Vừa dứt lời, ngoài kiệu liễn lập tức tiếng đao kiếm cói tai va chạm vang lên, tiếng đao kiếm dần tới gần, Chu Tước để một câu, “Phu nhân, nhớ ở yên trong đừng , bên ngoài nguy hiểm.
”
Lúc , nàng cũng gia nhập cuộc chiến phía ngoài, nhưng vì sự phân phó của Bùi Vân Khiêm, Chu Tước như một bảo vệ kiệu rời nửa bước.
Nghe tiếng đao kiếm va chạm ngừng, sắc môi Thẩm Xu dần trở nên trắng bệch, mặt cũng nửa phần huyết sắc, ngón tay run rẩy nắm c.h.ặ.t chuỷ thủ trong tay.
Đây là thứ hai nàng cảm thấy trói gà c.h.ặ.t kéo chân Bùi Vân Khiêm.
Lần Phùng Thái hậu trù tính lâu, sợ rằng điều bộ thị vệ của Sở Kinh thành tới bao vây trừ khử Bùi Vân Khiêm, mà binh lực trong tay đa đều đóng tại Tây Sơn, trong phủ chỉ ám vệ ngày thường huấn luyện, tuy rằng ám vệ khả năng lấy một địch mười, nhưng kẻ địch đông hơn, Phùng Thái hậu mang quyết tâm cá c.h.ế.t ráchh lưới, chắc hẳn đ.á.n.h một trận khó.
Bên ngoài đ.á.n.h tới mức khí thế hừng hực, Thẩm Xu ló đầu ngoài cửa sổ, Phùng Thái hậu cho tới bắt nàng, đơn giản là giữ tính mạng của nàng lợi dụng nó, đợi tới lúc hai bên thế lực ngang , dùng nàng để uy h**p Bùi Vân Khiêm đạt mục đích.
Nghĩ , lông mi Thẩm Xu khẽ run, đáy mắt lạnh lẽo.
Tay nàng nắm c.h.ặ.t chuỷ thủ, bất kể kế hoạch của Phùng Thái hậu như thế nào, nàng thể trở thành trói buộc của Bùi Vân Khiêm một nữa.
Thẩm Xu ngay ngắn trong kiệu, nàng điều chỉnh hô hấp cẩn chú ý nhất cử nhất động bên ngoài, ép buộc bản bình tĩnh.
tới một nén nhang, Thẩm Xu phát giác cái gì đó đúng, ngoài cửa xuống tay trí mạng, nếu như chỉ vì dùng nàng để uy h**p Bùi Vân Khiêm, tất nhiên sẽ thương tổn tới nàng, như thế chứ?
Mà lúc , trong Thái Miếu sớm m.á.u chảy thành sông, của Phùng Thái hậu Bùi Vân Khiêm và Tần Tuần ép tới cửa đại điện, tàn binh bại tướng của Phùng Thái hậu vẫn còn giằng co với chúng ám vệ phía Bùi Vân Khiêm.
“Bùi Vân Khiêm, đồ loạn thần tặc t.ử nhà ngươi, lạm sátt kẻ vô tội hoạ loạn triều cương, dĩ hạ phạm thượng, mưu đồ loạn, hôm nay ai gia trời hành đạo! Ngoài cửa chính là cấm vệ quân của ai gia, ngươi còn mau thu tay chịu trói.
”
Nghe , đáy mắt Bùi Vân Khiêm xẹt qua một tia trào phúng, giơ tay lau vết m.á.u chuôi kiếm, vẻ mặt lạnh lẽo, khẽ một tiếng, “Hoạ loạn triều cương bổn tướng quân dám nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-152.html.]
”
Nói , Bùi Vân Khiêm chậm rãi ngước mắt, tầm mắt lạnh lẽo như một dừng Phùng Thái hậu, khoé môi nhếch lên lạnh lẽo đáng sợ, “Cấm vệ quân?”
Bùi Vân Khiêm suy tư một lúc ‘’ một tiếng, vẻ mặt mang theo ba phần ý , mặn nhạt , “1081 , bổn tướng quân g.i.ế.c thiếu ai ?”
Nghe , Phùng Thái hậu đờ trong chốc lát, sắc mặt lập tức đổi, khó tin Bùi Vân Khiêm, tay cầm kiếm cũng run rẩy.
“Người , b.ắ.n tên! G.i.ế.c cho !”
Bùi Vân Khiêm kiên nhẫn nhíu mày, khẽ xoa ngón tay ống tay áo, chút để ý , “Đừng kêu nữa, mấy cung thủ của bà sớm c.h.ế.t .
”
“Ngươi… ngươi…”
Kế hoạch của bà kẽ hở, Bùi Vân Khiêm khả năng chạy thoát, cục diện hiện tại chỉ một khả năng duy nhất.
Có tiết lộ kế hoạch của bà .
Bà nghĩ tới, cận bên cạnh bà mà Bùi Vân Khiêm sắp xếp!
Nghĩ , Phùng Thái hậu siết c.h.ặ.t ống tay áo, đáy mắt tràn đấy sát khí âm độc, hận thể tìm tiết lộ bí mật ngay tức khắc, lột da rút gân, băm thây vạn đoạn, mới thể trút mối hận trong lòng.
“Thái Hậu nương nương còn đợi cái gì?”
Đáy mắt Bùi Vân Khiêm lạnh lẽo, khoé miệng xẹt qua nụ trào phúng chút che giấu, “Chờ trưởng của bà mang theo mấy vô dụng tới cứu ?”
Nghe , sắc mặt Phùng Thái hậu trắng bệch thêm mấy phần, phấn son bao nhiêu cũng thể che đậy sự xanh mét của bà giờ phút .
Mà Thẩm Diên và Thẩm Đình lưng bà cũng sợ hãi tới trắng mặt, hai chân run rẩy, tay áo siết c.h.ặ.t, cảm xúc mắt thể che đậy nổi.
“Bùi… Bùi tướng quân, chẳng… chẳng lẽ ngươi dám hành thích vua ?”
Thẩm Đình lời cũng đang vô cùng sợ hãi, một câu mấy mới chỉnh.