Trùng Sinh Tướng Phủ: Độc Tâm Y Phi Của Trấn An Vương - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-02-07 11:06:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến cả một vốn xử sự điềm tĩnh, khả năng chịu đựng cực cao như T.ử Tiên, sắc mặt cũng dần trở nên sa sầm.

Ngược là Giang T.ử Ly, nét mặt nàng vẫn chút đổi, ánh mắt khẽ quét qua đám đó một lượt.

Bàn tay giấu tay áo khẽ cử động, ngay đó nàng điều khiển mấy viên sỏi từ trong gian, b.ắ.n thẳng miệng của mấy kẻ ăn bẩn thỉu, hỗn xược nhất.

ánh đèn leo lắt, nhưng bóng tối vẫn bao trùm khắp nơi, thể soi sáng hết ngóc ngách, vì hành động nhỏ của Giang T.ử Ly hề ai phát hiện.

Trừ phi là thực lực siêu phàm, bằng sẽ chẳng ai nghĩ đến một kẻ trông như "mặt trắng nhỏ" thế sở hữu bản lĩnh như .

T.ử Tiên dĩ nhiên là thấy. Thậm chí dù thấy động tác của Giang T.ử Ly, nhưng khi mấy kẻ ôm miệng m.á.u chảy ròng ròng, cô cũng hiểu xảy chuyện gì.

Những khác tuy thấy rõ, nhưng cũng thể đoán là do một trong ba bọn họ tay.

Thế là, bọn chúng ôm miệng xông đến mặt ba Giang T.ử Ly, bao vây bọn họ thành một vòng tròn.

Bọn chúng chơi bời một mà thường cùng đám bạn bè . Kẻ ôm miệng , nghĩa là bạn của chúng cũng câm.

Dưới ánh mắt phẫn nộ cùng những ý đồ bất chính, bọn chúng bắt đầu dòm ngó, quấy rối T.ử Tiên và Đông Mai.

“Hai con ả tay thật độc ác, để các đây dạy dỗ cho một bài học.”

Để cái cớ danh chính ngôn thuận, bọn chúng thốt những lời lẽ vô cùng vô liêm sỉ.

“Theo cái thằng mặt trắng nhỏ thì ích gì? Nó hai cô thỏa mãn nổi ? Chi bằng theo các đây, đảm bảo đêm đêm ca hát vui vẻ.”

Lời đó nhận sự đồng tình của đám xung quanh, lũ lượt kéo rộ lên: “Chẳng ? Theo các ăn ngon mặc hơn ?”

Vừa , chúng nở nụ dâm đãng, tiến gần T.ử Tiên và Đông Mai.

Cảnh tượng tuy tốn chút thời gian kể , nhưng thực tế chỉ diễn trong chớp mắt. Khi bọn chúng áp sát, với thủ của T.ử Tiên, cô dĩ nhiên dễ dàng tránh né.

Đám chỉ là dân thường, cho dù một vài chiêu thức võ công thì đối với Đông Mai bây giờ, đó cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ.

Cô vô cùng ơn Giang T.ử Ly vì cho loại đan d.ư.ợ.c thần kỳ đó, cũng cảm ơn chính nghiến răng kiên trì tập luyện. Giờ đây, hành động của bọn chúng trong mắt cô giống như tua chậm nhiều .

Khi bọn chúng vồ tới mặt, cô chỉ tránh như T.ử Tiên mà còn bồi thêm một cú đá phản công.

“A!”

Cú đá trúng ngay "chỗ hiểm" của gã đàn ông, khiến thét lên t.h.ả.m thiết, ôm c.h.ặ.t phía đổ gục xuống đất.

Mọi thật sự ngờ Đông Mai "hổ báo" đến , đá đá đá ngay "gốc rễ" của .

“Cô... cô rốt cuộc là đàn bà đấy?”

Có kẻ run rẩy chất vấn. Nhìn Đông Mai, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi, hai cái chân lấy gì vạm vỡ cứ run bần bật. Chỉ cần thêm một chút kinh sợ nữa thôi, chắc chắn sẽ tiểu quần.

“Bà đây đàn bà , mượn hạng các hỏi, phu quân của tự khắc sẽ .

Còn các , trông cũng giống đấy mà mở miệng lời ch.ó má.

Không! Đem các so với ch.ó là sỉ nhục loài ch.ó. Ta cứ tưởng mấy kẻ ăn sạch sẽ hơn chút đỉnh , hóa cũng chỉ cá mè một lứa.

Vật họp theo loài, phân theo nhóm, hạng thể ở cùng một chỗ với lũ tâm địa bẩn thỉu thì thể là thứ lành gì chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-tuong-phu-doc-tam-y-phi-cua-tran-an-vuong/chuong-69.html.]

Nhìn cho rõ đấy! Nếu quản cái miệng của để họa từ miệng mà , thì kết cục sẽ giống như mấy tên thôi.

Còn nữa, đứa nào quản cái chân thì cứ đợi phế !”

Đông Mai biến thành một đóa "ớt hiểm", lực chiến đấu tràn trề, cái miệng nhỏ liến thoắng ngừng. Đoạn hội thoại dài như mà cô một cần nghỉ, khiến đám đàn ông ngẩn ngơ cả .

“Nghe nó nhiều gì? Thằng vốn là hạng yếu như sên, đá ngã là bình thường. Chúng bao nhiêu bậc đại trượng phu thế , chẳng lẽ trị nổi hai con đàn bà?”

Trong đó một gã cao lớn lực lưỡng, gã đàn ông gầy gò đang ôm hạ bộ gào với vẻ khinh bỉ tột độ.

dẫn đầu xông về phía Đông Mai, lúc gã càng cảm thấy hứng thú vô hạn với cô.

Còn Giang T.ử Ly? Gã phớt lờ. Một tên mặt trắng nhỏ thấp hơn cả gã thì gì đáng để bận tâm.

Giang T.ử Ly vui vẻ ngoài thong dong xem kịch .

Thực lực đám quá bình thường, chỉ là hạng tôm tép. Nàng hiểu rõ bản lĩnh của nha nhà nên chẳng mảy may lo lắng chuyện bọn họ lợi dụng, ngược , mấy gã lẽ sắp "đổ m.á.u" to .

Quả nhiên ngoài dự đoán, đám đàn ông gã to con khích tướng, còn kịp thể hiện vẻ "oai phong lẫm liệt" của hai phụ nữ nhỏ nhắn, xinh đ.á.n.h cho la liệt, dáng vẻ vô cùng thê t.h.ả.m.

Không chỉ , bọn họ còn lục soát sạch sành sanh từ đầu đến chân. Nói cách khác, ngoài cái quần đùi , bọn họ giữ nổi lấy một tờ ngân phiếu nào.

“Trời đất, mấy nghèo thế ? Có bấy nhiêu thôi mà cũng dám ngoài lầu xanh ?”

Đông Mai cứ ngỡ bọn chúng ăn mặc tươm tất, dám đến nơi thì trong túi cũng kha khá tiền. Ai dè kẻ nghèo chỉ vài lượng bạc vụn màu, kẻ giàu nhất cũng chỉ vài trăm lượng, thật quá thất vọng.

T.ử Tiên dĩ nhiên cũng thấy thất vọng. Dù cô luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng cảm xúc, nhưng Giang T.ử Ly vẫn cảm nhận sự chán chường tỏa từ cô, khiến nàng suýt nữa bật thành tiếng.

Hai bọn họ tay, Giang T.ử Ly bên cạnh xem kịch, những gã đàn ông khác nổi nữa, lầm bầm nhỏ giọng: “ là thằng mặt trắng nhỏ, đồ yếu sên!”

lắc đầu : “Tiếc thật, hai mỹ nhân như hoa như ngọc thế theo một tên hèn nhát.”

“Ước gì hai nữ tì trẻ thủ như .” Nói đoạn, lộ ánh mắt tà ác.

“Chúng là nữ tì của , nếu chuyện gì cũng đến lượt đại thiếu gia tay thì nuôi chúng gì? Các đúng là ăn nho thì chê nho xanh.”

“Quả nhiên thì mơ mộng , cái sự ‘ các cứ tự giữ lấy , chúng hứng thú.”

Bọn họ thể chịu nổi khi ai Giang T.ử Ly. Tuy tiếng bàn tán nhỏ nhưng lọt tai họ, dĩ nhiên họ sẽ lớn tiếng đáp trả.

Nói xong, đang định rời , Đông Mai thấy gã gần nhất quá ngứa mắt, liền bồi thêm một cái giẫm chân.

“A a a!”

Quả nhiên, vang lên tiếng kêu như lợn chọc tiết.

T.ử Tiên lạnh lùng rút đoản kiếm , lườm gã đó: “Câm miệng! Còn kêu loạn nữa là cắt phăng cái chân thứ ba của ngươi cho ch.ó ăn đấy.”

Cái nơi quái quỷ gì thế ? T.ử Tiên nảy ý định kéo Giang T.ử Ly rời ngay lập tức.

nghĩ đến phụ nữ tên Ngô Mị Nương , cô khựng .

Có lẽ cô sống cũng chẳng dễ dàng gì, là cứ xem thử? Vừa vặn tiểu thư nhà cũng .

“Thiếu gia, chúng thôi, đang đợi chúng .”

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

“Tốt, lắm, hai đứa thể hiện tuyệt, cực kỳ hài lòng.”

Loading...