Bùi Vân Khiêm nhướng mày, khẽ một tiếng: “Phòng ngủ của bổn tướng quân mà thể về ?”
“Vậy gọi nửa ngày trời, rõ ràng tướng quân ở trong thư phòng mà đáp lời ?”
Nghe , Bùi Vân Khiêm ngước mắt Thẩm Xu một cái, cố ý , “Công chúa gọi Lâm Lãng chứ bổn tướng quân.
”
Nói , Bùi Vân Khiêm dừng một chút, đáy mắt xẹt qua ý , chút để ý thu hồi tầm mắt , “Công chúa sợ cái gì chứ? Làm chuyện gì trái với lương tâm sợ bổn tướng quân ?”
Thẩm Xu nhíu mày, “Bổn cung thể chuyện gì trái với lương tâm chứ?”
Nghe , ý trong mắt Bùi Vân Khiêm hề giảm bớt, ánh mắt tuỳ ý dừng mặt Thẩm Xu, nhướn mày , “Thế ?”
Nói , đưa tay cầm quyển sách bàn lên, dậy từng bước tới gần Thẩm Xu, “Vậy công chúa bổn tướng quân xem, đây là cái gì?”
Vẻ mặt Thẩm Xu nháy mắt như sắp nhỏ m.á.u, mà Lâm Lãng trong mang thứ tiêu huỷ, còn Bùi Vân Khiêm bắt gặp, chuyện thật sự mất mặt.
Ánh mắt nóng bỏng của Bùi Vân Khiêm từng bước tới gần, Thẩm Xu cúi đầu, tưởng tượng tới thứ cầm tay thôi là nàng hận thể tìm lỗ đất chui xuống.
Thấy Thẩm Xu hổ dám ngẩng đầu, khoé miệng Bùi Vân Khiêm tự chủ lên vui vẻ, cũng tính buông tha cho nàng.
Một lúc lâu , Bùi Vân Khiêm nhẹ nhàng nắm cằm Thẩm Xu, ép nàng thẳng .
Đầu ngón tay thưởng thức từng trang sách, ý trong mắt giảm.
Hắn chằm chằm Thẩm Xu một hồi, giây lát, tới bên tai Thẩm Xu, giọng trầm thấp quyến rũ, “Nếu như công chúa hiểu thì cần xem những thứ , thần ngại tự dạy công chúa .
”
Nghe , Thẩm Xu nháy mắt liên tưởng tới hình ảnh trong quyển sách, đầu óc nổ tung một tiếng, nháy mắt nổ vô pháo hoa.
Không đợi nàng chuyện thấy giọng vui vẻ của Bùi Vân Khiêm vang lên bên tai, “Bây giờ, chúng nên thảo luận một chút về nội dung tranh vẽ trong quyển sách ? Hửm?”
Lời , khuôn mặt Thẩm Xu đỏ bừng, tới cổ cũng đỏ lên hơn nửa.
Nàng giơ tay đẩy Bùi Vân Khiêm , xoay trốn trong chăn, che kín cả đầu, thế nào cũng chịu .
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm nặng nề một tiếng, giơ tay cách tấm chăn xoa nhẹ đầu Thẩm Xu, đáy mắt tràn đầy sủng nịch.
“Không đùa nàng nữa, đây, đưa nàng chơi.
”
Nghe , Thẩm Xu cử động, lặng lẽ lộ cái đầu, đôi mắt hạnh long lanh chớp Bùi Vân Khiêm, “Thật ?”
Bùi Vân Khiêm cụp mắt, nặng nề ‘ừm’ một tiếng, lát , đưa tay nhẹ nhàng che mắt Thẩm Xu , giọng trầm thấp dịu dàng, “Đừng như , sợ nhịn sẽ loại chuyện trong sách với nàng.
”
Nghe , vẻ mặt của Thẩm Xu mới hoà hoãn một chút đỏ bừng trong chốc lát, nàng kéo tay Bùi Vân Khiêm đặt bên miệng c.ắ.n một cái, đó ngước mắt .
Bùi Vân Khiêm hề đổi sắc mặt, khẽ cong môi nàng, lúc thấp giọng , “Cắn xong ?”
Thẩm Xu đưa tay khỏi miệng, ma xui quỷ khiến gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-144.html.]
Bùi Vân Khiêm khẽ một tiếng, ánh mắt chậm rãi di chuyển, đột nhiên xốc chăn của Thẩm Xu lên, cúi ôm Thẩm Xu từ giường xuống, đặt đùi .
“Lá gan nàng càng lúc càng lớn , còn dám c.ắ.n ? Hửm?”
Nói , Bùi Vân Khiêm khẽ hôn một cái lên miệng nàng mới buông tha.
Bùi Vân Khiêm đặt nàng giường, xổm bên chân nàng, đặt một chân nàng lên đầu gối, “Đeo giày nào.
”
Hắn đưa tay lấy đôi giày đặt chỉnh tề một bên, cẩn thận đeo chân cho Thẩm Xu.
Một lát , Bùi Vân Khiêm thẳng , gục xuống thấp giọng , “Đi thôi, bây giờ bên ngoài đang náo nhiệt lắm.
”
Thẩm Xu gật đầu, dậy theo phía Bùi Vân Khiêm.
“Sao hôm nay tướng quân đưa chơi thế?”
Bước chân Bùi Vân Khiêm hề dừng , nhàn nhạt , “Mừng lễ.
”
Nghe , Thẩm Xu sửng sốt, thì .
Ngoài phủ, Tần Tuần sớm chuẩn xe ngựa xong xuôi, thấy Bùi Vân Khiêm dắt Thẩm Xu ngoài, khom lưng, “Tướng quân, phu nhân.
”
Bùi Vân Khiêm tượng trưng ‘ừm’ một tiếng đỡ Thẩm Xu lên xe.
Mặt trời sớm xuống núi, nhưng đường vẫn rộn ràng nhốn nháo như cũ, xe ngựa một đường thẳng.
“Tướng quân, chúng đây?”
Bùi Vân Khiêm ngước mắt , “Tới thành Đông.
”
Hôm nay là lễ Khất Xảo, mỗi năm cứ đến dịp là thành Đông hội chùa, bờ sông còn thả đèn hoa đăng cầu phúc, nhất định tiểu cô nương sẽ thích.
“Ồ.
” Thẩm Xu gật đầu, gì nữa.
Dọc đường , Bùi Vân Khiêm đều chợp mắt, hôm nay tới giờ Thìn xử lý công việc, mãi tới giờ Dậu mới hồi phủ.
Bùi Vân Khiêm lời nào, suốt đường Thẩm Xu nhàm chán, chốc lát xốc màn xe lên bên ngoài, đó chằm chằm Bùi Vân Khiêm, trầm mê sắc của .
Chưa tới một nén nhang, xe ngựa đột nhiên dừng .