thời lui xuống.
Phùng thượng thư bên khom lưng , “Thần bái kiến Thái Hậu nương nương.
”
Trên ghế phượng, Phùng Thái hậu dựa lưng ghế, ngẩng đầu liếc ông , “Đứng lên .
”
Vừa dứt lời, đợi Phùng Thái hậu chuyện, Phùng thượng thư mở miệng, “Thần một chuyện cần bẩm báo.
”
Phùng Thái hậu ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc, “Chuyện gì?”
“Không vì , gian tế sắp xếp trong Bùi phủ đột nhiên cắt đứt liên hệ bộ, hơn nửa là Bùi Vân Khiêm phát hiện, lúc chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
”
Vẻ mặt Phùng thượng thư mang theo tiếc hận, mật thám là những do ông tuyển chọn kỹ càng, cứ mà c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-128.html.]
Nghe , Phùng Thái hậu hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt trào phúng, “Sợ rằng mới hôm nay lành ít dữ nhiều, mà là sớm Bùi Vân Khiêm phát hiện, chỉ là hôm nay mới cắt đứt liên lạc của bọn họ với bên ngoài, hoặc là liên hệ với căn bản chính là của Bùi Vân Khiêm.
”
Nói , Phùng Thái hậu ngẩng đầu liếc ông một cái, “Ca ca của , sợ là rơi bẫy của Bùi Vân Khiêm bày .
”
Nghe , Phùng thượng thư giống như đột nhiên thông suốt cái gì, vẻ mặt cũng từ kinh ngạc biến thành phẫn nộ, khó trách giao thủ ông tổn thất trầm trọng, suýt chút nữa của cải cũng tiêu tán hết sạch.
Bây giờ đến suy nghĩ g.i.ế.c Bùi Vân Khiêm ông cũng .
Thấy thế, Phùng Thái hậu nhanh chậm lấy một món đồ tinh xảo nho nhỏ trong ống tay áo đưa cho Phùng thượng thư, “Nhìn một cái .
”
Phùng thượng thư sửng sốt, giơ tay nhận lấy nửa bên bông tai tay Phùng Thái hậu, ông cầm một lát ngẩng đầu về phía bà , “Đây là?”
Phùng Thái hậu thu hồi ánh mắt, cầm lấy tách ở bên cạnh đưa tới bên miệng nhấp một ngụm, đó mím môi tiếp, “Thời tiên đế còn tại vị, Nam Dương tiến cống những viên trân châu nhất cho Thẩm Xu và Thẩm Diên mỗi một bộ hoa tai, của Thẩm Diên vẫn đặt ở trong tráp.
”
Nói , tầm mắt Phùng Thái hậu chậm rãi dừng bông tai trong tay Phùng thượng thư, hề che giấu sát ý trong mắt, bà lạnh nhạt , “Mà cái tay là do đêm qua nhặt phía ngoài doanh trướng.
”
Nghe , sắc mặt Phùng thượng thư đổi trong nháy mắt, vẻ mặt trắng bệch, cả kinh hồi lâu mới nên lời, “Ý nàng là ngày đó lén ngoài cửa chính là Thẩm Xu?”
“Mười phần thì tám chín phần chính là nó, thể sai .
” Lúc Thẩm Xu tới xin t.h.u.ố.c vì Bùi Vân Khiêm điều gì đó đúng, chẳng qua khi bà thể xác định, bây giờ nàng còn thấy bí mật ở ngoài doanh trướng, thể giữ nữa!
Vốn tưởng rằng tay nắm giữ tính mạng Thẩm Việt, thì bà thể khiến Thẩm Xu ngoan ngoãn lời bà , nhưng hôm nay xem con cờ Thẩm Xu chính là một quân cờ phế, bà còn lý do gì để giữ một bí mật quan trọng của bà .
Nghĩ , ánh mắt Phùng Thái hậu chợt loé, chậm rãi mở miệng , “Chuyện giao thoả đáng ?”
Nghe xong, Phùng thượng thư ngẩng đầu ba một cái, gật đầu , “Đương nhiên, giờ thần việc còn yên tâm ? Hơn nữa, chúng sớm chuẩn xong xuôi, hiện giờ cũng chỉ đẩy sớm thời gian lên vài ngày.
”
Hai , khoé môi Phùng Thái hậu hiện lên một nụ ẩn ý.
Vở tuồng bà chuẩn lâu .