Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-01-18 16:55:11
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Vân Khiêm chậm rãi cụp mắt, tầm mắt dừng Thẩm Xu, đôi mắt tinh xảo đào hoa dần tối .

 

Hầu kết chuyển động, đưa tay cẩn thận ôm trong lòng, nhàn nhạt kể chuyện, “Trước năm mười tuổi ở Bùi phủ.

 

“Mẫu của là thị nữ hồi môn của đại phu nhân Bùi gia.

 

Nói , Bùi Vân Khiêm dừng một chút, giống như khó mở miệng, một lúc lâu mới tiếp tục , “Trời xui đất khiến mới , trong mắt đại phu nhân chấp nhận nổi một hạt cát, khi mẫu t.h.a.i thì đuổi mẫu khỏi phủ, năm tám tuổi thì mẫu mắc bệnh nặng, bao lâu qua đời, khi đó mới phụ tồn tại.

 

Nói tới đây, đáy mắt Bùi Vân Khiêm hề che giấu vẻ trào phúng.

 

Bùi Vân Khiêm bao giờ nghĩ tới, chuyện luôn coi là sự sỉ nhục hôm nay thể nhẹ nhàng bâng quơ khỏi miệng, hơn nữa cũng hề m.á.u tươi đầm đìa giống như trong tưởng tượng của .

 

Lông mi Thẩm Xu khẽ run, nàng ngẩng đầu về phía Bùi Vân Khiêm đang c.ắ.n c.h.ặ.t hàm , chỉ thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như thứ gì đó chặn , lên xuống cũng xong.

 

Nàng há miệng th* d*c, đợi nàng chuyện, Bùi Vân Khiêm nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay nàng, tiếp, “Lúc còn nhỏ, đương nhiên sẽ theo di nguyện của , một đường từ Biện Kinh tới Sở Kinh thành, nhưng khéo, lúc ngang qua Dương Châu thì bắt gặp hạn hán, thương đội cũng để đó.

 

Lời kể của Bùi Vân Khiêm bình tĩnh lạnh nhạt, tất cả những khó khăn gian nan đường chỉ bằng một câu, nhưng trong lòng Thẩm Xu những nửa phần nhẹ lòng, ngược còn căng thẳng hơn, thậm chí còn cảm thấy đau đớn.

 

Lúc , Thẩm Xu dám ngẩng đầu biểu tình của Bùi Vân Khiêm, nàng dám tưởng tượng một đứa trẻ mới chỉ tám tuổi thế nào để theo thương đội, còn bọn họ vứt bỏ ở một nơi xa lạ cảnh khó khăn.

 

Thẩm Xu dám nghĩ.

 

Cổ tay nàng chuyển động, lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Thẩm Xu, giống như cho Bùi Vân Khiêm tuổi còn nhỏ đeo tang một chút ấm áp.

 

Nhắc tới Dương Châu, đôi mắt lạnh như băng của Bùi Vân Khiêm mới dần sinh vài phần ấm áp.

 

Có lẽ là cảm nhận ý nghĩ của Thẩm Xu, dừng một chút, cụp mắt tiểu cô nương ở trong n.g.ự.c, trở tay nắm ngược tay nàng.

 

Mười ngón tay đan .

 

Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi ánh mắt, mím môi khẽ, yếu ớt như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-131.html.]

Đến bây giờ Bùi Vân Khiêm mới phát hiện, những việc dám nhắc giờ cũng còn tổn thương chút nào.

 

Một lúc lâu , Thẩm Xu mới khẽ hỏi, “Sau tướng quân trở Bùi gia thế nào?”

“Ở Dương Châu, gặp một bụng giữ , cho cơm ăn mới c.h.ế.t đói, , bởi vì con trai đại phu nhân c.h.ế.t non, Bùi phủ con nối dõi, tước vị Bùi gia ai kế thừa, cha mới còn một đứa con trai lưu lạc bên , bao lâu thì đón trở về.

 

Thẩm Xu ngẩng đầu, đôi mắt Bùi Vân Khiêm chớp, đáy mắt cất giấu vài phần mờ mịt, một lúc mới nhẹ giọng , “Nếu như khi còn nhỏ tướng quân thể gặp thêm nhiều ở Dương Châu thu nhận thì .

 

Nghe , ánh mắt Bùi Vân Khiêm ngẩn , tiếp đó, nơi đáy mắt bao phủ ý , cụp mắt, rõ cảm xúc là gì, hàng mi dài khẽ run, tầm mắt dừng mặt Thẩm Xu, đó chậm rãi gục đầu xuống, chôn đầu vai nàng.

 

Giọng trầm thấp khàn khàn, “Gặp một là đủ .

 

Đời , gặp một là đủ .

 

Khi , Dương Châu bao phủ bởi tiếng kêu than trời dậy đất, một năm liền mùa màng thu hoạch, lương thực dự trữ sớm ăn hết, ngay cả động vật gia súc cũng thấy ở , Bùi Vân Khiêm từng tận mắt thấy dùng vỏ cây nấu lên để ăn, thậm chí còn bán cốt nhục sinh của cho khác, chỉ để bản ăn no.

 

Mỗi khi Bùi Vân Khiêm đường, hai bên đường tốp năm tốp ba những dài , hai mắt đăm đăm, giống như hận thể xông lên rút gân lột da , khi đó trong lòng cũng run rẩy.

 

Sau , cho dù đói bụng cũng dám khỏi ngôi miếu cũ đang trốn, ngày thường cũng học những khác, tìm ở rừng cây gần đó hoặc cỏ những thứ thể ăn bụng.

 

Chỉ là, nạn dân ngày một nhiều hơn, chuyện ăn cũng ngày càng thường xuyên, nhiều yếu ớt vì sống sót đều tìm chỗ ẩn , đương nhiên cũng thể tìm miếu cũ chỗ trốn.

 

Bùi Vân Khiêm vẫn nhớ rõ ràng, một đêm nọ, đau bụng bừng tỉnh khỏi giấc ngủ, mở mắt thấy ba vây quanh , biểu tình mặt bọn họ vô cùng quen thuộc.

 

Có lẽ là trời cao mắt, mấy già thì cũng tàn tật, cũng chạy thoát ngoài.

 

Bùi Vân Khiêm chạy bao lâu, chỉ xem như thứ no bụng.

 

Chờ tới lúc mơ mơ màng màng tỉnh nữa, mắt một chiếc xe ngựa tráng lệ huy hoàng, xa phu đ.á.n.h xe dùng roi da quất , “Tên ăn xin hôi thối từ đây! Mau cút chỗ khác! Đừng chắn đường! Có đây là xe ngựa của ai ?”

Hắn còn sống.

 

Hắn còn thể cảm nhận đau đớn.

 

thể dậy nổi.

 

Loading...