Trùng Sinh Tướng Phủ: Độc Tâm Y Phi Của Trấn An Vương - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-02-07 06:40:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi theo phò tá Giang T.ử Ly, T.ử Tiên ngoài việc nhiệm vụ thì những lúc rảnh rỗi thường ngao du tứ phương. Nàng đây đó nhiều nên cũng qua ít lời đồn đại, một loại "Nhiếp Hồn Thuật" thể thấu suy nghĩ của con . Tuy nhiên, khi thăm dò, đó nhẹ thì trở nên khờ dại, nặng thì mất mạng.

 

Chuyện nàng dám giấu giếm nên thật lòng, quan trọng nhất là Giang T.ử Ly tự trách .

 

"Xem đúng là nên với nương và thật."

 

Nghe xong những lời , vẻ mặt Giang T.ử Ly cũng trở nên nghiêm trọng hơn nhiều. Tuy nhiên, trong lòng nàng cũng nhẹ nhõm hẳn , vì nàng vốn dùng lý do gì để giải thích chuyện với nương.

 

Đông Mai và những khác là thuộc hạ của nàng, những chuyện cần giải thích cũng , nhưng với nương thì chắc chắn lý do thỏa đáng, mà nàng lừa dối nương . Bây giờ nhờ lời nhắc nhở của T.ử Tiên, Giang T.ử Ly thở phào một cái. Xong , giờ cần đau đầu nghĩ xem lý do nào là hợp lý nhất nữa.

 

Đợi đến khi nàng đủ lợi hại để ai thể ức h.i.ế.p, đủ sức bảo vệ tất cả , lúc đó công khai chuyện cũng muộn.

 

Có câu của nàng, những trong xe ngựa ai lên tiếng nữa, tất cả đều an tâm thưởng thức mỹ vị. Vì kết giới bảo vệ, Giang T.ử Ly cũng lo đột nhiên xông phát hiện điều bất thường.

 

Ăn uống cũng hòm hòm, bên ngoài truyền đến tiếng động, bọn họ đến.

 

"Hiệu suất của Đại Lý Tự cũng cao thật đấy." Giang T.ử Ly lau miệng: "Hai em ăn no ? Ăn no thì thu dọn đây. Phải bay bớt mùi , đừng để ai phát hiện sơ hở."

 

"Tiểu thư, chúng nô tỳ no , cứ yên tâm thu dọn. Có cần chúng nô tỳ lau dọn một chút ạ?"

 

Nghe nàng hỏi và thấy hành động của T.ử Tiên, Giang T.ử Ly phất tay một cái, những mảnh vụn thức ăn mặt bàn biến mất sạch sành sanh, như thể từng xuất hiện. Đông Mai cảnh đó, nhịn mà hỏi thêm một câu.

 

"Cứ cất tạm đó , về nhà để các em dọn dẹp . Đi thôi, mau ngoài, cứ ở mãi trong thì thật thất lễ."

 

Sau khi lau sạch dầu mỡ nơi khóe miệng, nàng trở thành một vị tiểu thư đài các xinh .

 

T.ử Tiên vốn ít , nhưng khả năng hành động của nàng là mạnh nhất. Trong lúc hai còn đang mải chuyện, nàng dùng hương trầm tan biến hết mùi thức ăn trong xe ngựa.

 

"Tiểu thư, chúng thể ngoài ."

 

Giang T.ử Ly thầm khen nàng vài câu, Đông Mai cũng lộ vẻ ngưỡng mộ: "T.ử Tiên, cô thật sự khiến tiểu thư quá yên tâm, học tập cô mới ." Nàng thầm tự phản tỉnh, tại từ khi Hạ Trúc , nàng trở nên nhiều như , rõ ràng nàng nên như thế. Nghĩ đến cách đây lâu nàng còn dặn Hạ Trúc " ít nhiều", mà giờ nàng vết xe đổ đó, Đông Mai nhịn mà ôm mặt hổ.

 

Trong lúc nàng còn đang nghĩ ngợi vẩn vơ, Giang T.ử Ly dẫn T.ử Tiên bước ngoài.

 

Nàng phát hiện chỉ Đại Lý Tự Khanh dẫn tới, mà ngay cả đại ca nàng cũng vội vàng dẫn theo tùy tùng chạy đến, gương mặt vẫn còn vẻ kinh hồn bạt vía. Vừa thấy nàng, Giang Thần Dật chẳng màng gì cả, lao thẳng tới mặt nàng, kiểm tra tới lui mấy bận từ xuống . Mãi đến khi xác định nàng hề thương, thậm chí còn lộ vẻ mất kiên nhẫn, mới ngượng ngùng buông tay .

 

"Muội ! Rốt cuộc là kẻ nào dám tính kế , đại ca tra nhất định sẽ để yên!" Giang Thần Dật nén giận, ghé tai nàng nhỏ. Dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của khiến Giang T.ử Ly thấy ấm lòng.

 

"E là dễ tra , cũng đắc tội với ai. Đại ca, đấy, vốn mấy khi ngoài, mà cũng là cải trang, căn bản ai nhận , cho nên..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-tuong-phu-doc-tam-y-phi-cua-tran-an-vuong/chuong-59.html.]

Giang T.ử Ly thực mục tiêu nghi ngờ, nhưng nàng tiện thẳng.

 

"Nếu là kẻ thù chính trị của cha , thì chắc chắn là do Giang Hà sắp xếp. Chuyện đơn giản như thấy . Muội , đừng coi thường nàng , hãy tránh xa nàng một chút." Nhìn thấy "đơn thuần", Giang Thần Dật lộ vẻ xót xa lên tiếng cảnh báo.

 

May mà hai con Giang Hà ở đây, nếu chắc chắn sẽ ghen tị đến phát điên.

 

"Đại ca, bao giờ dám coi thường bất kỳ ai, luôn luôn cảnh giác đấy chứ. Ngược là vị cha yêu quý của chúng , vứt đống hỗn độn cho tự tiêu d.a.o, xem quầng thâm mắt của nặng đến thế nào ?"

 

Đối với yêu thương , Giang T.ử Ly cũng vô cùng xót xa, đối với Giang Chấn Đông nàng càng thêm vài phần oán trách.

 

"Đại ca, việc gì cứ giao xuống , đừng việc gì cũng tự vận động, như mệt lắm." Huynh trưởng là nhà , Giang T.ử Ly đương nhiên đau lòng. Trong lúc , nàng thầm mắng thầm Giang Chấn Đông trong lòng.

 

"Hắt xì! Hắt xì!"

 

Lúc ở một ngôi làng nhỏ yên bình ngoại ô, Giang Chấn Đông đang câu cá bỗng liên tục hắt mấy cái. Cái cuối cùng mạnh đến mức suýt chút nữa ông ngã nhào xuống sông. May mà lão bạn bên cạnh nhanh tay lẹ mắt kéo , nếu e là ăn một bụng bùn.

 

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Lão Giang , cũng sức khỏe ông kém thế, hắt xì hai cái mà suýt rớt xuống sông ?" Lão Trương lo lắng ông: "Hay là chúng về ? Cứ hóng gió bên bờ sông mãi cho sức khỏe ."

 

Giang Chấn Đông cũng thấy lạ, cơ thể ông vốn , chẳng thấy khó chịu gì, tự dưng hắt nhỉ? Vừa lão Trương bảo về, ông lập tức từ chối: "Thế ! Khó khăn lắm mới trốn đống chuyện rắc rối , mới hưởng thụ vài ngày về?"

 

"Đừng lo, thủ lắm. Có khi là bảo bối con gái đang nhắc đến , nhớ đấy thôi. Nói thật, cũng thấy nhớ con bé ." Nhắc đến Giang T.ử Ly, mặt Giang Chấn Đông lộ rõ vẻ đắc ý, ông lấy từ trong n.g.ự.c áo một chiếc túi thơm, lắc lắc mặt lão Trương.

 

"Thấy ? Đây là con gái chuẩn cho đấy, chuyên dùng để chống các loại côn trùng đốt, ghen tị ?"

 

Lúc nãy lão Trương hỏi tại muỗi đốt ông mà cứ nhắm lão Trương, ông còn nén lòng , giờ thì chỉ khoe con gái thật nhiều.

 

"Không chỉ thế , loại mà ông uống thấy thanh giọng mát họng cũng là con gái cho đấy." "Còn nữa..."

 

Mới ban nãy còn ủ rũ, giờ ông hăng hái hẳn lên, cái điệu bộ khoe khoang đó khiến lão Trương nghẹn một cục tức trút .

 

"Thì nào? Con gái ông vẻ cũng chẳng thiết với ông lắm, chắc chỉ là quan tâm theo lệ với tư cách là con cái thôi." Lão Trương cuối cùng nhịn mà châm chọc. Nói thật, lão cũng hâm mộ Giang Chấn Đông một cô con gái giỏi giang như , việc ích hơn nhiều so với mấy thứ cầm kỳ thi họa. Mấy thứ đó là để vui lòng khác, còn khả năng của con gái Giang Chấn Đông là để chăm sóc nhà.

 

Câu của lão khiến sắc mặt Giang Chấn Đông cứng đờ trong chốc lát, nhưng thấy đám côn trùng cứ vo ve quanh lão Trương, ông bật .

 

"Thì nào? Tuy con bé bên ngoài vẻ nóng lạnh, nhưng đối với cha là thật tâm quan tâm, nếu chẳng đưa mấy thứ cho . Ông đúng là ăn nho thì bảo nho xanh."

 

"Có thật t.h.ả.m quá , cái mặt kìa? Trên kìa? Khổ sở ! Có con gái thật là quá mất." Nói xong, Giang Chấn Đông thong thả dậy, cầm lấy cần câu của , nghênh ngang bỏ .

 

"Lão Giang, ông gì đấy? Ông định ?"

 

 

Loading...