Ban đầu tưởng tỷ sẽ kêu khổ, nào ngờ tỷ cam tâm với cuộc sống thanh lâu. Tỷ ở Tống phủ bữa no bữa đói, đêm ngủ còn dè chừng chuột gặm ngón chân. Những ngày nơi thanh lâu khiến tỷ sống yên hơn. Tỷ cầu tình ái, chỉ mong sống ngày lành, cơm áo lo là đủ.
- Tỷ, chúng liên thủ .
- Liên thủ gì?
- Chặt đứt con đường đoạt đích của Sở Uyên, mở cho chúng một lối thoát. Nếu tỷ cứ ở thanh lâu an phận thủ thường mà sống, vẫn sẽ Sở Uyên để mắt, e rằng giẫm vết xe đổ của , cuối cùng trở thành bậc thang cho Sở Uyên đăng cơ. Đã sống một đời, tuyệt để tỷ con đường cũ của .
Tỷ siết c.h.ặ.t t.a.y , lòng bàn tay ướt đẫm. Ta tỷ sợ.
- Tỷ, chúng đều là c.h.ế.t qua một , nay còn gì sợ nữa?
Rất lâu , tỷ trịnh trọng gật đầu:
- Vãn Ninh, từ nhỏ thông tuệ hơn , tỷ theo .
Sau đó tỷ còn nhắc : Phu nhân tương lai của Tống Diên Từ là Lương Ngọc Giao, một tháng nữa sẽ rơi xuống sông Thanh Hà. Tống Diên Từ tình cờ ngang cứu nàng lên, lấy ân cứu mạng định cả đời. Việc là phá hỏng hôn sự . Rồi chúng trao đổi thêm vài chi tiết, đó mỗi một ngả.
Tống Diên Từ tin tưởng , cũng mang theo bên cạnh. Ta hiểu nam nhân khi nào nên tiến, khi nào nên lui. Hắn Sở Uyên, tuy tính tình lãnh đạm nhưng đối đãi hạ nhân khoan hậu. Hắn là , mà dễ động lòng. Có y phục cho , cố ý vô tình chạm tay n.g.ự.c . Tống Diên Từ đỏ bừng đến tận vành tai, từ đó về cho hầu hạ y phục nữa. Xuân Hà đắc ý rào dạt khắp nơi thất sủng, chỉ Tống Diên Từ là sợ khó kìm lòng. Vị lão xử nam khi thẹn thùng như thiếu niên mới lớn.
Chớp mắt đến ngày Lương Ngọc Giao rơi xuống nước. Tống Diên Từ dẫn đến quán bên bờ Thanh Hà. Trong nhã gian quán sớm chờ sẵn, nhưng khi rõ dung mạo , suýt nữa khống chế nổi biểu cảm của .
Sở Uyên!
Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, hai vai run rẩy kìm .
- Vãn Ninh, ? Không khỏe ?
Tống Diên Từ thấy sắc mặt tái nhợt, tình đầy quan thiết. Sở Uyên cũng ngẩng đầu , trong đáy mắt thoáng qua một tia cảm xúc khó lường.
- Thiếu gia, . Chỉ là bỗng thấy trong n.g.ự.c bức bối.
Hắn bước tới bên cửa sổ, đẩy cửa .
- Ngươi đối với nha dường như khác hẳn khác.
Gà xốt phô mai cay
Sở Uyên khẽ, giọng mang ý trêu chọc.
- Quả thực khác với khác. Được , chính sự .
Khóe mắt Sở Uyên liếc về phía , cất tiếng hỏi:
- Huynh tin nàng?
Tống Diên Từ khẽ bật :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trung-sinh-ve-ngay-boc-tham-van-menh-ta-da-lua-chon-khac/3.html.]
- Trong mắt , đại ca thể một để tin tưởng ?
- Chỉ là ngờ là nàng mà thôi.
Mỗi câu trong nhã gian đều đủ khiến lạnh sống lưng. Tống Diên Từ là Đại hoàng t.ử. Năm xưa Tống Thượng thư trong một trận thích sát cứu Hoàng thượng, vì thế tổn thương căn cơ, t.ử tự vô vọng. Hoàng thượng vì cảm kích bèn cho Đại hoàng t.ử quá kế cho ông, chỉ là từ đường, nhập gia phả. Tống Diên Từ một hai phận: khi xuất hiện trong hoàng cung đều đeo mặt nạ, còn ngày thường lấy phận Tống Diên Từ mà hiện diện đời.
Lần Sở Uyên hẹn gặp Tống Diên Từ cũng đơn giản, chính là mong khi tương lai tranh đoạt với Nhị hoàng t.ử, Tống Diên Từ thể về phía . Ta bọn họ chuyện để ý động tĩnh ngoài cửa sổ. Một tiếng kêu cứu yếu ớt truyền đến. Tống Diên Từ và Sở Uyên đều thấy.
- Sao ?
Sở Uyên bước nhanh tới bên cửa sổ.
- Đại ca, hình như rơi xuống nước.
Tống Diên Từ rõ tình hình:
- Là một nữ t.ử.
- Đại ca, bơi. Ta nhớ , lúc còn phân nam nữ gì? Cứu quan trọng.
Tống Diên Từ do dự chốc lát chống tay lên bệ cửa sổ định nhảy xuống. kịp hành động thêm, đẩy , tự nhảy xuống. Nước sông đầu thu lạnh, chỉ vài nhịp bơi tới bên rơi nước, từ phía đỡ nàng hướng về bờ mà bơi. Sau khi đưa lên bờ, thiếu nữ co trong lòng run rẩy, thể mềm yếu xương tựa , n.g.ự.c trắng nõn khéo áp sát n.g.ự.c . Góc độ tính toán vặn.
- Đa tạ Tống công t.ử. Ân cứu mạng lấy gì báo đáp ngươi.
Nàng ngẩng đầu lên:
- Ngươi là ai?
Lương Ngọc Giao rõ mặt liền che chắn n.g.ự.c trắng ngần.
- Tiểu thư, nô tỳ là nha phủ Tống Thượng thư.
Nàng thẹn giận về phía quán hoảng hốt chạy .
Ta ướt sũng trở nhã gian. Một luồng gió lùa thổi qua khiến rùng . Tống Diên Từ vội cởi ngoại y khoác lên :
- Mau trong.
Nói ôm phòng, đóng chắc cửa .
- Khi nãy tiện xuống đón nàng. Nếu thấy thể cô nương , e rằng khó bề giải thích.
Sở Uyên ở bên cạnh khẽ một tiếng:
- Vậy thấy thể Vãn Ninh thì ư?