Không tới thời gian một chén , cửa đại điện nữa đẩy .
Chỉ thấy đại cung nữ mới ngoài vội vàng chạy , “Thái Hậu nương nương, , Thục Trung truyền tin tới, đất Thục xảy động đất, bây giờ bệ hạ đang triệu tập các đại thần tiến cung thương nghị đối sách!”
Nghe , sắc mặt Phùng thượng thư sửng sốt, nhưng vẻ mặt Phùng Thái hậu bình tĩnh như thường, thậm chí bên môi còn nở nụ rõ ý nghĩa.
Vở tuồng bà chuẩn sẵn còn đang lo ngòi nổ đây, Thục Trung bây giờ xảy động đất, động cũng thật , xem ông trời bây giờ cũng về phía bà .
Khôi phục tinh thần, Phùng Thái hậu vẫy tay, khẽ , “Nếu bệ hạ triệu tập thì ngươi mau , miễn tới việc chọc bệ hạ vui.
”
Đứa con trai tính tình táo bạo của ông giờ phút lẽ đang sứt đầu mẻ trán ở Ngự Thư Phòng, giận tới g.i.ế.c chứ.
Nghe , Phùng thượng thư hành lễ nhanh ch.óng theo đại cung nữ rời khỏi Phượng Loan cung.
Trong Ngự Thư Phòng.
Thẩm Đình phía long ỷ, sắc mặt âm trầm, phía là quan viên ngũ phẩm trở lên quỳ gối, ai ai cũng chán nản dám thở mạnh, chỉ sợ chén tiếp theo sẽ đáp lên đầu .
— ầm!
Lại một chén ném mặt đất, mảnh sứ vỡ rơi tan tác, đây là chén thứ bao nhiêu hi sinh trong tối nay.
“Phế vật! Một đám phế vật! Trẫm nuôi các ngươi lợi ích gì chứ? Cả một đám mà nghĩ một kế sách gì cả! Bổng lộc để cho các ngươi ?”
Nói xong đáp thêm một cái chén nữa, nước nóng bỏng bên trong b.ắ.n lên đầu một quan viên đang quỳ hàng phía .
“Thần đáng c.h.ế.t! Bệ hạ bớt giận.
”
Người nọ sợ tới mức hai chân mềm nhũn, giọng cũng phát run.
“Trẫm lấy mạng ngươi thì ích gì! Nếu như ích thì trẫm kéo ngươi ngoài c.h.é.m từ lâu !”
Nói , Thẩm Đình ngước mắt thuộc hạ một cái, sắc mặt vui, lạnh lùng , “Bùi Vân Khiêm ! Tại Bùi Vân Khiêm tới đây! Người …”
Không đợi Thẩm Đình xong, phía truyền tới giọng lạnh lùng lãnh đạm mang theo trào phúng.
“Thần tới , bệ hạ tìm thần việc?”
Lời còn dứt, cửa đẩy từ bên ngoài, Bùi Vân Khiêm lười biếng ở cửa, tầm mắt dừng mặt Thẩm Đình, khiến thể tránh khỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-129.html.]
Thấy thế, Thẩm Đình nhíu mày một hồi lâu mới , “Bùi tướng quân tới thật đúng lúc, Thục Trung xảy động đất, một đám phế vật nghĩ kế sách cứu tế, Bùi tướng quân cao kiến gì ?”
Sắc mặt Bùi Vân Khiêm bình tĩnh như thường, đôi mắt thâm thuý Thẩm Đình lên tiếng.
Chuyện Thục Trung xảy động đất đường Tần Tuần , địa hình đất Thục phức tạp, mấy năm gần đây vẫn thường động đất nhỏ, do đó nhà ở bên đó thường tiến hành gia công sửa chữa, động đất bình thường thì trở ngại là bao, chỉ là bây giờ nghiêm trọng tới mức nào.
Giây lát, Bùi Vân Khiêm nhàn nhạt , “Bệ hạ đừng sốt ruột, chỉ cần phái đáng tin cậy tới đất Thục xem xét tình hình t.a.i n.ạ.n là , nếu như quá nghiêm trọng mới tính tới bước tiếp theo.
”
Nghe , sắc mặt Thẩm Đình cũng chút hoà hoãn, gật đầu, “Nếu , phiền Bùi tướng quân một chuyến .
”
Không đợi Bùi Vân Khiêm từ chối, Thẩm Đình tiếp, “Nếu đối sách là Bùi tướng quân nghĩ , khác trẫm cũng yên tâm, cùng lắm cũng chỉ mất dăm ba bữa.
”
Thẩm Đình thế cũng coi như ngăn chặn hết lời Bùi Vân Khiêm , đành nhíu mày gật đầu đồng ý, thời gian dăm ba ngày cũng sẽ gây điều gì nhiễu loạn.
Thấy nhận củ khoai lang bỏng , quỳ phía đều khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Im lặng một lúc, Thẩm Đình phất tay cho lui, xoay nội điện.
Sắc mặt Bùi Vân Khiêm bình tĩnh cảm xúc, xoay khỏi Ngự Thư Phòng.
Ngoài cửa, Tần Tuần đang hầu một bên, thấy Bùi Vân Khiêm lập tức chạy tới ghé tai , “Tướng quân, đất Thục truyền tới tin tức, động đất thương vong cũng nhiều.
”
Bùi Vân Khiêm gật đầu xem như , nếu thương vong nhiều thì cũng cần ở đất Thục lâu lắm, roi thúc ngựa lẽ 5 ngày trở .
“Ngày mai tới Thục Trung một chuyến, bệ hạ tra xét tình hình tai nạn, ngươi ở bảo vệ phủ, gì thì phái kịp thời báo cho .
”
Nghe , Tần Tuần sửng sốt, hồi nhỏ cũng từng ở Thục Trung một thời gian, động đất thì gì nhưng dư chấn mới là điểm c.h.ế.t , hơn nữa địa hình Thục Trung phức tạp, chỉ cần để ý thôi là tới xương cốt cũng chẳng còn.
Trầm mặc một lúc, Tần Tuần khom , “Vì bệ hạ phái tướng quân , địa hình Thục Trung nguy hiểm, động đất chừng xảy biến gì.
”