Trước Khi Lưu Đày Ta Dùng Không Gian Khoắng Sạch Hoàng Cung - Chương 298: Trung Thành
Cập nhật lúc: 2026-01-22 03:09:02
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Vũ thấy liền : "Chờ !"
Thẩm Hàn Thu ngẩng đầu Tiêu Vũ, đôi mắt sáng ngời.
Trong cuộc đời ngắn ngủi của , nửa đầu luôn sống trong bùn lầy, chính sự xuất hiện của Tiêu Vũ kéo từ địa ngục lên thiên đường.
đó những việc Tiêu Vũ với , khiến một nữa sống trong bóng tối.
Dù thống lĩnh thị vệ hoàng thành, cũng cảm thấy sống trong bóng tối xứng đáng thấy ánh sáng.
Đó là cảm giác khi tín ngưỡng sụp đổ.
bây giờ... sự thật, Tiêu Vũ còn sống.
Thẩm Hàn Thu cảm thấy, cuộc đời một nữa tươi sáng.
Lúc dù c.h.ế.t, cũng là c.h.ế.t hối tiếc.
Tiêu Vũ : "Haiz, ngươi , c.h.ế.t còn sợ, ngươi còn sợ gì nữa?"
"Ngươi sai, thì thể chỉ nghĩ đến việc dùng cái c.h.ế.t để trốn tránh, ngươi nên nghĩ đến việc bù đắp." Tiêu Vũ tiếp tục .
Thẩm Hàn Thu vội hỏi: "Cần thuộc hạ gì? Thuộc hạ bằng lòng!"
Nói đến đây, Thẩm Hàn Thu trầm giọng : "Thuộc hạ bằng lòng trở về bên cạnh Vũ Văn Phong, tai mắt cho công chúa, chỉ cần công chúa lệnh một tiếng, dù là trực tiếp lấy đầu Vũ Văn Phong, thuộc hạ cũng bằng lòng!"
Tiêu Vũ hài lòng Thẩm Hàn Thu, liền : "Cứ theo lời ngươi , nhưng bây giờ vội lấy mạng Vũ Văn Phong."
Mạng của Vũ Văn Phong tác dụng gì?
Thứ cô là lấy giang sơn.
Chứ g.i.ế.c một để hả giận!
Chỉ cần giang sơn lấy , kẻ thù ngày xưa, tự nhiên sẽ quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Tín ngưỡng của Thẩm Hàn Thu trở , nhưng thế giới của Vũ Văn Thành sụp đổ.
Ai thể cho , tại Tiêu Vũ còn sống, hơn nữa còn sống nhảy nhót tưng bừng như , cảm giác lưu đày!
Tiêu Vũ đưa mắt Vũ Văn Thành.
Vũ Văn Thành nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh, lúc mới : "A Vũ, ngờ ngươi còn sống, thể thấy ngươi bình an vô sự thật quá."
Tiêu Vũ liếc Vũ Văn Thành một cái, trong mắt đầy vẻ chán ghét.
Kiếp của , cũng , chỉ là mắt , để ý đến một kẻ như thế .
Lúc đầu dù chọn Thẩm Hàn Thu chọn Ngụy Ngọc Lâm, đều hơn chọn một tên xí như cóc ghẻ !
Tiêu Vũ mở miệng: "Vũ Văn Thành, thấy còn sống, ngươi thật sự vui như ?"
"Người , treo Vũ Văn Thành lên cổng thành Trấn Nguyệt Tuyền cho ."
"Phơi khô." Tiêu Vũ , khóe miệng khẽ nhếch lên.
Vũ Văn Thành cả đều : "Tiêu Vũ! Sao ngươi dám!"
Tiêu Vũ nhướng mày Vũ Văn Thành: "Vậy ngươi cứ chờ xem dám !"
Tiêu Vũ phát hiện, treo lên cổng thành phơi khô, còn sướng hơn là đào hố chôn .
Đặc biệt là đối phó với loại như Vũ Văn Thành, dù là ngũ mã phanh thây cũng quá đáng.
Đương nhiên, Tiêu Vũ cảm thấy ngũ mã phanh thây quá tàn nhẫn, vẫn là treo ở đó từ từ phơi khô thì hơn!
Tiêu Cung lệnh của Tiêu Vũ, lập tức việc .
Trong phòng chỉ còn Tiêu Vũ và Thẩm Hàn Thu.
Thẩm Hàn Thu vẫn luôn chằm chằm Tiêu Vũ: "Công chúa... vẫn chứ?"
Hỏi xong câu , Thẩm Hàn Thu chút hối hận, công chúa vong quốc, ở Ninh Nam, cuộc sống thể ? Dù công chúa trông vẫn , nhưng nỗi khổ trong lòng, e là thể cho ngoài .
Tiêu Vũ thẳng thắn : "Rất ."
Đây là lời thật.
Sao thể chứ?
Từ ngày xuyên đến đây.
Tiêu Vũ thả lỏng bản .
Kiếp cô cũng gian, nhưng là một phẩm đức cao thượng, lý tưởng cao cả, Tiêu Vũ bao giờ lợi dụng gian để bất cứ việc nào.
khi đến Đại Ninh.
Là công chúa, cô bắt đầu chế độ mua sắm 0 đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/truoc-khi-luu-day-ta-dung-khong-gian-khoang-sach-hoang-cung/chuong-298-trung-thanh.html.]
Phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ, trong mắt Tiêu Vũ, Vũ Văn gia chính là loạn thần tặc t.ử sớm muộn cũng đuổi xuống.
Vừa du xuân mua sắm 0 đồng, đến nơi, còn thể chơi trò chơi thực tế xây dựng căn cứ, tái sinh vùng đất hoang.
Hô một tiếng, hưởng ứng như mây.
Cuộc sống như ... sảng khoái bao!
Thẩm Hàn Thu áy náy : "Lúc đầu nếu vì , công chúa cũng sẽ rơi cảnh như ."
Tiêu Vũ liếc Thẩm Hàn Thu một cái: "Ngươi dù hợp tác với Vũ Văn gia, họ cũng sẽ tìm khác hợp tác."
Thậm chí Thẩm Hàn Thu cũng thể đẩy khỏi vị trí đó.
Vì việc của Thẩm Hàn Thu, và kết quả cuối cùng quan hệ tất yếu.
Nam nhi lệ dễ rơi.
lúc , hốc mắt của Thẩm Hàn Thu vẫn đỏ.
Đến nước , công chúa vẫn còn an ủi .
Hắn càng cảm thấy với Tiêu Vũ.
Tiêu Vũ thể cảm nhận sự áy náy và bất an của Thẩm Hàn Thu.
Cô : "Thế , ngươi từ xa ngàn dặm đến đây, chắc cũng mệt , nghỉ ngơi một chút, lát nữa đưa ngươi ăn cơm."
Tiêu Vũ từ chỗ Thẩm Hàn Thu ngoài, liền tìm cơ hội dùng gian dịch chuyển về căn cứ.
Tiêu Vũ trực tiếp tìm Dung Phi.
Cũng thật trùng hợp.
Hôm nay Tô Lệ Nương cũng ở trong căn cứ.
Tô Lệ Nương sự nghiệp ở Thương Ngô, nhưng nàng vẫn thích những ngày ở căn cứ, nên thỉnh thoảng sẽ về nghỉ phép.
Khi Tiêu Vũ đến, thấy ba vị nương nương, tính cả Ngọc Tần.
Sau đó Tiêu Vũ mở miệng: "Ta bàn với các một chuyện."
"Công chúa chuyện gì cứ trực tiếp giao phó là , cần bàn bạc." Dung Phi mỉm .
Bây giờ ai cũng , Tiêu Vũ chính là lãnh đạo của căn cứ .
Tiêu Vũ : "Ta đưa một về đây tham quan."
"Ai?" Dung Phi hỏi.
"Thẩm Hàn Thu."
Cái tên , lập tức gây sóng gió.
Tô Lệ Nương trừng mắt Tiêu Vũ: "Công chúa, sốt ? Thẩm Hàn Thu là ai? Hắn là ch.ó săn của Vũ Văn gia, mà đến căn cứ, chúng còn ngày lành ?"
Tiêu Vũ kiên nhẫn giải thích rõ ràng chuyện.
Dung Phi nhíu mày: "Nếu như , đúng là thể thông cảm ."
"Thẩm Hàn Thu là một thanh kiếm sắc bén, nếu dùng đúng chỗ, sẽ ích cho chúng ." Dung Phi phân tích.
"Vậy, ý kiến của là?" Tiêu Vũ hỏi.
Dung Phi : "Ta ủng hộ công chúa."
Tô Lệ Nương Dung Phi: "Ta ủng hộ Giang Cẩm Dung, trong đầu nàng nhiều mưu mẹo, lời nàng sai."
Còn Ngọc Tần?
Ngọc Tần hứng thú với những chuyện .
Tiêu Vũ tìm Lý Uyển một nữa.
Đợi đến khi thuyết phục , lúc mới Trấn Nguyệt Tuyền.
Cô thể nào khi đưa Thẩm Hàn Thu đến, đều tỏ chào đón chứ? Như lợi cho đoàn kết nội bộ!
, ở chỗ Tiêu Vũ, đoàn kết nội bộ là hết!
Nghĩ đến đây, Tiêu Vũ liền lệnh: "Người , cho một khẩu hiệu, treo ở các nơi trong căn cứ."
"Viết gì?"
Tiêu Vũ : "Cứ đoàn kết là sức mạnh."
Người trong căn cứ việc hiệu quả.
Không bao lâu, khẩu hiệu treo khắp nơi.