Trùng Sinh Thập Niên 80: Trước Tiên Kiếm Một Trăm Triệu - Chương 3: Tôi Giết Các Người Chắc Cũng Chẳng Phạm Pháp Đâu Nhỉ? (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:23:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khưu Minh Tuyền cảm thấy sống lưng lạnh toát.

 

Người đàn ông mặt chính là tên ác bá khét tiếng ngang ngược khắp vùng . Năm đó, cũng chính gã bức ép hàng xóm láng giềng trong đại viện rời , cưỡng chế mua bộ nhà cửa và đất đai với giá rẻ mạt.

 

Người dân lao động lúc bấy giờ chẳng ai mảnh đất chính là khu mới Phổ Đông sầm uất . Dưới sự đe dọa của d.a.o phay và gậy gộc, họ đành bán chốn dung duy nhất với cái giá rẻ mạt như cho, để sống cảnh lưu lạc khắp nơi.

 

Chỉ hai ba năm , công cuộc kiến thiết khu mới Phổ Đông mang tính lịch sử chính thức bắt đầu. Nơi chỉ là "tấc đất tấc vàng" mà giá trị còn tăng vọt từng ngày. Thế nhưng, sự phồn hoa chẳng còn liên quan gì đến họ nữa. Rất nhiều gia đình rơi cảnh mảnh ngói che , suốt đời thuê trọ nay đây mai đó.

 

Và cái chân của ông nội Khưu... cũng chính là gã đàn ông mặt đ.á.n.h gãy trong cuộc xung đột vài tháng đó. Nửa đời ông chịu cảnh khập khiễng, tất cả đều là "món quà" tàn nhẫn từ gã!

 

Khưu Minh Tuyền vĩnh viễn quên năm đó mới mười mấy tuổi, đám đẩy ngã xuống đất, trơ mắt khúc gỗ thô bạo nện thẳng xuống chân ông nội...

 

"Bọn chúng định đến cưỡng đoạt mua nhà, lũ khốn nạn!" Cậu nghiến răng nghiến lợi thầm c.h.ử.i trong lòng.

 

"Gã về thế nào?" Phong Duệ đột nhiên cất tiếng hỏi.

 

Khưu Minh Tuyền sững , đáp : "Gã thu mua ít nhà cửa đất đai ở đây, vặn bắt kịp đợt khai thác khu mới... Sau gã trở thành ông chủ lớn của một công ty bất động sản, giàu sang lắm."

 

Phong Duệ khẩy một tiếng: "Vừa vặn thật ? Ngươi thật đúng là quá ngây thơ."

 

Người đời đều đến tháng 4 năm 1990, Thủ tướng mới tuyên bố khai thác khu mới Phổ Đông. với những kẻ thính nhạy tin tức, họ mốc thời gian thực sự là tháng 5 năm 1988, khi chính quyền thành phố tổ chức "Hội thảo quốc tế về phát triển khu mới Phổ Đông".

 

Có lẽ vài con yêu ma quỷ quái sớm đ.á.n.h mùi tiền nên bắt đầu rục rịch tay.

 

Chỉ là, một tên ác bá đầu đường xó chợ như gã, lấy đức hạnh và tài cán gì mà những cơ hội mang tính lịch sử ? Phong Duệ rơi trầm tư.

 

Trong đại viện, bầu khí chìm im lặng đầy áp lực...

 

Tên ác bá tên là Vương Đại Toàn, trướng gã tập hợp hàng chục tên du côn lưu manh. Lần tới, gã nghênh ngang đòi mua bộ nhà cửa ở đây với giá rẻ mạt, lấy cớ là mở xưởng gạch ngói nên cần mặt bằng lớn.

 

Dân làng dĩ nhiên đồng ý. Số tiền gã đưa thậm chí đủ để mua nổi nửa căn nhà ở nơi khác. Nếu thật sự cầm tiền dọn , họ chỉ nước thuê nhà ở cả đời. Có mảnh đất che nắng che mưa, dù nhỏ dù cũ thì cũng là nhà , chẳng ?

 

Thím Lưu đ.á.n.h bạo lên tiếng : "Anh Vương , bà con lối xóm chúng bàn bạc , thật sự thể bán nhà . Nhà nào cũng nheo nhóc già trẻ, dọn dễ, vả tiền đó cũng đủ..."

 

Vương Đại Toàn mà như Lưu Đông Phong — con trai thím đang bên cạnh trừng mắt tức giận — lững thững bước tới. Gã hống hách vỗ vỗ lên vai Đông Phong: "Tao tiểu t.ử mày đến giờ vẫn biên chế chính thức đúng ? Nào, đ.á.n.h tao ! Đến đây mà đ.á.n.h !"

 

Mấy tên đàn em theo cũng rộ lên đắc ý: "À, là mày cảnh sát tập sự hả? Sợ quá cơ! Đánh chúng tao , chúng tao thề đ.á.n.h trả ."

 

Mặt Lưu Đông Phong đỏ gay, răng c.ắ.n c.h.ặ.t nhưng thốt lên lời nào. Anh nếm trải thủ đoạn của lũ . Chỉ cần chạm nhẹ một cái, đám lưu manh thể tự đập đầu chảy m.á.u, đó kéo lên đồn công an vu khống cảnh sát đ.á.n.h . Với một biên chế như , gặp chuyện coi như tiêu tan sự nghiệp.

 

Vương Đại Toàn hì hì đẩy , nhỏ với thím Lưu: "Chị dâu , con trai chị giỏi lắm, cũng chẳng đụng gì. Thế , lát nữa chúng chuyện riêng, sẽ ưu ái cho nhà chị một chút. Còn con trai chị thì bảo nó đừng xen !"

 

Thím Lưu thoáng do dự cũng đành ngậm miệng. Liên quan đến tiền đồ của con trai, bảo thím sợ .

 

Vương Đại Toàn cầm gậy gỗ khua khoắng một hồi, bất thình lình vung chân đá tung đống than tổ ong của nhà thím Vương, ánh mắt lộ rõ vẻ hung ác: "Coi lời tao là gió thoảng bên tai hả? Tao cực khổ vay mượn mấy chục vạn, xưởng gạch chỉ chờ mảnh đất thôi. Các định há miệng sư t.ử ngoạm chắc? Thế lấy mạng tao ! Hả?!"

 

Ngô Đại Căn định xông lên ngăn cản nhưng vợ giữ c.h.ặ.t lấy. Thím Vương sợ hãi nháy mắt liên tục, hạ thấp giọng: "Đừng dây bọn chúng, chúng nó từng đ.á.n.h tàn phế đấy..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-80-truoc-tien-kiem-mot-tram-trieu/chuong-3-toi-giet-cac-nguoi-chac-cung-chang-pham-phap-dau-nhi-1.html.]

Vương Đại Toàn hài lòng già trẻ lớn bé trong viện im phăng phắc như tờ: "Chặn đường tài lộc của khác chẳng khác nào g.i.ế.c cha . Họ Vương hôm nay đặt lời ở đây, tao tới sẽ mang theo hợp đồng. Đứa nào ký thì bước đây một câu xem nào!"

 

"Anh Vương, chúng thật sự nơi nào để ..."

 

van nài: "Con cái còn học ở đây, chúng bây giờ? Anh Vương, xin đấy."

 

Vương Đại Toàn lạnh lùng túm lấy cổ áo , gõ gõ n.g.ự.c gã: "Mày chịu đúng ?"

 

Người đàn ông nọ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đ.á.n.h liều : "Anh Vương, nhà xưa nay vẫn bán rau quanh đây, rời khỏi đây thì cả nhà lấy gì mà ăn?"

 

Vương Đại Toàn gã bằng ánh mắt âm hiểm: "Được, tao nhớ kỹ mày ."

 

Gã bất ngờ buông cổ áo nọ , sang với Lưu Đông Phong: "Đồng chí cảnh sát, nể mặt , hôm nay động thủ."

 

Gã xoay phẩy tay, thở dài một tiếng: "Các màng đến tình nghĩa xóm giềng, cứ đối đầu với em , thì chú ý một chút. Đi đêm về hôm đừng để ngã gãy chân một cách mập mờ đấy nhé."

 

Lời đe dọa trắng trợn khiến sắc mặt trong viện khó coi đến cực điểm. Tiếng của Vương Đại Toàn chuyện nhỏ, hàng xóm láng giềng đều phong thanh bảo gã từng g.i.ế.c , còn những kẻ gã đ.á.n.h cho tàn phế thì đếm xuể.

 

Vương Đại Toàn hừ lạnh một tiếng, vung tay: "Đi thôi!"

 

Lúc ngang qua cửa, gã thấy một bà cụ đang tựa cửa chằm chằm. Cảm thấy chướng mắt, gã vung tay định tát một cú trời giáng: "Cút , mụ già c.h.ế.t tiệt!"

 

Ngay lúc bàn tay nặng nề sắp chạm mặt bà cụ, một bóng nhỏ bé chợt lao đến như viên đạn đại bác, ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng gã! Sức lao mạnh đến mức khiến gã loạng choạng lùi mấy bước mới vững . Định thần , gã bắt gặp một đôi mắt đen láy, trong trẻo nhưng đang bùng cháy ngọn lửa hận thù u uất.

 

Khưu Minh Tuyền cảm thấy m.á.u trong đang sôi trào. Cậu nhớ rõ mồn một cảnh tượng của nhiều năm về ! Chính cái tát khiến bà nội ngã đập đầu ván cửa, gáy sưng một cục to tướng. Lúc đó bà liệt giường mấy ngày, ch.óng mặt buồn nôn. vì nhà tiền, bà sống c.h.ế.t chịu bệnh viện, cứ thế c.ắ.n răng chịu đựng. Bây giờ nghĩ , chắc chắn lúc đó bà chấn động não!

 

"Ngươi định gì thế hả? Này ?" Trong tâm trí, đại tổng tài Phong Duệ kinh ngạc lên tiếng: "Ngươi xông như là định một cân năm ? Có nghĩ đến hậu quả ? Đầu óc để hả?"

 

Khưu Minh Tuyền chặn cứng mặt Vương Đại Toàn, thèm trả lời Phong Duệ. Cậu chuyện gì sẽ xảy tiếp theo, chỉ c.h.ế.t cũng để gã hại thêm nào nữa. Nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa gã sẽ đ.á.n.h gãy chân ông nội, trong lòng chợt trỗi dậy một ý niệm sát nhân run rẩy.

 

G.i.ế.c gã , cùng gã liều mạng, coi như kiếp sống là uổng phí cũng !

 

Vương Đại Toàn thoáng ngẩn , ngay lập tức lửa giận bốc lên đầu. Bàn tay to như gọng kìm sắt của gã chộp lấy cổ tay gầy gò của Khưu Minh Tuyền, hất mạnh sang một bên: "Đồ oắt con mất dạy!"

 

Thân hình Khưu Minh Tuyền dù cũng chỉ là một thiếu niên gầy yếu, địch sức mạnh của gã. Cậu hất văng , ngã nhào lên đống than phía , tiếng than đá đổ loảng xoảng.

 

"Để , để ?!" Giọng đại tổng tài Phong Duệ lộ rõ vẻ hăng hái và phấn khích: "Ngươi xem, ngươi đ.á.n.h nhưng kỹ thuật kém quá! Ta đây từng học qua Taekwondo, Muay Thái, Vịnh Xuân và cả đấu tự do đấy!"

 

Khưu Minh Tuyền: "..."

 

Mấy ngày qua, cả hai nắm rõ tình hình. Thông qua miếng ngọc bội, tâm ý họ tương thông. Chỉ cần Khưu Minh Tuyền chủ động thả lỏng, Phong Duệ thể dễ dàng kiểm soát cơ thể , còn gọi là "nhập xác".

Hạ Chí

 

(Note: ‘Khưu Minh Tuyền’ khi nhập xác thì sẽ dấu ngoặc, ngôi thứ ba là nhé!)

 

Bà nội Khưu cuống cuồng run rẩy lao tới: "Tiểu Tuyền!"

 

Bà còn vững gạt sang một bên. Một bàn chân lớn vung lên giữa trung, định giẫm thẳng xuống ‘Khưu Minh Tuyền’ đang đất: "Tìm c.h.ế.t hả? Dám đụng đại ca của bọn tao?!"

 

 

Loading...