Mà chân Tô Ngự đến, lưng Thẩm Đình phái cấm vệ quân bao vây Bùi phủ, hiện giờ Bùi Vân Khiêm ở đây, ai thể chống Thẩm Đình, mà ám vệ lưu trong phủ cũng bằng lẻ của cấm vệ quân , đương nhiên khó thể ngăn cản.
“Linh An công chúa thứ tội, bệ hạ lệnh mời Linh An công chúa theo thuộc hạ một chuyến.
”
Không đợi Thẩm Xu chuyện, binh lính bên ngoài nhanh ch.óng chạy , “Bẩm tướng quân, bá tính bên ngoài tin tức từ mà quỳ gối Bùi phủ, mong Linh An công chúa thể hiến tế.
”
Nghe , nọ khẽ, “Mục đích chung, Linh An công chúa thuận theo ý dân .
”
Nói , nọ nâng tay, “Mời công chúa .
”
Cùng lúc đó, thám t.ử Bùi Vân Khiêm sắp xếp ở kinh thành sớm hơn Tô Ngự một bước báo rõ sự tình thiếu một chữ cho Bùi Vân Khiêm .
Ở xa ngàn dặm, Bùi Vân Khiêm nắm c.h.ặ.t thư báo trong tay, đôi mắt hiện rõ sát khí.
“Người ! Chuẩn ngựa, hồi kinh!”
Ngày hôm .
Vì để xảy bất kì chuyện gì ngoài ý , động tác của Phùng Thái hậu, tới buổi trưa, Thẩm Xu trói lên đàn tế.
Mà Tô Ngự và Trần thái y mới trị liệu thành công t.h.u.ố.c trị ôn dịch, cùng lúc đó, Tô Ngự cũng tìm nguyên nhân gây ôn dịch, hai mới chuẩn dâng chứng cứ lên cho Thẩm Đình thì Thẩm Xu trói lên đàn tế.
Tô Ngự lập tức đổi sắc mặt, xoay mang theo chứng cứ đuổi tới đàn tế.
Trên đàn tế.
Tay chân Thẩm Xu đều trói cây cột lưng, Phùng Thái hậu, Thẩm Đình và chúng đại thần đều cách đàn tế xa, phía chính là Triệu thiên sư đang dùng phất trần phép.
Một lát , Triệu thiên sư ngẩng đầu bầu trời, xoay với Thẩm Đình, “Bệ hạ, giờ lành đến, thể chuẩn lễ hiến tế .
”
Một tay Thẩm Đình chống ghế, nhàn nhạt , “Đốt lửa .
”
Nghe , Triệu thiên sư cầm cây đuốc đốt ở bên cạnh, chuẩn châm lên dàn gỗ phía đàn tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-140.html.]
Trong chớp mắt, một thanh kiếm từ phi tới.
Chỉ Triệu thiên sư kêu t.h.ả.m thiết một tiếng, kiếm rơi xuống đất.
Đồng thời, rơi xuống đất cùng chính là một cánh tay mới cầm cây đuốc .
Thấy thế, Phùng Thái hậu và Thẩm Đình nháy mắt đổi sắc mặt, sợ hãi bật dậy khỏi ghế.
Lát thấy Bùi Vân Khiêm mang theo một đôi nhân mã từ cổng thành chạy tay, nhanh bao vây đàn tế.
Bùi Vân Khiêm còn mở miệng, binh lính gác xung quanh khí thế ngút trời của cho hoảng sợ nhường đường.
Thẩm Đình hề vui vẻ, thấp giọng mở miệng, “Bùi tướng quân thật to gan, dám động tay động chân mặt trẫm, ngươi hành thích vua !”
Nghe , Bùi Vân Khiêm xoay xuống ngựa, sát khí trong mắt hề giảm bớt, lạnh lùng qua, “Nếu như hôm nay Thẩm Xu thiếu nửa sợi lông tơ, thần sẽ huỷ cả Sở Kinh thành , bệ hạ tin ?”
Nói , Bùi Vân Khiêm giơ tay rút cây kiếm mặt đất, tới phía , nhếch môi , “Hành thích vua? Bệ hạ đoán xem thần dám ?”
“Ngươi…” Thẩm Đình tức giận tới mức khuôn mặt như sắp biến thành màu gan heo, nửa ngày trời cũng thể từ nào khác.
Bùi Vân Khiêm thu tay , xoay cởi trói cho Thẩm Xu, “Không .
”
Cùng lúc đó, Tô Ngự và thái y lệnh cũng vội vàng đuổi tới, thấy Bùi Vân Khiêm trở , Tô Ngự mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, giao chứng cứ tay cho Thẩm Đình và Phùng Thái hậu.
Phùng Thái hậu nhận lấy đồ trong tay Tô Ngự, sắc mặt ngày càng khó coi, mắt bỏ lỡ thời gian diệt trừ Thẩm Xu nhất, Bùi Vân Khiêm trở , nếu còn cố chấp g.i.ế.c Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm nhất định sẽ bỏ qua.
Một lát , Phùng Thái hậu giả bộ thở phào một , “Nếu là hiểu lầm, ai gia và bệ hạ cũng đều đạo sĩ lừa gạt mới nhất thời hồ đồ suýt nữa hại Linh An công chúa.
Nếu như thế, đạo sĩ giao cho Bùi tướng quân xử trí, thế nào?”
Nghe , Bùi Vân Khiêm lạnh , “Thái Hậu như thế, thần sẽ xử t.ử ngay tại chỗ.
”
Vừa dứt lời, đợi Bùi Vân Khiêm động thủ, ám vệ phía tiện tay rút kiếm cắt đứt yết hầu đạo sĩ .
G.i.ế.c gà doạ khỉ.
“Người cũng g.i.ế.c , Bùi tướng quân lòng ?”
Bùi Vân Khiêm lạnh lùng ngước mắt Phùng Thái hậu một cái, xoay che chở Thẩm Xu rời .
Bởi vì đôi con nhiễm bệnh đầu tiên c.h.ế.t, cũng cố tình gây ôn dịch , nên cũng thể tra .
Sau đó nửa thành, tình hình dịch bệnh ở Sở Kinh thành mới dần định, một nữa khôi phục dáng vẻ ban đầu.