Trùng Sinh Tướng Phủ: Độc Tâm Y Phi Của Trấn An Vương - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-02-07 06:40:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện tại trừ một vài tín, những khác gặp Lý Kính đều cung kính, khép nép. Ngay cả thuộc hạ cũ, giờ đây ông với ánh mắt cũng khác xưa. Thái độ như một của Cố Cảnh An khiến ông ngạc nhiên vui mừng, vì thế ông cũng dành cho sự khoan dung hơn khác.

 

Đợi một lúc, Cố Cảnh An mới dẫn theo tiểu sai thong thả tới. Vừa thấy mặt Hoàng đế, lộ ngay vẻ mất kiên nhẫn.

 

"Ngài tìm chuyện gì? cho ngài , chuyện tình cảm của ngài đừng xen , em cũng cần quản rộng như thế."

 

Ở vị trí cao thì thường cô quạnh, ngoại trừ những lúc công khai, khi riêng tư vẫn cố gắng giữ cách cư xử như xưa vì Lý Kính cũng khó khăn.

 

Lý Kính bật : "Ta đây là đang quan tâm ngươi." Đối mặt với em của , ông hề bày dáng vẻ bề , biểu cảm ôn hòa: "Nếu ngươi thật sự thành đôi với A Ly, ngươi vẫn gọi một tiếng biểu ca đấy."

 

"Muốn chiếm hời của ? Mơ ! Nếu ngài chỉ định mấy chuyện thì xong chứ? đây."

 

Cố Cảnh An cứ tưởng đại sự gì, hóa chỉ ? Nói xong, xoay định rời luôn. Tên tiểu sai thấy hành động của chủ nhân thì hận thể kéo , nhưng gã ở bên ngoài giữ kẽ nên im lặng theo ý chủ t.ử.

 

"Chuyện của ngươi và Chu Viện năm xưa, kinh thành ai mà ? Nay ngươi đổi ý, đừng đồng ý, ngay cả với tư cách là biểu ca cũng tuyệt đối chấp nhận."

 

Thấy định thật, Lý Kính mới thẳng ý đồ của . Cố Cảnh An khựng một chút nhưng gì. Lý Kính bực, bước lên chặn đường .

 

"Có những chuyện thể tra , nhưng những chuyện thật sự . Ngươi thể cho ? Ít nhất xảy chuyện gì thì mới giúp ngươi chứ."

 

Thấy ông chân thành như , Cố Cảnh An ông một cái thở dài: "Chuyện ngài lo ."

 

"Một năm , đống hỗn độn cũng xử lý gần xong, nhưng nhiều việc trọng đại ngài vẫn giải quyết , ví dụ như vụ án Chu gia thông địch phản quốc."

 

Cố Cảnh An nghiêm túc ông: "Không chỉ , còn nhiều oan sai án giả ngài nhanh ch.óng xử lý cho xong. Giải quyết những việc đó , ngài sẽ cần đến nữa, triều đình tự khắc sẽ định. Đám đại thần già nua về quê dưỡng lão, lớp mới cũng sẽ bồi dưỡng lên. Ngài hiểu mà, chí hướng của ở nơi ."

 

"Ta hiểu ." Lý Kính cảm thấy đau đầu. Chuyện năm xưa dây dưa quá nhiều, khiến ông tâm lực tiệu tụy. Nếu Cố Cảnh An, nhiều việc một ông gánh vác sẽ gian nan.

 

"Có một việc tự giải quyết. cũng với ngài thế nào, đợi khi chắc chắn , sẽ chọn một cách thích hợp để thưa ."

 

cũng là em , lừa dối ông, nên Cố Cảnh An chỉ thể những lời mập mờ như .

 

"Nếu là công sự thì ngươi cứ , còn nếu là chuyện tình cảm riêng tư thì ngươi cứ tự liệu mà . Ngươi đúng, chúng em, nhưng chuyện tình cảm cũng tiện can thiệp sâu."

 

Lý Kính để . Nhìn bóng lưng Cố Cảnh An rõ ràng là sức sống hơn hẳn , ông khẽ thở phào. Chuyện ông quản nữa, việc cấp bách hiện giờ là rửa sạch những nỗi oan khiên .

 

Ra khỏi hoàng cung, Cố Cảnh An nhất thời cảm thấy m.ô.n.g lung. Việc Giang T.ử Ly chính là Chu Viện, tiện với ai, giữ kín trong lòng thật sự khó chịu.

 

Tên tiểu sai thấy biểu cảm liền chủ nhân đang suy nghĩ gì đó, vội lo lắng tiến gần.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

 

"Thiếu gia, chuyện gì ngài cứ với , dù giúp gì thì cũng thể gợi ý cho ngài vài hướng ."

 

Cố Cảnh An hiểu rõ sự quan tâm của gã, ban đầu định , nhưng nay ma xui quỷ khiến thế nào đột ngột tìm trút bầu tâm sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-tuong-phu-doc-tam-y-phi-cua-tran-an-vuong/chuong-64.html.]

 

"Ngươi thật sự ? Chắc chắn xong sẽ loạn lên chứ?"

 

Thấy thiếu gia chịu chia sẻ với , tên tiểu sai vui mừng khôn xiết, gật đầu lia lịa như tế : "Thiếu gia hứa nhé, ngài cho đấy, đừng mà hối hận."

 

"Tìm một nơi yên tĩnh ."

 

Tiểu sai ý, tính xem chuyện ở thì tiện. Thiếu gia đang mang tâm sự, chắc chắn thể bừa bãi ngoài đường, tìm một chỗ kín đáo mới . Nhìn điệu bộ của gã, Cố Cảnh An nhịn mà mỉm .

 

Cuối cùng cũng tìm một t.ửu quán thích hợp, tiểu sai gọi tiểu nhị lên chuẩn tinh thần chuyện. Đã quyết định công khai chuyện , suốt dọc đường Cố Cảnh An đều cân nhắc nên thế nào để tiểu sai tin rằng hề bệnh.

 

Đợi hồi lâu thấy Cố Cảnh An mở lời, tiểu sai thúc giục: "Thiếu gia cứ yên tâm mà , đang đây."

 

"Chuyện là thế ..." Cố Cảnh An liếc gã một cái bắt đầu kể.

 

Đến đoạn giữa, tiểu sai chút kích động, Cố Cảnh An dự liệu nên nhanh tay lẹ mắt bịt c.h.ặ.t miệng gã .

 

"Ta bảo là ngắt lời cơ mà! Còn la hét nữa là chuyện gì cũng kể cho ngươi !"

 

Ánh mắt chút hung dữ. Tuy nội dung câu chuyện kỳ lạ nhưng dường như hợp tình hợp lý, tiểu sai gật đầu lia lịa hiệu hiểu. Sau khi nhận lời đảm bảo, Cố Cảnh An mới buông tay , tiểu sai tự bịt miệng , hiệu cho tiếp.

 

Cố Cảnh An lấy bình tĩnh kể tiếp những chuyện xảy gần đây.

 

"Hóa , cứ tưởng dạo thiếu gia đổi tính, ngờ là..."

 

"Được , đừng dùng cái ánh mắt kỳ quặc đó nữa. Nếu ngươi chịu khó quan sát thì cũng sẽ phát hiện thôi."

 

Một mặt kể vì giữ bí mật một quá mệt mỏi, mặt khác là vì tiểu sai cứ thỉnh thoảng bằng ánh mắt lạ lùng khiến thoải mái.

 

"Ây da, hiểu . Không hổ là thiếu gia, quả nhiên mắt tinh đời, thật sự quá lợi hại. Chuyện cần với ai khác chứ ạ?"

 

"Ngươi mà dám với ai, vặn cổ ngươi xuống."

 

Khó khăn lắm mới hạ quyết tâm kể cho tiểu sai , Cố Cảnh An định cho thứ hai . Tiểu sai lập tức động tác khóa miệng: "Trừ khi thiếu gia đồng ý, tuyệt đối sẽ hé môi với bất kỳ ai."

 

Cố Cảnh An im lặng, tiểu sai khi xong cũng yên lặng theo, nhưng gã thật sự nhịn , nhanh tự tìm chủ đề vì gã nghĩ nhiều chi tiết thể giúp chủ nhân một tay.

 

"Thiếu gia, là chúng đem chuyện đó cho Giang đại tiểu thư , như quan hệ của hai chắc chắn sẽ thiết hơn."

 

"Chuyện năm đó của ngài, Giang đại tiểu thư hận thù che mắt nên oán hận ngài cũng là lẽ thường. nếu cô ngài dốc hết sức lực để bảo vệ mà cô quan tâm, cô sẽ cảm động lắm."

 

Tiểu sai nhiều, chẳng qua là đang dạy Cố Cảnh An thế nào. Nhiều điều gã cũng lý, khiến Cố Cảnh An chút thắc mắc: "Ngươi lén lút tìm hiểu chuyện yêu đương từ bao giờ thế? Sao mà hiểu nhiều , còn hơn cả ?"

 

 

Loading...