Trùng Sinh Thập Niên 80: Trước Tiên Kiếm Một Trăm Triệu - Chương 60: Huấn luyện quân sự

Cập nhật lúc: 2026-03-04 16:21:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi một duy trì tốc độ định dẫn đầu, những đuổi theo phía sẽ mục tiêu và nhịp bước thống nhất để bám đuổi. Ngược , lớp trưởng của hai lớp sớm chật vật bỏ cuộc, khiến đội hình phía như một nắm cát rời, chạy hỗn loạn chẳng hàng lối gì. Trái , lớp trưởng của lớp 1 và lớp 2 vẫn duy trì tốc độ định. Thân hình khỏe khoắn của họ luôn ở vị trí tiên phong, từng lộ một tia mệt mỏi nào.

Ánh mắt Phong Duệ hề liếc xéo, nhưng dư quang nơi khóe mắt âm thầm quan sát đối thủ, khóe miệng hiện lên vẻ khinh miệt thoáng qua.

-- Tên bịp nhỏ vẻ thong dong, nhưng thực chất chắc cũng là nỏ mạnh hết đà chứ gì?

"Anh Duệ, chúng tăng tốc thêm chút nữa, cắt đuôi bọn họ luôn !" Trên mặt Hướng Thành mồ hôi đầm đìa, nhưng đôi mắt đen láy sáng rực vẻ phấn khích.

Phong Duệ khẽ mỉm , đôi chân thon dài đột nhiên bộc phát lực, bắt đầu lao nhanh về phía . Đã qua bảy tám vòng, đội hình của hai lớp vốn bốn năm mươi giờ chỉ còn sót chừng mười mỗi bên. Cú bứt tốc đột ngột của Phong Duệ và Hướng Thành lập tức bỏ xa đội ngũ lớp 2 do Khưu Minh Tuyền dẫn đầu.

Hướng Thành thần thái phởn phơ, hất tóc một cái phát tiếng khẽ đầy đắc ý: "Hừ, đúng là lũ rác rưởi!"

Mười bạn học phía họ nghiến c.h.ặ.t răng, cố sống cố c.h.ế.t bám theo Phong Duệ, nhưng nhịp thở càng lúc càng dồn dập. Vốn dĩ họ chỉ đang gắng gượng dựa ý chí để duy trì tốc độ đều đặn ban đầu, nay cú tăng tốc đầy sung mãn của Phong Duệ trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập cả đội ngũ.

"Tớ... tớ xong ..." Một cuối cùng cũng bỏ cuộc, nức nở ngã quỵ xuống sân. Ngay đó, thêm vài nữa cũng dừng bước.

Cách đó vài chục mét, Khưu Minh Tuyền vẫn duy trì tốc độ nhanh chậm, dường như màng đến cú bứt tốc của đám Phong Duệ.

"Mọi cố gắng lên, cứ theo tớ. Còn vòng rưỡi cuối cùng nữa thôi, nhất định chúng sẽ !" Khưu Minh Tuyền đầu , nhẹ giọng cổ vũ. Mồ hôi như nước lã chảy ròng ròng mặt, thấm chiếc cổ thanh mảnh của .

Nhờ việc hai ba năm qua ngừng bôn ba bên ngoài, thêm sự rèn luyện thể lực gần như "ma quỷ" của Phong đại tổng tài, Khưu Minh Tuyền hiện giờ cảm nhận rõ rệt bản đổi nhiều. Vào lúc của kiếp , thể trạng gầy gò, phát d.ụ.c kém, nhưng hiện tại vóc dáng cao thêm tới mười phân, cánh tay và vòng eo đều cân đối hơn hẳn. Vẻ mềm dẻo và khỏe khoắn của tuổi thiếu niên đang âm thầm hiện hữu.

Bên cạnh , ủy viên sinh hoạt Hàn Lập vẫn bám sát rời. Cậu bạn cao lớn, vững chãi chính là lên tiếng bênh vực Khưu Minh Tuyền ở phòng thiết hôm nọ.

"Mọi cố lên! Lớp chúng nhất định thắng!" Hàn Lập lớn tiếng cổ vũ, ánh mắt phục bóng lưng đang "một một ngựa" của Phong Duệ ở tít đằng xa: "Lớp trưởng, chúng cũng đuổi theo thôi!"

"Không, cứ giữ tốc độ . Điều chúng cần đảm bảo là tất cả ai rớt , đó mới là thắng lợi của cả tập thể." Khưu Minh Tuyền bình thản . Hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t Phong Duệ ở phía .

-- Phải thắng , thu hút sự chú ý của , chứ cúi đầu xưng thần. Lời cảnh báo của Phong đại tổng tài vẫn văng vẳng bên tai, hít một thật sâu.

Còn nửa vòng cuối, Phong Duệ đầu , chân mày bỗng nhíu c.h.ặ.t. Hỏng bét, khi và Hướng Thành vượt lên dẫn quá xa, các thành viên lưng đứt đoạn, chỉ còn sót đầy năm sáu . Ngược , đội ngũ lớp 2 tuy chậm hơn nhưng đội hình vẫn vô cùng ngay ngắn, bám sát ngay cái gã đáng ghét , tính hơn mười !

Tên ... thế mà vẫn còn kiên trì đến !

Như cảm nhận ánh mắt của , Khưu Minh Tuyền bất chợt ngẩng đầu về phía Phong Duệ. Sau đó, ngay cái chằm chằm của , khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong tinh tế.

"Mọi chạy nước rút nào! Còn nửa vòng cuối cùng thôi, ai bỏ cuộc hết!" Cậu đột ngột cao giọng: "Hàn Lập, giao cho đấy!"

Dứt lời, sải bước thật rộng, bắt đầu dốc lực để tăng tốc!

"Lớp trưởng cố lên! Đuổi kịp !" Các bạn học lớp 2 đang bên sân tập thấy thì vô cùng phấn khích, bắt đầu hò reo cổ vũ.

"Gào gào gào! Lớp trưởng chạy mau lên!" Học sinh lớp 1 cũng bắt đầu hò hét điên cuồng. Thấy lớp rõ ràng thua về tổng về đích, họ tuyệt đối thể để vị trí quán quân cá nhân cướp mất !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-thap-nien-80-truoc-tien-kiem-mot-tram-trieu/chuong-60-huan-luyen-quan-su.html.]

Hướng Thành tiếng thét thì đầu , kinh hãi tột độ. Mẹ kiếp, cái thằng l.ừ.a đ.ả.o đó bám ngay lưng chỉ còn mười mấy bước từ bao giờ thế ?! chạy quá lâu, ai nấy đều chỉ đang dùng ý chí để cầm cự. Hướng Thành dùng hết sức bình sinh để bứt phá nhằm nới rộng cách, nhưng Khưu Minh Tuyền ở phía vẫn từng chút một rút ngắn cự ly.

Mười mét, năm mét... Cuối cùng, giữa những nhịp thở dốc kịch liệt, Khưu Minh Tuyền vượt qua Hướng Thành!

"Á á! Lớp trưởng giỏi quá!" Các bạn nữ lớp 2 nhịn thét lên ch.ói tai, ngay cả đám con trai cũng bắt đầu hò hét reo hò.

Chân mày Phong Duệ giật mạnh, dám nán đợi Hướng Thành nữa. Bóng dáng đang áp sát phía mang đến cho một cảm giác nguy cơ cực lớn. Anh thẳng phía , dốc lực chạy như điên!

Trên đường chạy, Khưu Minh Tuyền bám sát nút Phong Duệ. Hai ảnh cùng khỏe khoắn, dẻo dai đang dốc hết sức bình sinh để lao về đích. Nhìn từ xa, một cao lớn vững chãi, một thon dài thoát tục, cả hai sóng vai tiến lên tạo thành khung cảnh rực rỡ nhất trong buổi chiều tà cuối hạ .

Hạ Chí

Vạch đích ở ngay mắt, khí căng thẳng đến tột độ.

"Tớ thấy lớp trưởng Phong Duệ của lớp 1 trai quá..." Một nữ sinh thì thầm, si mê về phía xa.

"Đương nhiên ! Không ngờ học giỏi mà chơi thể thao cũng đỉnh thế. Chậc... ở lớp nhỉ?"

Bên cạnh cô , một nữ sinh khác nỉ non: " mà, tớ thấy lớp trưởng lớp 2 cũng giỏi chẳng kém, thành tích đầu còn nhất trường nữa."

Phong Duệ bực dọc liếc sang bên cạnh, trong lòng giận kinh hãi. Do bộc phát tốc độ quá sớm nên sức bật của tiêu hao đáng kể, cơ thể dường như chạm đến giới hạn. Thế nhưng cái gã bám đuổi như hình với bóng bên cạnh như một lá bùa đòi mạng, chỉ cần lơ là một chút là đối phương sẽ vượt lên.

Liều mạng thôi! Anh âm thầm nghiến răng, bộc phát bộ sức lực còn sót và cuối cùng là đầu tiên cán đích!

Anh thở hồng hộc, tiện tay quẹt mồ hôi mặt, cố nén nhịp tim đang đập loạn xạ để tỏ thản nhiên về phía Khưu Minh Tuyền. Anh định nở một nụ giễu cợt, nhưng nụ cứng đờ ngay lập tức.

Cách đó xa, đội ngũ hơn mười của lớp 2 sự dẫn dắt của Hàn Lập cũng về đến đích. Mà Khưu Minh Tuyền ở bên cạnh lúc đang mỉm rạng rỡ, chẳng buồn liếc lấy một cái mà chạy về phía các bạn học của .

"Chúng thắng ! Lớp trưởng ơi!" Một đám học sinh vui sướng vây quanh ôm chầm lấy Khưu Minh Tuyền.

Hướng Thành lầm lì tiến bên cạnh Phong Duệ, bất chợt vung chân đá bay một hòn đá nhỏ để giải tỏa tâm trạng. Hành động vô ý khiến hòn đá bay thẳng đám đông lớp 2, đập trúng ngay lưng Hàn Lập.

"Ái chà!" Hàn Lập đau điếng, tức giận : "Ai đấy? Đứa nào vô liêm sỉ thế, thua còn chơi trò đ.á.n.h lén hả?!"

Nam sinh lớp 1 vốn cảnh họ ăn mừng thấy ngứa mắt, một cán bộ lớp tên Chu Lâm liền khẩy châm chọc: "Người cố ý , một hòn đá con mà gì mà quý tộc, yếu đuối thế?"

Hàn Lập để yên, lập tức bước tới, hình đồ sộ như tháp sắt sừng sững đám nam sinh lớp 1: "Rốt cuộc là đứa nào ?"

Hướng Thành nhếch lông mày thách thức: "Là tao đấy, thì nào?"

Hàn Lập nghiêng đầu , thầm nghĩ: Thật là đáng ghét, là cái thằng mặt trắng !

 

Loading...