Trùng Sinh Tướng Phủ: Độc Tâm Y Phi Của Trấn An Vương - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-06 11:42:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cứ để Đại quản gia mang qua là mà, cha công việc bận rộn, thể tự mang đồ cho con tiện... , cho Đại tỷ?"
Nghe thấy thế, Giang Đồng ghen tức phát điên, suýt chút nữa thốt hai chữ "tiện nhân", cũng may chút lý trí cuối cùng khiến cô kịp nuốt lời trong, lúng túng đổi giọng.
Giang Chấn Đông vẫn luôn chú ý đến nét mặt của cô , thể nhận ? Trong lòng ông càng thêm phần nghi hoặc. Chẳng lẽ chuyện phóng hỏa thực sự là do cô ? là mặt lòng.
Vẻ mặt ông lạnh vài phần, giọng cũng mang theo tia khó chịu: "Ta , con gọi là phụ , 'cha' là từ để con xưng hô ."
Cách gọi "cha" thương đó, chỉ Nhan Nhan nhà ông mới gọi, đám thứ nữ xứng.
Lời của ông khiến Giang Đồng đau đớn như vỡ vụn, cô ôm lấy n.g.ự.c, mặt đầy vẻ tin nổi: "Phụ , khi Đại tỷ tỉnh , đối xử với con như thế !"
Giang Đồng thấy vô cùng uất ức, lòng càng thêm oán hận Giang T.ử Ly. Quả thực, khi T.ử Ly tỉnh , dù Giang Chấn Đông luôn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng vẫn vài phần ôn hòa với cô . Giờ cô tỉnh , thái độ của ông ngoắt 180 độ, khiến Giang Đồng khỏi nghĩ xiên xẹo.
"Phụ , Đại tỷ gì con mặt khiến hiểu lầm con ? Con , chuyện rơi xuống nước ngày đại thọ của thật sự do con ."
Cô , lời kể thật giả lẫn lộn.
"Ban đầu cũng tin chuyện đó do con bày mưu, nhưng giờ chính con nhắc tới, thể nghi ngờ nó liên quan đến con."
Lời của cô chỉ khiến mặt Giang Chấn Đông thêm lạnh lẽo. Nhìn bộ dạng lóc thê lương của cô , ông cảm thấy phiền phức vô cùng.
"Đích tỷ của con bao giờ một câu về con. Nếu con còn ăn hàm hồ tổn hại danh dự của nó, ngại tiếp tục cấm túc con ."
Giọng băng lãnh cùng vẻ mặt tuyệt tình của ông nước mắt Giang Đồng rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây: "Không nó thì là ai? Chẳng lẽ là phu nhân?!"
"Câm miệng! Con chỉ là một thứ nữ! Dám bất kính với chủ mẫu, Triệu di nương dạy dỗ con đến nơi đến chốn, mà còn mặt mũi cầu xin cho con!"
Trong mắt Giang Chấn Đông ánh lên ngọn lửa giận dữ, thấy cô càng dữ dội hơn, ông mất kiên nhẫn : "Đừng suốt ngày lóc sướt mướt, tưởng vi phụ ngược đãi con. Không việc gì thì đừng lởn vởn mặt . Dáng vẻ của một đại gia khuê tú con chẳng học phân nào, về mà học Nữ Đức, Nữ Giới ."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Vẫn là Nhan Nhan nhà ông ngoan nhất, thỉnh thoảng cho ông mấy món đồ nhỏ, ăn dịu dàng, việc chừng mực. Nghĩ đến Giang T.ử Ly, mặt Giang Chấn Đông hiện lên chút ý : "Còn ngây đó gì? Mau đến Hải Đường Viên thôi."
Nói đoạn, Giang Chấn Đông lách qua Giang Đồng rời .
Giang Đồng trân trối cha dẫn theo Đại quản gia và mấy hạ nhân khiêng rương đồ hướng về phía viện mới của Giang T.ử Ly, sự ghen tị trong mắt cô gần như hiện rõ thành hình.
Tất cả là tại Giang T.ử Ly, nếu nó thì phụ chán ghét? Những chiếc rương trông nặng, chắc chắn bên trong đồ ! tại tặng cho cô chứ? Rõ ràng hôm rơi xuống nước cô cũng kinh sợ, cuối cùng nhận lấy hình phạt. Viện của Giang T.ử Ly cháy, nó chẳng hề hấn gì, thế viện mới còn rộng rãi hơn, phụ đích mang quà đến.
Còn cái gì mà giữ cán cân công bằng, lừa !
Giang Đồng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cúi đầu nuốt sạch oán hận lòng bỏ . Vừa , cô nhớ những chuyện xảy bao năm qua. Nghĩ đến việc phụ tuy ngoài miệng công bằng, nhưng thực tế mỗi thứ cô nhận đều là thứ nhất.
Tất cả đều là của Giang T.ử Ly, nếu nó c.h.ế.t , ưu đãi đều sẽ thuộc về cô .
lúc , một giọng thanh thót như chim oanh truyền đến, Giang Đồng ngẩng đầu thấy một gương mặt đang mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-tuong-phu-doc-tam-y-phi-cua-tran-an-vuong/chuong-13.html.]
"Muội thế ? Là lễ vật phụ tặng ý ? Không , mang qua đây đổi với Nhị tỷ cũng mà."
Giang Hà bước nhanh tới mặt cô . Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh lục, sắc mặt vì sức khỏe kém mà vài phần nhợt nhạt, nhờ thoa thêm phấn nụ nên trông hồng hào hơn bình thường một chút.
Lời dịu dàng của cô như gió xuân thổi qua lòng Giang Đồng. Giang Đồng nhịn nữa, ôm lấy eo Giang Hà mà òa .
"Nhị tỷ, hu hu hu, phụ thật thiên vị, lễ vật tặng cho ? Là tặng cho cái con tiện nhân đó đấy."
Lực va chạm quá mạnh của Giang Đồng suýt Giang Hà ngã ngửa đất, may mà nha bên cạnh kịp thời đỡ lấy. Trong mắt Giang Hà thoáng hiện tia chán ghét, nhưng giọng vẫn cực kỳ dịu dàng: "Kể cho Nhị tỷ xem nào."
Nói , cô khẽ ho vài tiếng, sắc mặt nhợt nhạt . Thấy cô ho, Giang Đồng mới nhận hành động của quá thô lỗ, lập tức thấy hối : "Nhị tỷ, xin ."
"Muội đó, chú ý một chút, khác dễ chuyện như Nhị tỷ ." Giang Hà phản cảm với sự mãng phu của Giang Đồng, nhưng mặt hề lộ .
Dáng vẻ dịu dàng của Giang Hà khiến Giang Đồng cảm động vô cùng, cảm thấy đây mới thực sự là tỷ tỷ của , còn Giang T.ử Ly căn bản xứng.
"Nói xem nào, lúc nãy ý gì? Tỷ thấy phụ dẫn theo Đại quản gia mang mấy rương lớn về hướng viện của , cứ ngỡ là..."
Sau trận , Giang Đồng bớt oán hận hơn, nay Giang Hà nhắc , lòng thấy nghẹn đắng.
"Nhị tỷ đừng nhắc nữa, rước bực ."
Đối với Giang Hà, Giang Đồng ý định giấu diếm, kể hết sạch sành sanh chuyện .
"Không , đích thứ hữu biệt, ăn mặc dùng đồ của chúng khác gì Đại tỷ, tỷ mãn nguyện lắm ." Giang Hà an ủi cô , nhưng lời mang hàm ý ám chỉ vô hình.
"Chỉ cần nó c.h.ế.t , thì dù chúng là thứ nữ cũng chẳng hết."
Bị hận thù che mờ mắt, Giang Đồng chỉ Giang T.ử Ly c.h.ế.t, lúc miệng cửa nẻo, cái gì cũng dám .
"Muội , nghĩ như , đó là Đại tỷ của chúng mà."
Trong lòng Giang Hà sướng rơn, nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ lo lắng Giang Đồng, nhắc nhở cô tai vách mạch rừng. Hành động càng chiếm cảm tình của Giang Đồng, khiến cô chia sẻ thêm cả những bí mật nhỏ.
"Cái gì? Muội nó nghi ngờ chính là tay?"
Giang Đồng cấm túc lâu, ngoài là tung tăng bay nhảy. Nhân lúc đêm qua viện của T.ử Ly cháy, Giang Hà mới tới để dò hỏi về chuyện rơi xuống nước , ngờ nhận tin tức .
" , đây? Lúc đó đẩy nó, nhưng đúng là '' đẩy."
Chuyện chính Giang Đồng cũng hiểu nổi. Năm đó cô chỉ cảm thấy lưng một lực đẩy mạnh đẩy về phía , đúng lúc Giang T.ử Ly ở ngay mặt nên nó rơi xuống nước. Nếu là cô đẩy thì cũng đúng một nửa.
Sau khi T.ử Ly rơi xuống nước, cô sợ hãi cực độ, liền bỏ chạy khỏi hiện trường, chẳng hề nghĩ tới việc gọi cứu. Cuối cùng nó cứu sống, nghĩ đến chuyện cũ, Giang Đồng thấy thật tiếc nuối.
"Đừng nghĩ nhiều quá, chỉ thêm phiền não thôi." Giang Hà nắm tay Giang Đồng, nhẹ giọng , "Hay là cứ trực tiếp với phụ , tránh để sinh lòng thành kiến với . Nếu kẻ khác chuyện mặt , chừng..."