Nhắc tới Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu mới tỉnh táo vài phần, đêm qua ngủ muộn, nàng ngủ tới mức mặt trời lên cao vẫn cảm thấy ngủ đủ.
Nàng giơ tay xoa mắt , “Tướng quân lúc nào thế?”
“Chưa tới giờ Thìn tướng quân , khi còn dặn dò đ.á.n.h thức công chúa, tướng quân Tần Tuần và Chu Tước đều ở bảo vệ công chúa, công chúa chuyện gì thì phân phó bọn họ là .
”
Nghe , Thẩm Xu nhíu mày, “Tần Tuần và Chu Tước cùng tướng quân ?”
Lâm Lãng lắc đầu, “Không ạ.
”
Thẩm Xu nhíu mày, nàng suốt ngày ở trong phủ, nào cần nhiều như bảo vệ chứ?
Lát , Thẩm Xu mím môi, giơ tay , “Thay quần áo giúp .
”
Nói , Thẩm Xu dậy xuống giường, Lâm Lãng giúp đỡ đồ.
Rửa mặt chải đầu xong xuôi, Thẩm Xu đẩy cửa , quả nhiên thấy Chu Tước thủ hộ ở bên ngoài.
Thấy Thẩm Xu ngoài, Chu Tước khom , “Bái kiến phu nhân.
”
Thẩm Xu nâng tay, “Không cần đa lễ.
”
“Phu nhân, cơm trưa chuẩn xong, phu nhân dùng bữa trong phòng là chính sảnh?”
Thẩm Xu ngước mắt, trong lòng cân nhắc một lát mới mở miệng, “Tới chính sảnh .
”
Nghe , Chu Tước cung kính khom xoay chuẩn đồ ăn.
“Khoan .
” Thẩm Xu gọi nàng .
“Phu nhân gì phân phó ạ?”
“Tần Tuần trong phủ ?”
Chu Tước khom , “Có ạ, lúc tướng quân mang theo hơn nửa ám vệ, nên bây giờ Tần Tuần đang canh gác bên ngoài phủ ạ.
”
Nghe , Thẩm Xu nhíu mày, Tần Tuần năng lực mà để phủ bảo vệ nàng, thật là tài trọng dụng, nàng mím môi, “Bảo Tần Tuần tới chính sảnh, chút việc bàn bạc với .
”
Chu Tước cũng hỏi nhiều, khẽ gật đầu lui xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-134.html.]
Bước chân Tần Tuần nhanh, chờ Thẩm Xu tới chính sảnh, đợi ở bên trong.
“Bái kiến phu nhân.
”
Thẩm Xu khẽ , “Không cần đa lễ.
”
Nói , Thẩm Xu xoay xuống ghế, mở miệng , “Tướng quân bảo ngươi và Chu Tước ở trong phủ hết ?”
Tần Tuần gật đầu, “ thế ạ.
”
“Trong phủ cần để nhiều như , mắt hẳn là tướng quân còn xe, tướng quân nguyên quán của ngươi ở Thục Trung, mau ch.óng xuất phát theo tướng quân .
”
Nghe , Tần Tuần khom , “Không thể ạ, tướng quân an bài như thế nhất định là đạo lý riêng , tướng quân an nguy của phu nhân quan trọng hơn hết thảy, nhiệm vụ chính của thuộc hạ và Chu Tước trong thời gian tướng quân ở đây chính là bảo vệ phu nhân, một tước rời.
”
Thẩm Xu nhíu mày, “Trong phủ thật sự an , ở trong phủ thể xảy chuyện gì chứ?”
Thấy thế, Tần Tuần quỳ xuống, “Mong phu nhân chớ thuộc hạ khó xử.
”
Thẩm Xu cau mày, cụp mắt Tần Tuần một lát mới bỏ cuộc, “Vậy thôi, ngươi tướng quân mang theo bao nhiêu ?”
“Phu nhân yên tâm, tướng quân mang theo hai phần ba ám vệ trong phủ, thủ sai biệt là bao với thuộc hạ và Chu Tước, bọn họ nhất định sẽ bảo vệ tướng quân thật .
”
Bùi Vân Khiêm việc từ tới nay đều thoả đáng, nếu như thế Thẩm Xu cũng cố chấp bắt ép Tần Tuần tìm Bùi Vân Khiêm nữa.
“Phu nhân, nếu như còn việc gì khác thuộc hạ cáo lui.
”
Nói , Tần Tuần xoay khỏi chính sảnh.
Thẩm Xu tâm trạng ăn uống, nhanh ch.óng dùng bữa trưa xong xuôi đưa theo Lâm Lãng và Chu Tước khỏi cửa.
Di vật mẫu đưa nàng tổn hại, khi săn thú ở Tây Sơn với Bùi Vân Khiêm nàng tìm một cửa tiệm để tu bổ, nhưng săn thú khiến cho trì hoãn mấy ngày, lúc mới nhớ tới.
Trên đường ồn ào, hai bên đường đủ loại cửa hàng nhỏ bày bán, vô cùng ồn ào náo nhiệt.
Tính toán ngày tháng, cả hai đời Thẩm Xu cũng từng dạo đường phố Sở Kinh thành, ở trong cung thì thể tuỳ ý ngoài, cho dù xuất cung cũng cả đám cuồn cuộn theo , nàng gì cũng , gì cũng hợp quy củ.
Thật sự thú vị chút nào.
Sau khi gả tới Bùi phủ cũng ngày ngày ở trong phủ, thỉnh thoảng ngoài cũng là theo Bùi Vân Khiêm, càng thể tuỳ ý dạo, nên hôm nay khó khăn lắm mới ngày tâm tình Thẩm Xu bỗng nhiên tới lạ.